Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 182
Phần 182

Đông Phương Bất Bại vừa nghe như vậy, gương mặt liền ửng đỏ, bóng người loáng lên, Tú hoa châm bay nhanh về phía Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung nói những câu nói đó, là muốn chọc cho Đông Phương Bất Bại nổi giận, nên khi vừa nói xong thì nhắm ngay yết hầu đâm tới, chiêu kiếm này cực nhanh, người ở bên ngoài xem thấy Đông Phương Bất Bại dường như là đã bị mũi kiếm chạm vào, nhưng vào lúc này Lệnh Hồ Xung lại cảm cảm thấy bên má trái mình đau xót, cùng lúc thanh trường kiếm trong tay cũng bị đẩy qua bên trái.

Thì ra Đông Phương Bất Bại ra tay cực nhanh khó mà tin nổi, trong nháy mắt, Tú hoa châm đã phóng trúng trên mặt Lệnh Hồ Xung, nhưng bởi vì trong người vẫn còn bị trọng thương, thân pháp so với trong bình thường vẫn chậm hơn một phần, trong đầu biết một khi Tú hoa châm phóng trúng thì Lệnh Hồ Xung chết chắc, nhưng chính mình cũng bị trọng thương với mũi kiếm của hắn, đành thu hồi cánh tay, dùng Tú hoa châm ngăn cản lại chiêu kiếm này của Lệnh Hồ Xung.

– Đây là chiêu thức Độc Cô Cửu Kiếm… ngươi cùng với Phong Thanh Dương có quan hệ gì?

Đông Phương Bất Bại vừa phủi tay chỉnh đốn lại y phục, vừa hỏi.

– Tại hạ là Hoa Sơn phái Lệnh Hồ Xung, hôm nay vì Phong thái sư thúc báo thù.

Lệnh Hồ Xung vẫn chưa hết kinh hồn, biết rằng hôm nay gặp phải cường địch mà trước giờ mình chưa từng gặp qua, chỉ cần cho đối phương có thời gian triển khai chiêu thức, thì chính mình lập tức khó bảo toàn được tính mạng, nên liền đâm liên tiếp ra bốn chiêu kiếm, đều là nhắm ngay nơi yếu hại của đối phương.

– Phong Thanh Dương còn không phải là đối thủ bản tọa, ngươi chỉ là hạng đồ tôn của Phong Thanh Dương thì Độc Cô Cửu Kiếm làm nên tác dụng gì.

Đông Phương Bất Bại hừ lên một tiếng, vùng tay lên trên, dưới, trái, phải, hóa giải hết bốn chiêu kiếm Lệnh Hồ Xung, hắn ngưng thần nhìn nàng ra tay, Tú hoa châm chặn lại tứ phương tám hướng, quanh thân của nàng lại không có nửa phần kẽ hở, hắn quyết định không cho nàng rãnh tay tấn công mình, liền hét lớn, thanh trường kiếm phủ đầu chém xuống, Đông Phương Bất Bại dùng ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lấy Tú hoa châm giơ lên, ngăn cản thanh kiếm…

Hổ khẩu bản tay Lệnh Hồ Xung tê dại, huyết ảnh lóe lên, dường như có ám khí đâm đến mắt trái, lúc này hắn đã không còn kịp chặn lại hay né tránh, nghĩ thầm “mạng ta xong rồi…”

Nhậm Ngã Hành cùng Hướng Vấn Thiên thấy tình thế không ổn, kẽ vung trường kiếm, người phóng nhuyễn tiên, cùng lúc hai hướng tiến lên giáp công, Đông Phương Bất Bại nhướng mày, đành phải thu chiêu về để phòng ngự.

Ba đại cao thủ liên thủ xuất chiến, thế công cỡ nào lợi hại, nhưng Đông Phương Bất Bại hai ngón tay kẹp lấy Tú hoa châm, đan xen xuyên thẳng tới lui giữa ba người nhanh như tia chớp, không hề có nửa phần dấu hiệu yếu thế, những thế tiến công ác liệt, hướng về các đại huyệt của Đông Phương Bất Bại đâm tới, nhưng thân hình của nàng như quỷ mị phập phù, tựa như làn khói chợt đến chợt lui…

Bỗng Hướng Vấn Thiên “A” Kêu lên, Lệnh Hồ Xung cũng “Um…” lên một tiếng, trên người của bọn họ đã trúng Tú hoa châm, Nhậm Ngã Hành với “Hấp tinh đại pháp” công lực tuy thâm sâu, nhưng thân pháp Đông Phương Bất Bại cực nhanh, khó mà chạm nhau, đồng thời vũ khí của nàng là cây Tú hoa châm, mà nội lực không cách nào hấp thụ từ được từ trên cây kim… Lại đấu trong chốc lát, Nhậm Ngã Hành cũng “A…” một tiếng, trên ngực và yết hầu đều có vết Tú hoa châm đâm trúng, chỉ tiếc là Đông Phương Bất Bại trước đó đã bị Tiên Thiên kiếm khí của Phong Thanh Dương gây nên thương tích, nội công vẫn chưa bình phục, nếu không thì chắc chắn kình lực đã đẩy vào trong cơ thể đối phương sau khi đánh trúng bằng Tú hoa châm, bởi vậy nên nhóm người Nhậm Ngã Hành đều trúng kim châm, nhưng không bị thương nặng.

Nhậm Doanh Doanh đứng vòng ngoài thấy rất rõ ràng, trong lòng nàng biết nếu giằng co kéo dài, ba người bọn họ nội lực suy kiệt, tất nhiên sẽ chết vào Tú hoa châm của Đông Phương Bất Bại, trong lòng nàng lo lắng, nhưng cũng hiểu được nếu mình xông vào chỉ làm cho bọn họ vướng chân vướng tay, chẳng có tác dụng gì cả.

Thoáng nhìn qua, thấy Tống Thanh Thư đang đứng cách đó không xa ngưng thần chu ý vào trận đấu, Nhậm Doanh Doanh suy nghĩ thoáng qua, chậm rãi dời bước.

Tống Thanh Thư thấy Đông Phương Bất Bại bị ba đại cao thủ vây công, tuy rằng tình thế có nguy cấp, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng bất bại, nên hắn không vội ra tay, cứ đứng một bên quan sát chiêu số võ công của bọn họ.

Nhận ra Nhậm Doanh Doanh đang lén lút âm thầm đi về phía của mình, Tống Thanh Thư kinh ngạc, do dự một chút, rồi cũng không có bất luận động tác gì.

Khi đến gần Tống Thanh Thư, Nhậm Doanh Doanh đột nhiên nhanh chóng dùng đoản kiếm kê lên trên cổ Tống Thanh Thư trên cổ, nhỏ giọng nói:

– Mau kêu Đông Phương Bất Bại dừng tay…

Tống Thanh Thư giơ hai tay lên đầu hàng, giả vờ khuất phục:

– Được… được rồi…

Nhậm Doanh Doanh sợ Đông Phương Bất Bại bất ý ra tay, nàng vòng qua sau lưng Tống Thanh Thư, mũi kiếm nhọn chống đỡ lưng của hắn, để hắn che chắn ở trước người mình, đề phòng Đông Phương Bất Bại đột nhiên nhào tới.

– À… cô nương đứng sát gần tại hạ quá, da thịt gần gũi làm tại hạ lúng túng, thì thế nào mà gọi được?

Chợt Tống Thanh Thư quay đầu lại, mỉm cười nhìn nàng.

– Hừ… muốn chết!

Nhậm Doanh Doanh phát lạnh, liền vung đoản kiếm đâm xuống đùi Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư thân hình lóe lên, liền né qua, Nhậm Doanh Doanh còn kinh ngạc thì bên hông đã tê rần, nàng bị Tống Thanh Thư điểm huyệt, cả người liền nhũn ra lảo đảo.

– Cô nương làm sao lại không cẩn thận vậy a?

Tống Thanh Thư liền xoay người ôm chặt lấy thân thể mềm mại nàng, ở bên tai nàng nói.

Cái cổ Nhậm Doanh Doanh lập tức ửng đỏ, vừa xấu hổ vừa tức giận, lâu nay thân phận nàng cao cao tại thượng làm Thánh cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo, không người nào dám làm nghịch ý của nàng, bình thường lúc trò chuyện cùng Lệnh Hồ Xung, chỉ cần Lệnh Hồ Xung hơi có lời nói đùa giỡn quá mức là nàng nổi giận hơn nửa ngày, còn bây giờ gặp phải Tống Thanh Thư trần trụi trêu ghẹo như vậy thì làm sao chịu được.

Mùi hương nồng nàn thân thể nhuyễn ngọc trong ngực Tống Thanh Thư, bờ eo mềm mại Nhậm Doanh Doanh dù cho cách lấy bộ y phục cũng có thể cảm giác được, nàng tại trong lòng ngực của hắn giằng co, hai bầu vú vun cao không ngừng trên cánh tay va chạm, kiều nộn co dãn kinh người khiến cho Tống Thanh Thư không khỏi cảm khái về đôi bấu vú săn cứng này, quả nhiên là mật đào vừa chin tới.

Trên mặt Nhậm Doanh Doanh đỏ ửng, khí lực của nàng quá yếu, nếu như không dùng nội lực thì không cách nào tránh thoát được đôi tay của Tống Thanh Thư, huống chi hắn đang cố tình muốn đem nàng ôm vào trong lòng ngực, nàng đã bị điểm huyệt nên cũng không làm nên chuyện gì, dùng sức giãy giụa ngược lại này càng làm cho đôi bầu vú không ngừng tại cánh tay hắn ma sát, một dạng không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung cảm giác làm cho nàng Nhậm Doanh Doanh run rẩy, người ở bên ngoài xem tư thế hai người lúc này đúng cỡ nào mập mờ, thân thể hai người cơ hồ là dựa sát vào nhau…

– Vô liêm sỉ! Mau thả ta ra.

Nhậm Doanh Doanh lo lắng bị Lệnh Hồ Xung nhìn thấy làm cho phân tâm, cắn môi hết sức nhẹ giọng nói.

– Thả cô nương ra ư? Tại hạ làm sao cam lòng…

Tống Thanh Thư cười cợt.

– Chính là vạn vật thay phiên luân chuyển, vừa rồi cô nương buộc ta gọi, bây giờ đến phiên tại hạ lại muốn cô nương kêu lên.

– Ngươi muốn làm gì?

Nhậm Doanh Doanh hoa dung thất sắc.

Tống Thanh Thư nói:

– Cũng không có gì, tại hạ muốn cô nương kêu phụ thân cô nương hoặc là Lệnh Hồ Xung đến cứu cô nương.

– Đừng hòng!

Nhậm Doanh Doanh biết bọn họ đang rơi vào rồi hạ phong, nếu bởi vì chính mình mà phân tâm, e rằng sẽ lập tức trúng độc thủ của Đông Phương Bất Bại.

– Nếu như vậy thì chính cô nương buộc tại hạ đấy nhé, cô nương có biết võ công tại hạ am hiểu nhất là gì không?

Tống Thanh Thư đôi mắt chuyển động, ở bên tai nàng hỏi.

– Ta làm sao biết!

Cảm giác được hắn thở ra hơi nóng sát bên vành tay của mình, trên da thịt mềm mại Nhậm Doanh Doanh sởn da gà nổi lên một lớp gai mụn nhỏ.

– Tại hạ biết nhiều loại võ công, nhưng lợi hại nhất chính là tuyệt kỹ Tẩy Ngân Thương Pháp, nhưng lúc này không tiện xuất ra… Có điều ta còn có một môn tuyệt kỹ khác là Trảo Nãi Long Trảo Thủ đúng là có thể để cho cô nương thưởng thức thử xem.

– Chẳng lẽ ngươi là người của Thiếu lâm tự…

Nhậm Doanh Doanh còn chưa nói hết, đột nhiên hiểu ra tâm ý hạ lưu của hắn, nàng xấu hổ lập tức ngậm miệng lại.

– Cô nương thật sự không gọi sao? Nếu không gọi tại hạ sẽ xuất chiêu Trảo Nãi Long Trảo Thủ đấy.

Tống Thanh Thư tay phải chậm rãi để ép sát đến trước đỉnh bầu vú của Nhậm Doanh Doanh, chỉ cần khẽ nhích tay là có thể chạm vào…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229