Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 189
Phần 189

Bất chợt Đông Phương Mộ Tuyết cảm giác được bắp đùi bị hắn ôm chặt, còn chưa kịp phản ứng, thì tay chân hắn đã dính vào, tựa như vòi bạch tuộc bám vào hai chân, đầu hắn thì áp sát đầu vào hạ thể nàng.

Cả người Đông Phương Mộ Tuyết như căng cứng lại, thân thể liền chìm trôi xuống, vội vã dùng sức kéo Tống Thanh Thư lên ngang ngực của mình, lạnh giọng nói:

– Đệ ôm lấy ta như vậy, là muốn hại hai người chúng ta đều té ngã chết sao?

– Sớm biết nguy hiểm như vậy, vừa rồi tỷ tỷ nên ôm đệ chứ đừng có xách đai lưng như vậy chứ…

Tống Thanh Thư vừa thở phào, thì ngực hắn lại chạm vào đôi bầu vú mềm mại của nàng, hắn lập tức phản ứng đầu tựa vào trên bả vai Đông Phương Mộ Tuyết.

– Cách thân thể ta xa một chút, đệ không phải là nam sủng của ta, đừng làm loại thái độ thân mật như thế.

Đông Phương Mộ Tuyết khi vừa rồi thì đầu hắn dính sát vào hạ thể đã cảm thấy gai nhột, bây giờ lúc hắn tựa đầu vào bả vai thì trên làn da non mịn đã nổi lên một tầng lớp hạt nhỏ da gà…

– Hay là tỷ tỷ cân nhắc thu đệ làm nam sủng đi.

Tống Thanh Thư nghe nàng nói vậy thì ánh mắt sáng ngời.

Đông Phương Mộ Tuyết lại vừa bực mình vừa ngượng, lườm hắn:

– Đệ lại nói lung tung, ta sẽ đem ngươi ném xuống… Á…

Thì ra Đông Phương Mộ Tuyết vừa nói được nửa câu, thì cảm thấy hai tay hắn bấu chặt trên cái mông nở nang của mình, những đầu ngón tay tựa như bấm lấy dọc theo rãnh mông càng chặt hơn, một luồng nhiệt khí từ bên dưới hạ thể nàng từ từ râm ran lan tỏa lên đến bụng dưới, một cảm giác là lạ nhưng thoải mái khiến cho nửa câu sau đành nuốt xuống, nàng tăng nhanh tốc độ hướng về trên cao tiếp tục bay lên.

– Còn không ôm đủ sao, thả tay ra đi.

Đông Phương Mộ Tuyết thấy chân đã chạm đất trên đỉnh vực mà Tống Thanh Thư còn chưa có ý muốn buông tay, nàng vận lên chân khí nhẹ nhàng chấn động, Tống Thanh Thư cảm thấy hai tay tê rần thân mình bị đẩy lùi lại hơn hai trượng…

– Chúng ta vừa đi vừa luyện khúc Thanh trần nhã cầm đi…

Nhìn thấy vẻ mặt Đông Phương Mộ Tuyết tuy đanh lại nhưng hai má hơi ửng hồng, Tống Thanh Thư vội vã nói sang chuyện khác.

Đông Phương Mộ Tuyết “hừ…” một tiếng, xoay người liền đi về phía nam thật nhanh giống như là trốn chạy, thật ra là do nàng vừa phát hiện ra, không hiểu vì sao bên trong cái nội khố của mình lại hơi ẩm ướt…

– Ai… chờ đệ…

Tống Thanh Thư liền vội vàng chạy đuổi theo, một lúc sau thì hai bóng người dần dần biến mất ở trong rừng cây.

Tây Vực, bên trong mật thất phái Tinh Túc.

Trên ghế ngồi là một lão già, trong tay phe phẩy cái quạt lông ngỗng, sắc mặt hồng hào, tóc bạc trắng phơ, thân hình mập mạp tươi tốt tựa như một nhân vật thần tiên.

– Ha ha ha… công phu Ngũ độc giáo dùng độc quả nhiên khác với người người, chỉ tiếc là vẫn không sánh bằng ta Tinh Túc lão tiên…

Đối diện là một nữ nhân mắt phượng hàm xuân mỹ mạo động lòng người, lông mày dài nhỏ, mũi thẳng tinh xảo, cái môi anh đào kiều nhuận cùng với đôi mà trơn bóng trắng trẻo, phối hợp với mái tóc đen nhánh mềm mại xõa vai càng phụ nét thướt tha vũ mị, bộ y phục áo liền váy màu xanh lam bằng lụa thật mỏng hiển lộ ra cặp đùi thon dài trong suốt trắng noãn, thật sự là một mỹ nhân tú lệ tuyệt sắc!

Tinh Tú lão nhân biến hóa lấy góc độ thưởng thức thân thể thanh xuân kia linh lung bay bổng, đường cong rắn chắc duyên dáng phập phồng bạo lộ càng thêm triệt để, khóe mắt dư quang Tinh Tú lão nhân lại nhìn chăm chú trên bộ ngực căng tròn cao ngất của nàng, nhưng phía trước cổ tay trái lại trùm lên móc sắt âm u, so với bàn tay phải trắng dài, nhìn qua rất yêu mị quỷ dị, chính là Hà Thiết Thủ của Ngũ độc giáo.

– Thiếp lâu nay nghe giang hồ đồn đại Tinh Tú lão tiên dùng độc xuất thần nhập hóa, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, nên không ngại đường xa vạn dặm đến đây bái phỏng, vậy mà Tinh Tú lão tiên lại dùng Bích lân châm, Vô hình phấn đối phó với thiếp.

Hà Thiết Thủ giọng nói rất nũng nịu ôn nhu…

– Khà khà…

Tinh tú lão nhân Đinh Xuân Thu cười khan nói:

– Ngươi nói là thành tâm bái phỏng, sao lại dùng hai loại cổ độc của Ngũ độc giáo? Nếu lão tiên ta không có chút bản lĩnh, e rằng đã lâm nguy dưới độc thủ của ngươi rồi…

Hà Thiết Thủ không chút hoang mang đáp:

– Ai ui… thiếp lâu nay biết Tinh Tú lão tiên đối với các loại kịch độc của thiên hạ đều vô cùng hứng thú, lại sao lại dám dùng loại độc vật bình thường để làm bẩn đôi mắt Tinh Tú lão tiên, cho nên mới dùng loại cổ độc lợi hại nhất của ngũ độc giáo để biểu thị sự tôn kính, không ngờ Tinh Tú lão tiên thần công cái thế, ứng phó lại dễ dàng như trở bàn tay, đúng ra danh tiếng Tây độc của lão độc vật Âu Dương Phong phải nhường cho Tinh Tú lão tiên mới đúng.

Đinh Xuân Thu mặt lộ vẻ tự mãn, Hà Thiết Thủ đã gãi trúng chỗ ngứa trong lòng của lão, lão vẫn cho mình là dùng độc thuộc hạng đệ nhất thiên hạ, vậy mà danh xưng Tây độc tên lại rơi vào trên người của Âu Dương Phong, lâu nay lão cũng muốn đến Bạch Đà sơn trang một chuyến, cùng Âu Dương Phong thì đấu dùng độc để so sánh, nhưng sau đó nghe nói Âu Dương Phong đã đến Kim quốc làm quan nên tạm thời bỏ đi ý định này.

– Hà cô nương quá khen rồi, dù sao thì lão độc vật Âu Dương Phong cũng có mấy phần bản lĩnh, không biết cô nương chuyến này đến Tinh Túc, là vì chuyện gì?

Lúc này giọng điệu Đinh Xuân Thu nói chuyện đã trở nên dịu lại.

Nguyên lai là Hà Thiết Thủ nghe nói Viên Thừa Chí bị Đông Phương Bất Bại giết chết, một lòng muốn báo thù cho hắn, nên nổi lên tâm tư tranh cướp ngôi vị giáo chủ Ngũ độc giáo cùng với Lam Phượng Hoàng, mấy năm gần đây thế lực của Hà Thiết Thủ cao hơn thế lực Lam Phượng Hoàng, cho nên Lam Phượng Hoàng đã liên tục bị đánh bại, bất đắc dĩ Đông Phương Bất Bại phái Khúc Phi Yên mang người đến hỗ trợ, Khúc Phi Yên tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng thân là đệ tử duy nhất của Đông Phương Bất Bại, nên võ công thực sự không hề yếu kém, do đó Hà Thiết Thủ không còn chiếm được ưu thế, về khả năng dùng độc thì lại không sánh bằng Lam Phượng Hoàng, cho nên dần dần lại rơi vào thế hạ phong.

Hà Thiết Thủ trong lòng biết tình trạng này nếu tiếp tục kéo dài, thì mình chỉ có một con đường bại vong, nên liền quyết định tìm kiếm ngoại lực chống đỡ, và Đinh Xuân Thu chính là một người trong đó, Hà Thiết Thủ hy vọng là có thể dùng Đinh Xuân Thu để khắc chế độc dược của Lam Phượng Hoàng.

Nghe Hà Thiết Thủ nói ý đồ đến đây, Đinh Xuân Thu trong lòng chợt động, suy nghĩ:

‘Những năm gần đây ta chưa kiếm thêm được loại kỳ độc nào, nghe tiếng Ngũ độc giáo chuyên về dùng độc, nhất là bọn họ giáo có Kim tằm cổ độc, đó là kỳ độc nằm trong thiên hạ đệ nhất thập độc…

Có điều Đinh Xuân Thu cũng bình thản không biểu hiện ở trên mặt, thần tình lạnh nhạt, có vẻ không hứng:

– Tinh tú hải cách Ngũ độc giáo ngoài vạn dặm, lão phu đâu rảnh bỏ ra công phu chạy đi giúp cô nương tranh quyền đoạt lợi.

Biểu hiện của Đinh Xuân Thu cũng không có ngoài dự liệu của Hà Thiết Thủ, nàng nở nụ cười mê hoặc quyến rũ, khẻ vắt chân chữ ngũ, làn váy vén trợt lên quá cắp bắp đùi thon dài:

– Thiếp thân đương nhiên không dám để cho Tinh Tú lão tiên một chuyến đi tay không, sau khi chuyện thành công, ngoài bất cứ điều gì mà Tinh Tú lão tiên ham thích, còn tự đem dâng lên một vật, bảo đảm Tinh Tú lão tiên sẽ thỏa mãn và vui sướng mà quay về.

Đinh Xuân Thu thấy Hà Thiết Thủ thần thái kiều mị, khóe mắt hàm xuân, bên dưới cặp đùi lại ẩn hiện cái tiểu nội khố màu trắng u phồng lên như một góc nhỏ cái bánh bao, tâm ý lời nói và cử chỉ đầy phóng đãng, liền nói:

– Lão phu từ trước đến giờ không háo sắc, với lại niên kỷ của lão phu cũng đủ để làm gia gia của cô nương, nhưng dù sao thì cô nương đã có lòng…

Hà Thiết Thủ biết lão muốn rẽ qua nhánh khác, hơi đỏ mặt, trong lòng mắng thầm:

“Lão vật này râu tóc đã bạc phơ, mắt vừa thấy một chút ít, thì đầu đã nghĩ đến chuyện đó…”

– Tinh Tú lão tiên hiểu lầm, cái thiếp nói tới chính là thiên hạ chí âm chí hàn kỳ độc Băng Tằm…

– Băng tằm?

Đinh Xuân Thu ngạc nhiên, có điều lão là một đại tông sư dùng độc, rất nhanh liền nhớ đến cổ thư có ghi chép: “Băng tằm tính chí âm, thiên hạ đệ nhất kịch độc, sản sinh tại cực bắc trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, đao kiếm không thể đoạn…”

– Không sai, sau khi chuyện thành công, thiếp nguyện đem Băng tằm hai tay dâng lên cùng với ý muốn của Tinh Tú lão tiên.

Nhìn thấy đôi mắt của Đinh Xuân Thu vẫn liếc nhìn bên dưới hạ thể mình, Hà Thiết Thủ lại tung ra dẫn dụ thêm một loại kỳ độc, thì biết đối phương đã hoàn toàn động lòng…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229