Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 163
Phần 163

Nâng lên chén rượu, Phúc Khang An hơi do dự, Kiến Ninh đoán được tâm tư của hắn, liền nở nụ cười:

– Làm sao vậy, sợ tiểu muội hạ độc sao?

Phúc Khang An tuy rằng biết rõ hoàng thất ngoại trừ phi trong giây khắc sống còn, rất ít khi dùng loại phương pháp tuy đơn giản nhưng thô bỉ này, cho nên hắn nhìn công chúa Kiến Ninh mỉm cười, đúng là thế thật vì chính công chúa Kiến Ninh cũng không ngờ là trong bình rượu đã có pha sẵn xuân dược.

Công chúa Kiến Ninh đưa tay qua, tiếp nhận chén rượu trong tay của hắn, thong thả đưa đến bên môi, nhấp hết gần nửa chén, rồi trả lại chén rượu đến trước mặt thế tử Phúc Khang An:

– Vương huynh, lần này huynh yên tâm rồi chứ?

Trên vành chén rượu màu trắng sứ còn in dấu môi son nhợt nhạt của nàng làm nổi bật, Phúc Khang An trong lòng rung động, tuy biết rằng như vậy có chút không thích hợp, nhưng bản tính nam nhân vẫn làm cho hắn có chút hưởng thụ khí tức ỡm ờ ám muội trong phòng.

Phúc Khang An nhẹ nhàng xoay chén rượu quay về phía dính dấu môi son của công chúa Kiến Ninh, thưởng thức uống một hơi cạn sạch, Kiến Ninh tuy rằng trong lòng tức giận sự vô lễ của hắn, nhưng vì hạnh phúc ngày sau với Vi Tiểu Bảo nên đành mỉm cười với hắn.

Phúc Khang An thấy vừa rồi đã đưa ra dấu hiệu, công chúa Kiến Ninh lại cũng không có phản cảm, trong lòng lại càng mơ tưởng cao hơn…

Hai người ngồi nói chuyện đưa đẩy, chỉ uống có lưng chừng chén rượu nhỏ mà công chúa Kiến Ninh cảm thấy cả người càng lúc càng nóng, trong lòng có chút lo lắng: “Vi Tiểu Bảo tại sao còn chưa tới…”

Phúc Khang An sau vài chén rượu trong đầu lúc này cũng dần dần mơ hồ, trước mắt nhìn thấy công chúa Kiến Ninh hai má đỏ hồng hồng kiều diễm, bụng dưới bay lên đầy nhiệt khí, hắn đứng lên đi tới gần bên công chúa Kiến Ninh.

– Công chúa, không có chút nào chóng mặt sao? Tiểu huynh uống cũng không bao nhiêu, nhưng sao thấy đầu chóng mặt quá như vậy?

Thế tử Phúc Khang An vừa thở hổn hển vừa mơ mơ màng màng nói, công chúa Kiến Ninh mắt cũng mờ ảo nhìn Thế tử Phúc Khang An nói:

– Tiểu muội… tiểu muội cũng có chút choáng váng đầu, nghỉ ngơi một chút đi…

– Ừ… nghỉ ngơi một chút, đợi cho đầu óc thanh tỉnh lại… tiểu huynh có chút say rồi, xuất ngôn có thể có chút không rõ ràng…

Phúc Khang An ngồi xuống bên người công chúa Kiến Ninh, thuận thế liền ôm vòng eo của nàng, công chúa Kiến Ninh theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng không biết tại sao, cả người nàng mềm nhũn, tựa hồ đánh mất khí lực, đẩy đưa Phúc Khang An mấy lần, nhưng cũng không có đẩy ra được, hơn nữa đối với hành động của thế tử Phúc Khang An, tựa hồ cũng không chán ghét…

“Như vậy cũng được, đợi lát nữa Vi Tiểu Bảo dẫn Ngô Ứng Hùng xông vào nhìn thấy tình cảnh như thế này, Phúc Khang An có lý cũng không chối cãi được.” Kiến Ninh trong lòng tự an ủi mình, rồi thuận thế ngã vào trong lòng thế tử Phúc Khang An.

Phúc Khang An chỉ cảm thấy trong lòng mình công chúa thân thể càng ngày càng mềm mại, sắc tâm do xuân dược phát tác đại động, chặn ngang ôm lấy nàng hướng về phía giường đi tới, công chúa Kiến Ninh cảm giác mình có chút hoa mắt chóng mặt, cả thân người cũng không biết sao trở nên vô cùng khô nóng, trong nội tâm xao động bất an cực kỳ, ngay cả tim đập cũng bất ngờ gia tốc lên, thân thể và hô hấp nàng đều đã có biến hóa rõ ràng.

Thế tử Phúc Khang An đưa tay tới nắm ở eo của nàng cỡi lấy nút thắt lưng, lúc này công chúa Kiến Ninh thần trí chưa có hoàn toàn bị xuân dược bao phủ, nghiêng đầu cúi xuống xem xét, phát hiện là thế tử Phúc Khang An cánh tay nắm ở eo thon mình, một loại rung động không rõ từ dưới đáy lòng sinh ra, nhưng nàng vẫn đem cánh tay của hắn cầm lên đặt qua ở một bên, không biết tại sao bên trong âm đạo cảm thấy hư không thèm khát có vật gì đó nhồi vào để giải tỏa, thân thể càng ngày càng khô nóng, khuôn mặt càng lúc ửng đỏ như lửa, đôi mắt nàng dưới sự kích thích xuân dược nhìn vào thật phiêu hốt mê ly…

Công chúa Kiến Ninh không biết tại sao thân thể càng ngày càng nóng, trong nội tâm càng ngày càng xao động, nàng muốn ngồi nhổm dậy, nhưng hai chân lại không nghe sai khiến, toàn thân mềm mại vô lực, ngồi lên cũng không nỗi.

Xuân dược tiếp tục phát huy tác dụng, toàn thân nàng nóng ran không chịu được, ngay lúc này thì thế tử Phúc Khang An đã há miệng chậm rãi hôn lên cổ của nàng.

– Vương huynh… buông ra… đừng… đừng…

Công chúa Kiến Ninh thất kinh dùng cánh tay đẩy hắn ra, nhưng một chút khí lực cũng không có, miệng của hắn rất nhanh hôn lên từng chút trên cái cổ đỏ bừng, hai cái cánh tay rắn chắc như cái kềm ôm lấy thân thể của nàng, vừa hôn cổ của nàng, một bên không kịp đợi hai tay đã duỗi vào để trên cái yếm của công chúa Kiến Ninh.

– Không được… đừng… đừng như vậy…

Công chúa Kiến Ninh phản kháng vô lực, cho nên thế tử Phúc Khang An không có phí chút sức lực nào liền dễ như trở bàn tay bắt đầu cao thấp vuốt ve trên bầu ngực tinh tế của nàng, kích tình như ngọn lửa tăng vọt, công chúa Kiến Ninh dần dần đã không còn phản kháng, xuân tâm nhộn nhạo, tâm linh cùng thân thể trong cơn động dục đã có một loại nhu cầu mãnh liệt phải được thỏa mãn, công chúa Kiến Ninh chẳng lúc này chẳng còn quan tâm đè nam nhân ở trên người mình đang tham lam hôn hít trên da thịt thân thể trắng nõn như ngọc kia là ai, hai mắt nàng khẽ nhắm lại, nhíu chặt hai hàng lông mày khuôn mặt ửng hồng, vẻ mặt si mê say sưa bộ dạng, hai bàn tay níu lấy tấm ga giường, hai bắp đùi kẹp chặt lại tự ma sát lấy cái âm hộ đang lên cơn ngứa ngáy nhột nhạt, cùng lúc thoải mái phát ra một tiếng rên thật dài.

– Ưm… ưm… ưm…

Đến khi công chúa Kiến Ninh cố sức mở to mắt ra nhìn, mới phát hiện mình đã trần truồng giống như đứa bé sơ sinh, từ ở chỗ sâu trong âm đạo có một đốm lửa đang đốt nóng chảy làm cháy sạch tâm trí của nàng, hai bầu vú căng sưng lên, đôi tay của Phúc Khang An đang nắm lấy hai đầu núm vú nộn đỏ trái phải lay động, sóng sữa dồn dập từng trận, trước ngực hai đầu núm vú bị đưa đẩy nhào nặn vân vê bóp đến phát đau.

Bộ ngực nghẹn trướng càng ngày càng rõ ràng, trước ngực liên tục không ngừng nhiệt lưu tuôn hướng về phía bụng, âm đạo ngứa ngáy nhột nhạt phân bố ra chất lỏng dịch nhờn kín đầy trong hang động, thế tử Phúc Khang An trong cổ phát ra lẩm bẩm tiếng thỏa mãn, hắn đem cái mông của nàng kéo đến gần đầu gối của mình, cặp bắp đùi của nàng tự nhiên tách ra hai bên hông của thế tử Phúc Khang An phảng phất hoan nghênh dương vật Phúc Khang An xâm nhập vào.

Thế tử Phúc Khang An động đậy cây dương vật dọc theo khe hở cái âm hộ màu mỡ của công chúa Kiến Ninh. Cửa miệng âm đạo hơi hé mở khẽ run, công chúa Kiến Ninh hít sâu một hơi, chờ đợi thời khắc cuối cùng cũng đến, nhưng không nghĩ tới cây dương vật nóng hổi vẫn chưa chịu xâm nhập vào miệng hang, cứ dán lên mép ngoài trơn trượt âm hộ trượt lên trượt xuống, vốn tưởng rằng cái hang đang thiếu thốn hư không sẽ rất nhanh bị cự vật đại lực sáp nhập nhồi vào, nào ngờ cứ tất bật không ngừng cọ xát lấy chính giữa khe thịt âm hộ nàng, làm công chúa Kiến Ninh giọng mũi phát ra nồng đậm, giống như là muốn khóc lên, cây thịt kia làm nàng khó chịu, nhột nhạt làm nàng cơ hồ muốn la lên…

Dương vật thế tử Phúc Khang An lại di chuyển lên chút, quy đầu dương vật chạm đến âm hạch của công chúa Kiến Ninh, nhếch lên miệng nhỏ lỗ tiểu quy đầu như khẽ cắn vào hạt thịt lồi hồng nộn nhỏ bé, nàng chợt bị điểm trúng nơi yếu hại, thân mình bị cảm giác mãnh liệt xông lên, trong đầu óc một trận trống rỗng, cổ tê rần, nơi yết hầu cổ họng chợt buông lỏng, thoát phá lên tiếng rên rỉ ra:

– Ui… ui… nhột ngứa… chết ta… ui…

Thật ra thì thế tử Phúc Khang An còn vội vã hấp tấp nhét dương vật vào âm đạo công chúa Kiến Ninh còn hơn nàng, nhưng vì xuân dược phát tác thấm vào cơ thể nhiều hơn nên thần trí của hắn mơ màng, đã vậy cấu tạo cửa miệng âm đạo của công chúa Kiến Ninh nằm lệch xuống mé dưới gần sát hậu môn (dân gian gọi là dạ dưới…) cho nên trong lúc nửa tỉnh nữa mê lại vội vàng, làm cho dương vật cứ trượt lên xuống mà không cắm vào nơi cái lỗ hang.

Điều này lại làm khổ cho công chúa Kiến Ninh, tứ chi không thể nhúc nhích vì bị thân thể thế tử Phúc Khang An nằm đè sát trên người, nàng phải ưỡn liên tục thắt lưng để cho quy đầu mài mài vào cửa miệng huyệt cũng làm không được, vừa tích súc sướng khoái thì lại chợt đình chỉ, một lòng đều treo ở giữa không trung, lên cao không được, mà xuống cũng không xong, quy đầu cứ chạm chống vào âm vật đang sung huyết phồng lên…

– Ngươi… ngươi… ta thật khó chịu…

Thật sự nhịn không được, công chúa Kiến Ninh nức nở nói ra, thế tử Phúc Khang An ngẩn người ra, trong hai mắt mờ đục dục hỏa, công chúa Kiến Ninh eo đau xót, lưng một trận thông thấu, tuy rằng tứ chi không dùng được khí lực, thắt lưng thì có thể nhúc nhích, lúc này quy đầu dương vật đã kê đúng vị trí cửa miệng âm đạo, nàng cắn môi vặn eo nhúc nhích hẩy cái mu âm hộ lên, cuối cùng cái hông mềm mại hông hướng về phía trước, cái mông nhấc cao, bắt đầu nuốt vào được một đoạn dương vật, nếm được ngon ngọt, công chúa Kiến Ninh động đậy cái mông để mang tới hoan lạc, nàng cứ vậy nhắm hai mắt lại tiếp tục lắc cái vòng eo.

Phúc Khang An dần dần thanh tỉnh, cảm nhận được dương vật mình như vừa đâm lút vào một lớp bùn non nhão nhoẹt, hai tay theo bản năng cũng ôm lấy cặp đùi nàng, thấp xuống thân mình vận sức phát động, đâm sâu dương vật vào trong một cái, nhưng khi rút ra chuẩn bị đâm vào thì quy đầu dương vật lại trượt qua một bên, miệng âm đạo dịch nhờn nhơ nhớp bị khuếch trương mở ra, lộ ra bên trong lỗ nhỏ thành thịt hồng nhạt mấp máy.

Thế tử Phúc Khang An xê dịch thân mình, lại ghé vào trên người công chúa Kiến Ninh, xả qua cái gối đệm đầu đặt ở dưới mông nàng, cái mông trắng được nâng lên cao, bàn tay hắn cầm lấy dương vật lại một lần nữa quy đầu nhắm ngay cửa huyệt, hít sâu một hơi, trên người từ từ nhún xuống, bên trong âm đạo tịch mịch hồi lâu, giờ đã cảm nhận cây thịt lửa nóng từng tấc tới gần, hưng phấn của nàng bắt đầu run rẩy, mỗi lần cây dương vật nhồi vào, cơn sướng từ đáy chậu liền khuếch tán lên đến toàn thân, thân thể trần truồng của nam nhân xa lạ ghé vào trên người của nàng, cứ như vậy không nhanh không chậm từ trong âm đạo rút ra đút vào, cái âm đạo vẫn còn chặt khít bị cây dương vật cứng rắn nghiền nát sạch sành sanh.

Lồng ngực rắn chắc của thế tử Phúc Khang An ép sát trên hai bầu vú công chúa Kiến Ninh, đem cặp nhũ phong mềm mại đè ép bẹt ra một đoàn, hai đầu núm vú của nàng bì mài từng hồi, bên trong đầu vú lúc này lại thật lồi nhô đầu ra không biết sống chết chĩa vào ngực Phúc Khang An, làm cho mỗi lần mài đều ngứa ngáy thấu ngực của nàng, bên dưới hạ thể cái âm hộ lại đang bị cây dương vật xuyên thấu loạn chiến, tiếp tục tái diễn động tác xuất nhập xuống dưới.

Công chúa Kiến Ninh cơ hồ cảm giác hai đùi bị phân mở ra thành hai mảnh, trong hang động trơn trượt chất lỏng dịch nhờn bị nặn ra hơn phân nửa, hoa tâm bủn rủn không chịu nổi bị cây thịt đảo trúng yếu hại, dần dần trong huyệt càng thêm lửa nóng, giống như có lông chim thật nhỏ tại trên thành thịt phe phẩy ma ngứa khó nhịn, chỉ có cây dương vật ma sát sâu vào mới có được sự thư sướng…

Cảm giác thật mãnh liệt, trong nhục động xuân thủy róc rách, cái gối đầu ở dưới mông đã thấm ướt mảng lớn, thế tử Phúc Khang An lúc này cơ hồ không ngừng nghỉ, điên cuồng đút dương vật vào, cả người công chúa Kiến Ninh run run, tiếng rên rỉ dồn dập thở dốc:

– Hô… a… a… không chịu nổi… ta không được…

Thế tử Phúc Khang An cũng không có ý dừng lại, dương vật tại trong âm đạo toàn là dịch nhờn không ngừng phát ra tiếng “xộc… xộc…”

Âm đạo công chúa Kiến Ninh đã bắt đầu co rút lại trong lúc dương vật không ngừng cố kéo ra đút vào, mỗi lần bị quy đầu cắm vào là công chúa Kiến Ninh kèm theo tiếng rên rỉ.

– A… ta xong rồi… a… dừng lại một chút… a… ta không được… không nín được tiểu… a…

Vừa nói xong, một ít nước tiểu đã chảy ra, làm ướt đầm đìa thảm lông đen, xương cùng của Phúc Khang An cũng rung lên, tinh quan căng cứng, hắn biết đã tới lúc khẩn yếu quan đầu rồi, lúc này công chúa Kiến Ninh dục niệm thấm vào tận xương gần như phát cuồng, cái mông hồn viên hướng về phía trước hẩy cao, sâu trong âm đạo một cỗ sóng triều to lớn nháy mắt quán xuyến toàn thân lúc quy đầu lửa nóng chen vào chỗ sâu nhất nhục động.

– Á… á… a… a…

Công chúa Kiến Ninh hai chân siết chặt sau lưng Phúc Khang An, hoa tâm thả lỏng mở ra rồi co rút lại, một cỗ âm tinh cực khoái trào ra đầm đìa tưới vào quy đầu dương vật, Phúc Khang An cũng run rẩy, “hừ… hừ…” lên tiếng rồi đè mạnh trên thân mình công chúa Kiến Ninh, dương tinh từng làn phụt lên lấy âm tinh hoa tâm, hai người tứ chi dây dưa cùng một chỗ, dồn dập tiếng thở dốc dần dần dịu lại, hai người quấn chặt lấy nhau, nhắm mắt lại thiếp đi không biết thêm chuyện gì xảy ra.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229