Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 118
Phần 118

Hai người một đường đi tới trên đỉnh núi Triêu Dương, khi thấy sư phụ Mục Nhân Thanh râu tóc bạc trắng, Viên phu nhân trong lòng chua xót, quỳ gối ở trước mặt lão, nức nở kêu lên:

– Sư phụ…

Mục Nhân Thanh liền vội vàng đỡ Viên phu nhân đứng lên, cũng rướm lệ:

– Chuyện của Thứa Chí, sư phụ cũng nghe nói qua, đúng là hài tử số khổ.

– Lần này đệ tử đến đây, là muốn mời sư phụ vì Thừa Chí mà đứng ra làm chủ.

Lau khô nước mắt, Viên phu nhân cắn răng nói.

Mục Nhân Thanh trầm ngâm, thở dài một hơi:

– Được rồi lão phu cũng gần đất xa trời, sẽ lên kinh thành thử xem Đông Phương Bất Bại võ công đến cùng là cao cường đến đâu.

Viên phu nhân biến sắc:

– Thanh Thanh sao dám để sư phụ đặt mình vào nguy hiểm, Viên đại ca có linh thiêng, cũng sẽ không đồng ý chuyện này.

Mục Nhân Thanh giơ tay ngăn lại không cho nàng tiếp tục nói, bình thản:

– Có thể con còn chưa biết, phu phụ Quy Tân Thụ sư huynh của Viên Thừa Chí sau khi nghe được hắn bị ngộ hại, bây giờ sắp xếp công việc riêng đã ổn thỏa, hiện nay có lẽ là đang đi đến Yến kinh để báo thù cho Thừa Chí. Ta làm sư phụ, làm sao khoanh tay đứng nhìn đồ đệ đang dấn thân vào nguy hiểm?

Viên phu nhân lo lắng khuyên nhủ:

– Sư phụ, xin thứ cho đệ tử mạo phạm, võ công sư phụ cùng Viên đại ca không chênh lệch với nhau bao nhiêu, giờ mà đi đến kinh thành, không khác nào lấy là lấy trứng chọi đá.

Mục Nhân Thanh cười nói:

– Thừa Chí học được tất cả võ công của sư phụ, hắn lại dung hợp được võ công của Kim Xà Lang Quân, từ lâu đã giỏi hơn sư phụ.

– Nếu thế thì hà tất sư phụ phải mạo hiểm, Thanh Thanh lần này đến đây cũng không phải là…

Viên phu nhân nghĩ thầm nếu như sư phụ có xảy ra sơ xuất gì nguy hiểm, Viên Thừa Chí chắc chắn sẽ không tha thứ cho mình.

Mục Nhân Thanh nghiêm túc, ánh mắt thăm thẳm nhìn về phía xa.

– Có một số việc, đã biết rõ là khó thành, nhưng cũng phải làm mà thôi.

– Sự phụ… ý tứ của đệ tử là muốn sư phụ đứng ra mời lão tiền bối Phong Thanh Dương của Hoa Sơn kiếm tông hạ sơn ra mặt.

Viên phu nhân quýnh lên, cuối cùng cũng đem một câu nói được đầy đủ.

– Phong sư thúc?

Mục Nhân Thanh ngẩn người ra, cúi đầu nhìn Hạ Thanh Thanh, :

– Thanh Thanh, ngươi từ chỗ nào biết được tung tích sư thúc?

Viên phu nhân có chút lúng túng, xoay tay chỉ về phía Tống Thanh Thư:

– Là vị bằng hữu này của đệ tử nói.

Mục Nhân Thanh lúc này mới chú ý tới Tống Thanh Thư, thấy hắn khí vũ hiên ngang, hô hấp đều đều, hiển nhiên là cao thủ nội gia, liền vội vàng hỏi:

– Không biết công tử xưng hô như thế nào? Tại sao lại biết được tung tích về sư thúc?

– Tại hạ là Tống Thanh Thư, biết được tung tích Phong lão tiền cũng là do ngẫu nhiên.

Tống Thanh Thư chắp tay nói:

– Năm kia tại hạ đã từng ở Hoa Sơn cùng Phong lão tiền bối giao thủ, học hỏi cũng được rất nhiều.

Hắn cũng không dám nói Phong Thanh Dương tức giận đến suýt chút nữa giết hắn.

– Sư thúc đang ở núi Hoa Sơn?

Mục Nhân Thanh ngạc nhiên, lúc trước phái hai tông kiếm và khí của Hoa Sơn đại chiến, lúc mấu chốt Phong Thanh Dương chẳng biết đi đâu biệt tích, sau lần đó đến giờ vẫn không có tin tức, mọi người đều cho rằng Phong Thanh Dương đã đi về cõi tiên, không ngờ tới đến giờ vẫn còn ở trên nhân gian.

Đột nhiên phản ứng, Mục Nhân Thanh nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Tống Thanh Thư, trên mặt lộ ra không tin:

– Tống công tử mới vừa nói cùng đã từng cùng Phong sư thúc giao thủ?

Cũng khó trách Mục Nhân Thanh hoài nghi, năm xưa Phong Thanh Dương sử dụng kiếm là kỳ tài bất thế, hai mươi tuổi xuấy hiện, đã trở thành đệ nhất cao thủ phái Hoa sơn, phải biết năm đó phái Hoa sơn không giống như bây giờ nhân tài hai tông kiếm khí héo tàn, khi đó phái Hoa sơn mạnh mẽ, cao thủ xuất hiện lớp lớp, địa vị ở trong chốn võ lâm cùng Thiếu Lâm sánh vai.

Vơi lại chiến tích Phong Thanh Dương cực kỳ huy hoàng, chỉ dựa vào một thanh kiếm, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, một người địch lại Nhật Nguyệt Thần Giáo với Nhâm giáo chủ Nhậm Ngã Hành, còn giết chết Thập trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo lúc tấn công trên Hoa Sơn, đúc ra một đoạn thần thoại trong chốn võ lâm.

Nếu như Phong Thanh Dương còn sống sót, mấy chục năm qua nội lực tích lũy tất nhiên đã tới cảnh giới thượng thừa, có thể đạt đến cảnh giới bán thần.

Đối với võ công của sư thúc như vậy, Tống Thanh Thư tuổi còn quá trẻ, lại dám nói đã từng giao thủ với Phong Thanh Dương, đương nhiên Mục Nhân Thanh không tin.

– Không sai.

Tống Thanh Thư đáp.

– Vậy để lão phu mở mang kiến thức về tuyệt thế thần công của công tử thử xem.

Cười lạnh một tiếng, Mục Nhân Thanh nghiêng người phóng đến.

Theo động tác của Mục Nhân Thanh, Tống Thanh Thư cũng nghiêng người, biến hóa góc độ mũi chân, Mục Nhân Thanh vừa nhìn thấy, lập tức thu chiêu lùi về sau.

Mục Nhân Thanh biết vừa rồi một chiêu của mình đã bị đối phương đóng kín, đối phương mơ hồ đã có tâm ý phản kích, trực giác nói cho Mục Nhân Thanh nếu tiếp tục xuất chiêu về phía trước, nhất định sẽ bị trúng chiêu của hắn.

– Tống công tử, đắc tội rồi.

Trong lòng cảm thấy quái lạ, Mục Nhân Thanh nhẹ nhàng xoay người một cái, thanh kiếm đã xuất hiện ở trong tay, một chiêu kiếm đâm ra, bao hàm tâm huyết kết tinh mấy chục năm qua, vững chắc như núi, nhẹ nhàng như gió, biến hoá thất thường, mau lẹ vô cùng hướng về Tống Thanh Thư đâm tới.

Tống Thanh Thư lần này quả nhiên có chút thay đổi sắc mặt, lùi về sau một bước, ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào bên dưới sườn trái Mục Nhân Thanh tầm ba tấc.

Mục Nhân Thanh có một loại ảo giác, nơi sườn trái mơ hồ có chút nóng rực lên, trong lòng biết đối phương đã nhìn thấu sơ hở của chiêu này, nếu lại thu chiêu thì tự chuốc nhục nhã, trong lúc nhất thời cảm thấy khí huyết cuồn cuộn dâng trào.

Viên phu nhân chỉ thấy Tống Thanh Thư còn chưa có ra tay, đã làm cho sư phụ hai lần xuất chiêu uy lực lại tay trắng trở về, trong lòng hoảng hốt:

“Võ công của hắn đã cao đến loại cảnh giới này sao? Lần trước tại Dương Châu Lệ Xuân viện, hắn rõ ràng còn hơi kém so với Viên đại ca… ”

Mục Nhân Thanh cuối cùng thì lặng lẽ thở dài:

– Tống công tử tuổi còn trẻ, đối với nhận thức kiếm pháp đã cao minh đến cảnh giới như vậy, chẳng khác gì Phong sư thúc “Đoán trước ý đồ kẻ địch, tấn công địch tất cứu” có hiệu quả tuyệt diệu như nhau, vừa rồi lão phu lại hoài nghi công tử nói cùng Phong sư thúc giao thủ, thực sự lão phu đúng là ếch ngồi đáy giếng.

– Mục chưởng môn quá khiêm tốn, tại hạ thật ra là đối với Ngũ Nhạc Kiếm Pháp khá quen thuộc, nên không xem là bản lãnh thật sự.

Tống Thanh Thư cúi chào.

– Tuổi còn trẻ, không kiêu không vội, hiếm thấy… hiếm thấy.

Mục Nhân Thanh mỉm cười, hỏi:

– Tống công tử có biết Phong sư thúc hiện đang ở nơi nào không vậy?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229