Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 122
Phần 122

Trên đường xuống núi Hoa Sơn, Hạ Thanh Thanh nể phục nhìn Tống Thanh Thư:

– Tống công tử, không ngờ võ công của ngươi đã cao đến cảnh giới như thế.

– Đáng tiếc vẫn là không sánh bằng được với Đông Phương Bất Bại và tiền bối Phong Thanh Dương.

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

Hạ Thanh Thanh nghiêm mặt khuyên lơn:

– Bọn họ đều là những cao thủ tuyệt đỉnh thành danh giang hồ đã mấy chục năm, ngươi còn trẻ, tu luyện thêm vài năm nữa, thậm chí còn có thể vượt qua cảnh giới của bọn họ cũng không phải là việc khó.

Tống Thanh Thư sững sờ, nhìn Hạ Thanh Thanh:

– May là cô nương nhắc nhở, chứ tại hạ cứ vẫn vì cái trước mắt mà ra sức dốc lòng gấp rút nghiền ngẩm võ công muốn bằng với người, sớm muộn gì cũng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Hạ Thanh Thanh đang mỉm cười, rất nhanh sừng sộ lên nói:

– Gọi ta là Viên phu nhân…

– Được rồi, muốn gọi Viên phu nhân thì tại hạ gọi là Viên phu nhân, sắp tới Viên phu nhân tính toán sẽ về đâu.

Tống Thanh Thư bất đắc dĩ nhún vai.

– Viên phu nhân là Viên phu nhân, cái gì mà muốn gọi…

Hạ Thanh Thanh tức giận nói tiếp:

– Phu phụ sư huynh của Viên đại ca đã bắt đầu đi lên kinh thành báo thù cho hắn, bây giờ Tử Cấm Thành trở thành đầm rồng hang hổ, ta đương nhiên là đến kinh thành để xem có thể kịp thời ngăn cản bọn họ lại không.

– Ủa… chứ không phải là tìm lý do để đi cùng với tại hạ sao?

Tống Thanh Thư trên mặt nhộn nhạo lên.

– Hừ… ngươi đi chết đi…

Hạ Thanh Thanh lườm hắn một cái.

– Nhưng tại hạ còn phải đến đến các môn phái truyền chỉ đây, thời gian không còn kịp nữa rồi.

Đột nhiên nhớ tới Khang Hi giao cho mình nhiệm vụ, Tống Thanh Thư liền há hốc mồm nói.

– Ừm… ta không có nói muốn đi cùng với ngươi.

Hạ Thanh Thanh đã xin mượn mang theo một con tuấn mã từ trên Hoa Sơn kiếm tông, nàng liền xoay người nhảy lên ngựa.

– Ta lên trước đường, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp nhau ở kinh thành, tạm biệt.

Nói xong giơ roi giục ngựa, để lại Tống Thanh Thư đang đặt mông ngồi ở trên mảnh đất đầy bụi bặm.

– Qua cầu rút ván, trắng trơn qua sông đoạn cầu, lòng người khó dò a!

Tống Thanh Thư ngây ngốc ngồi tại chỗ lẩm bẩm, rồi không thể làm gì khác hơn là tiếp tục hành trình bước lên đi đến gặp các môn phái.

Vùng cảnh nội của Đại Thanh thực chất không có môn phái nào oai danh cả, cái gì Lục Hợp môn, Vi Đà Môn, Thương Gia Bảo, Thanh Trúc Bang, Bồng Lai Phái… Đều là một ít bang phái trong chốn giang hồ không đủ tư cách để nhắc đến, ngoại trừ phái Thái Sơn là một đại môn phái hiếm có trong trong khu vực Mãn Thanh.

Tống Thanh Thư đến từng môn phái, rất ít bang phái khác lộ ra vẻ bất mãn, đại đa số các bang phái đều vừa ngạc nhiên lại mừng rỡ, các chưởng môn nghĩ đến có thể đưa con cháu đến hoàng cung làm thị vệ đại nội tạo mối liên hệ có lợi cho bang phái mình, nên có vẻ hết sức phối hợp…

Có chút nuốt không trôi được sự nhiệt tình của chưởng môn các bang phái, Tống Thanh Thư vội vã mượn cớ còn phải đến những môn phái khác truyền chỉ, nên bảo bọn họ trong vòng một tháng tự mình đi đến kinh thành đưa tin nơi hộ quân thống lĩnh.

Xong việc, trong lòng mong nhớ gặp lại Hạ Thanh Thanh nên hắn hướng về kinh thành vội vã chạy về, hắn đã bỏ ra tâm tư để thu phục tình cảm của Hạ Thanh Thanh trong thời gian lâu như vậy, nếu như bởi vì về kinh chậm một bước, dẫn đến việc nàng vì nóng lòng cứu phu phụ Quy Tân Thụ mà có chuyện không may xảy ra, lúc đó chẳng khác nào đã đun sôi nước mà để cho con vịt bay mất, chính mình không được hưởng gì mà còn phiền muộn chết.

May là các bang phái đều rất hợp tác, ngay cả Thiên Môn đạo nhân chưởng môn phái Thái Sơn cũng nhận mệnh mà phái đệ tử đắc ý nhất của mình đến kinh thành, Tống Thanh Thư một đường phong trần mệt mỏi, vẻn vẹn bỏ ra chừng mười ngày đã đi đủ mấy chục bang phái khắp nơi.

Lúc này Tống Thanh Thư đang trên đường chạy về Yến kinh.

Khi đến nới tiếp giáp giữa Sơn Đông và Giang Tô, phía trước mặt rừng cây truyền đến tiếng va chậm binh khí đan xen.

Tống Thanh Thư loáng thoáng nhìn tới, thấy một đám sơn tặc đang bao vây tấn công một đoàn xe, thấy trang phục hộ vệ thì có thể là đoàn xe của một quan gia.

– Chuyện của quan ta không nên quản đến.

Tống Thanh Thư huýt sáo, lại tiếp tục chạy đi, bản thân hắn đã không thích triều đình Mãn Thanh, còn ước gì Thanh quốc càng loạn càng tốt, nếu Khang Hi sứt đầu mẻ trán, thì cơ hội của hắn mới càng nhiều, quan chức Mãn Thanh bị cướp giết chuyện như vậy, hắn lại càng không quan tâm đến…

– Phụ thân, con ngăn trở bọn chúng, phụ thân mau che chở mang theo mẫu thân chạy trước đi.

Đột nhiên bên tai Tống Thanh Thư truyền đến một giọng nói lanh lảnh dễ nghe.

“Um… ”

Đã chạy qua một đoạn, Tống Thanh Thư đột nhiên dừng bước, hắn quay đầu nhìn kỹ lại, chỉ thấy ở trong đoàn xe có một thiếu niên anh tuấn phong lưu với thanh kiếm đang xuất chiêu sáng lấp lóa, ngăn cản lại tầm một phần ba binh lực của bọn sơn tặc.

Tống Thanh Thư thấy gã thiếu niên này rằng một bộ y phục nam trang, nhưng vóc người nhỏ nhắn thướt tha, vừa rồi giọng nói thanh tao như chim hoàng oanh hót chào dễ nghe êm tai, rõ ràng chính là nữ giả nam trang.

“Anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy thân thể báo đáp, cái dạng kiểu này là ta thích nhất. ”

Tống Thanh Thư sờ cằm, lập tức thay đổi chủ ý, hướng về bên đoàn xe đi tới.

– Hừ… lẽ nào ban ngày ban mặt, giữa thanh thiên bạch nhật, bọn sơn tặc các ngươi lại dám công nhiên tập kích mệnh quan triều đình, trên đời này không còn có vương pháp sao?

Tống Thanh Thư vừa đi vừa ra dáng vẻ bất mãn…

– Con mọt sách kia, mau rời khỏi nơi này, đám cường đạo liều mạng này không có cùng ngươi nói cái gì nhân nghĩa đạo lý đâu.

Giữa bên trong trùng vây, thiếu nữ nam trang trong lúc nguy cấp, thấy xuất hiện một công tử trẻ tuổi trang phục thư sinh lửng thững đi tới, nên có lòng tốt nhắc nhở.

– Cô nương đúng là người có lòng tốt, rõ ràng là tự thân khó bảo toàn, làm sao mà còn có hứng thú quản đến chuyện vô bổ của người khác?

Tống Thanh Thư tìm tới một tảng đá lớn, từng li từng tí thổi mặt trên đất bụi, còn không quên dùng ống tay áo lau chùi, rồi ung dung ngồi xuống nhìn xem giữa trường hai nhóm người đang đánh nhau sống chết.

Bọn sơn tặc thấy có người không sợ chết cứ bước lại đây, còn tưởng rằng là nhân vật nào, quay lại thì chỉ là một tên thư sinh điên điên khùng khùng, cũng không lưu ý đến làm gì, tiếp tục vây công đoàn xe.

Tống Thanh Thư quan sát, thấy phần lớn đám lính hộ vệ đoàn xe cũng đã mất sức chiến đấu, chỉ còn có cô nương kia là có võ công cao cường, một đám sơn tặc vây quanh mà vẫn đánh không thắng được.

Thấy song phương giằng co, Tống Thanh Thư cũng không vội vã, trêu đùa hỏi liên tiếp.

– Cô nương là tiểu thư quan gia, làm sao học theo những người trong chốn giang hồ vũ đao lộng thương vậy?

– Cô nương, kiếm pháp này cũng cao thâm, tu luyện từ ở nơi nào?

– Cô nương… ái ui…

Nghe được đối phương hét thảm, thiếu nữ nam trang phẫn nộ nói:

– Để ngươi hết ồn ào!

– Phù dung kim châm của phái Võ Đang?

Tống Thanh Thư thấy đối phương phóng tới kim châm, khi hắn chụp được quan sát thấy thì giật mình, ngoài miệng nói:

– Cô nương gia, châm dùng để thêu hoa, lại đem ra làm ám khí, ta cảnh cáo trước, đối với những cô nương dùng châm ta không có thích thú lắm, đừng có làm ta tức giận a.

– Ngươi…

Thiếu nữ cải nam trang bị hắn chọc tức dăm ba câu thì nổi nóng không nhẹ, bọn sơn tặc lại thừa cơ dồn dập tương bức, cô nương này liền ngàn cân treo sợi tóc.

– Chỉ nhi, công tử chỉ nói đùa với ngươi, đâu cần thiết coi là thật.

Vị quan nhân lớn tuổi kia kinh nghiệm giang hồ dù sao cũng dạn dày, liếc mắt nhìn qua là đã biết Tống Thanh Thư cũng không có ác ý.

– Lão phu là Giang Chiết thuỷ lục Đề đốc Lý Khả Tú, lần này cùng gia quyến đi nhậm chức, trên đường đi gặp bọn sơn tặc đánh cướp, mong rằng cao nhân xuất thủ cứu giúp.

Tống Thanh Thư hơi nhướng mày, đầu lắc như đánh trống chầu.

– Danh tự có chữ “ Chỉ… ” này phạm vào kiêng kỵ của tại hạ, không cứu… không cứu.

Lý Khả Tú sững sờ, ông thấy những người trong chốn giang hồ này hành vi thật sự là quái lạ, cho nên cũng không biết tiếp theo nên làm gì.

– Hắn là cao nhân?

Thiếu nữ gằn giọng nói.

– Phụ thân, đừng để con mọt sách này đánh lừa, hắn điên điên khùng khùng, thì làm cái gì mà là cao nhân.

– Nha đầu, chớ xem thường người, ta thật đúng là cao nhân, ngươi cầu ta, nói không chắc ta mở lòng từ bi cứu ngươi một mạng đấy.

Tống Thanh Thư cười ha ha nói.

– Cao nhân là cao bao nhiêu?

Thiếu nữ khinh thường nói.

– Như thế nào đi nữa cũng cao bằng ngọn núi này.

Tống Thanh Thư chỉ ngọn núi từ xa xa trả lời.

Thiếu nữ con ngươi đột nhiên xoay một cái, vừa ra chiêu thức che kín thân mình vừa hỏi:

– Ngươi nói là cao nhân, như vậy trong vòng bao nhiêu chiêu thì ngươi có thể chế phục đám sơn tặc này?

– Chế phục bọn chúng?

Tống Thanh Thư nhăn mặt nói.

– Ta chẳng thèm động đến tay chân, chỉ dùng miệng là được rồi.

– Hừ… chỉ lừa gạt người.

Thiếu nữ cả giận nói.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229