Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 44
Phần 44

Hồ phu nhân lúc này trong lòng cũng đã có quyết đoán:

– Thanh Thư, tẩu tẩu e rằng đã đến lúc cáo từ.

Mấy câu nói thanh thúy êm tai dễ nghe nhưng khiến cho Tống Thanh Thư nghe qua tựa như là sấm sét giữa trời quang:

– Tẩu tẩu là tiểu đệ sai rồi, không nên dùng công phu tà môn ma đạo để trêu đùa tẩu tẩu…

– Cùng với chuyện đó không có liên quan gì với nhau.

Hồ phu nhân nhẹ nói tiếp.

– Ta là một quả phụ, trước đây bởi vì muốn giúp tiểu đệ tìm kiếm biện pháp trị liệu kinh mạch, nên cùng tiểu đệ đi cùng trên một đoạn đường thì còn có thể thông hiểu được, bây giờ kinh mạch của tiểu đệ đã chữa khỏi, ta tại sao còn có thể cùng tiểu đệ đồng hành?

– Vậy tiểu đệ chẳng thà kinh mạch vẫn không chữa trị hết.

Tống Thanh Thư nổi giận nói.

– Đừng nói nhảm vô ích…

Thấy hắn biểu lộ hình thái của một tiểu hài tử, Hồ phu nhân mỉm cười, do dự một chút, vẫn là khuyên nhủ hắn:

– Thanh Thư, thời gian gần đây… bởi vì các loại nguyên nhân, giữa chúng ta… đã thân mật hơn nhiều so với bình thường trong mối quan hệ giữa tẩu tẩu và tiểu đệ…

– Giữa chúng ta cũng không có cái gì để mà vấn tâm hổ thẹn a.

Tống Thanh Thư vội la lên.

– Nhưng nếu ta vấn tâm hổ thẹn thì sao? Có ai đã từng gặp một tiểu đệ cùng một tẩu tẩu xích lỏa trần truồng cùng nhau, hoặc như vừa rồi đối diện cùng ôm nhau chưa?

Hồ phu nhân nói câu này, Tống Thanh Thư nghe qua choáng váng, một câu nói khiến cho hai người trong lòng đều rung động, song song rơi vào trầm mặc, một lát sau, Hồ phu nhân lại tiếp tục nói.

– Thanh Thư, tâm tư của tiểu đệ, ít nhiều gì ta cũng có thể đoán ra được…

Tống Thanh Thư vội vã há miệng định nói, thì Hồ phu nhân nhẹ nhàng để một ngón tay ngọc nhỏ dài trên môi:

– Tiểu đệ đừng vội, nghe ta nói xong cái đã.

Tống Thanh Thư thiên ngôn vạn ngữ đành nuốt lại lời trở về trong bụng.

– Thanh Thư, giữa chúng ta là không thể… ngươi còn có tiền trình tốt đẹp, số mệnh an bài sẽ gặp được một cô nương xinh đẹp chờ đợi ngươi.

Giọng nói của Hồ phu nhân vẫn mềm nhẹ êm tai như thường ngày, nhưng Tống Thanh Thư trong lòng vẫn sinh một loại sợ hãi thật sâu, hắn biết chính mình e rằng sắp đã vĩnh viễn mất nàng.

– Tiểu đệ không quan tâm đến điều này!

Tống Thanh Thư giận dữ hét lên.

– Nhưng ta thì quan tâm!

Dung mạo của Hồ phu nhân giờ khắc này trở nên thánh khiết cực kỳ, từng chữ từng câu nói rằng nói:

– Ta là thê tử của Hồ Nhất Đao, dù cho hắn chết rồi, ta vẫn là thê tử của hắn… mãi mãi cũng là thê tử của hắn…

Hồ phu nhân cho tới nay cũng không dám đối mặt gần đây tâm tư biến hóa, cả về tinh thần lẫn sự ham muốn của thể xác, lần này lại bị Di hồn đại pháp vang lên hôi chuông cảnh báo, khiến cho nàng cuối cùng phải tự quyết đoán.

Tống Thanh Thư trầm mặc, đối với con người hiện đại mà nói, thân phận quả phụ cũng chẳng tính là gì, chỉ cần hai người yêu nhau, tất cả mọi chuyện đều không thành vấn đề. Có điều ở cái thế giới cổ xưa này, lễ nghi danh tiết là điều tất cả mọi người đều coi trọng, mình không thể yêu cầu Hồ phu nhân cùng có suy nghĩ thông thoáng như mình được.

Theo bản năng hắn khó tránh khỏi suy nghĩ đến vấn đề gần gủi thân cận với Hồ phu nhân, nhưng nếu bây giờ nghĩ lại kỷ càng, cứ cho là Hồ phu nhân đồng ý đi cùng với hắn, khi đó song phương sẽ đối mặt với lực cản thế tục không phải là ít, liệu hai người có thể chịu đựng được không?

Ngày đó vì muốn chiếm tiện nghi, Tống Thanh Thư cùng kết bái làm huynh đệ dị giới với Hồ Nhất Đao đã chết, nếu như cuối cùng hắn với thê tử của Hồ Nhất Đao lại yêu thương với nhau, không chỉ có Hồ Phu Nhân, ngay cả Tống Thanh Thư cũng sẽ thân bại danh liệt, hai người đồng thời cùng nhận hết sự phỉ nhổ người trong thiên hạ giang hồ.

Tống Thanh Thư là một nam nhân chín chắn, tuy rằng có lúc không tránh khỏi bị kích động, nhưng xưa nay không thiếu lý trí, rất nhanh hắn lý giải minh bạch được quyết định của Hồ phu nhân.

Hiện tại hắn vô cùng hối hận lúc trước tại sao lại điên khùng kết bái cùng với Hồ Nhất Đao a!

– Đã nghĩ rõ ràng?

Hồ phu nhân thấy biểu hiện của hắn dần dần khôi phục lại trầm tỉnh, trong lòng nàng cũng tê rần, có điều vẫn là cứng rắn hỏi.

– Um…

Tống Thanh Thư cười khổ gật đầu.

– Hiện tại tiểu đệ chưa có khả năng ứng đối với bão táp, chứ đừng nói chi đứng ra thay thế cho tẩu tẩu che phong chắn vũ. Có điều tiểu đệ hứa với tẩu tẩu, sẽ có một ngày tiểu đệ nhất định sẽ làm cho người trong thiên hạ không có cách nào phản đối chuyện của chúng ta.

– Hừ… lại nói bậy bạ cái gì đó.

Hồ phu nhân gắt hắn.

– Ta mặc kệ tiểu đệ muốn cái gì, nếu đã thông suốt, vậy thì ta sẽ ra đi…

– Tẩu tẩu… tiểu đệ suy nghĩ lại rồi, tiểu đệ muốn lại dùng một lần nữa Di hồn đại pháp đối với tẩu tẩu.

Tống Thanh Thư đột nhiên ngẩng đầu, cười nói.

Hồ phu nhân trong lòng cả kinh, vội vã nhắm hai mắt lại:

– Thanh Thư, ngươi muốn làm gì?

– Nói đùa với tẩu tẩu thôi…

Tống Thanh Thư thở dài.

– Chỉ là đến bây giờ tiểu đệ cũng không biết khuê danh của tẩu tẩu, thực sự có chút tiếc nuối, cho nên muốn dùng qua Di hồn đại pháp để hỏi…

Hồ phu nhân tức giận lườm hắn một cái:

– Tiểu đệ có biết là ngoại trừ người thân cận thân thích nhất, khuê danh của nữ nhân bình thường chỉ có thể nói cho phu quân của mình?

– Tiểu đệ biết…

Tống Thanh Thư cười trả lời, làm Hồ phu nhân trong lồng ngực như cứng lại, nàng mím môi tự mình xoay người rời đi.

Đi rồi hơn mười trượng, nàng quay đầu lại, nhìn thấy Tống Thanh Thư còn đứng tại chỗ ngơ ngác nhìn theo mình, Hồ phu nhân trong lòng quặn thắt, đưa tay lên miệng hô to:

– Hồ đại ca năm xưa gọi ta là Tuyết Băng…

Nói xong nàng triển khai khinh công bay đi giống như là trốn chạy…

– Tuyết Băng?

Tống Thanh Thư lẩm bẩm, đem danh tự này khắc sâu vào đáy lòng.

Hắn do dự muốn đuổi theo nàng, dợm chân mấy lần cuối cùng là thu hồi lại, đuổi theo thì có được ích lợi gì?

Vào lúc này Tống Thanh Thư trở nên bức thiết muốn mình trở nên mạnh mẽ, lúc trước là bởi vì có cảm giác Chu Chỉ Nhược truy sát gấp gáp, hiện tại lại có thêm lý do, tu luyện võ công cao cường để ngày sau có thể thuận lợi cùng nhau với Tuyết Băng.

Hắn nhớ tới lúc trước Dương Quá kết hợp cùng Tiểu Long Nữ cũng phải chịu đến bao lớn lực cản, Dương Quá còn suýt chút nữa bị Quách Tĩnh đánh một chưởng cho chết, từ đây tạo thành một loạt bi kịch.

Tạo thành một loạt những nguyên nhân này là cái gì? Có thể nói là do thế tục lễ nghi giết người không thấy máu, cũng có thể nói là thực lực của Dương Quá lúc đó chưa đủ mạnh để vượt qua.

Sau này Dương Quá trở thành Thần điêu đại hiệp gần như là vô địch khắp thiên hạ, Tiểu Long Nữ sử dụng Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp đã làm cho Kim luân pháp vương chống đỡ vô cùng chật vật, vậy thì còn ai dám đối với bọn họ xoi mói bình phẩm? Phu phụ Quách Tĩnh Hoàng Dung sau đó còn dám lấy lễ nghi ra nói chuyện sao?

Tống Thanh Thư cũng không muốn dẫm vào vết xe đổ Dương Quá và Tiểu Long Nữ, hắn nghĩ đến Hồ Phu Nhân có thể bây giờ đi đến Dược vương trang tìm Hồ Phỉ, hoặc là trở về Liêu đông Ngọc bút sơn trang, chuyện hắn sau này tìm nàng không khó, việc cấp bách trước mắt là tăng cường thực lực sức mạng của mình.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229