Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 19
Phần 19

Hồ Phu Nhân cùng Tống Thanh Thư liếc mắt nhìn nhau, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, không ngờ là điều kiện đơn giản như thế, nào đâu Hồ Phỉ lại kên tiếng nói:

– Trước khi bái sư, điệt nhi có một việc cần phải biết rõ…

– Chuyện gì?

Độc Thủ Dược Vương kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn.

– Hắc sát hàn băng là của đại sư phải không?

Hồ Phỉ từng câu nhấn mạnh hỏi.

– Không sai, là lão nạp luyện chế từ lâu rồi, có điều xét thấy nó quá mức âm độc, xưa nay chưa có từng dùng qua.

Độc Thủ Dược Vương suy nghĩ một chút rồi đưa ra đáp án.

– Vậy tại sao phụ thân của điệt nhi lại chết vì Hắc sát hàn băng?

Hồ Phỉ tức giận chất vấn, Hồ Phu Nhân trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nàng nghĩ thầm cũng may nếu như Độc Thủ Dược Vương thực sự là hung thủ, thì tính mạng Phỉ nhi chẳng phải là…

Độc Thủ Dược Vương mặt lộ ra hối hận:

– Ngày xưa lão nạp chọn đồ đệ không cân nhắc đến phẩm đức, đến nỗi ba đồ đệ đều phản bội sư môn, vừa rồi chính là đại đồ đệ của lão nạp tên là Mộ Dung Cảnh Nhạc, năm xưa Hắc Sát Hàn Băng cũng đã từng giao cho hắn một phần.

– Cái gì?

Hồ Phu Nhân vừa nghe qua cắn chặt hàm răng, nghĩ thầm đoạn kỳ án cuối cùng cũng đã có manh mối:

– Phỉ nhi, ngươi theo Dược vương cố gắng tu luyện thành tài, đến lúc ấy thêm vào võ công của Hồ gia, nếu có tung hoành thiên hạ cũng không sợ ai, mẫu thân trước đi tìm Mộ Dung Cảnh Nhạc truy tra hung phạm, sau đó chúng ta cùng nhau sẽ báo thù.

Hồ Phỉ gật gật đầu, Tống Thanh Thư thấy nàng lại có bộ dạng muốn lập tức đi ngay, liền vội vàng nói:

– Tẩu tẩu trọng thương mới vừa khỏi, hơn nữa đối phương võ công cao cường, lại chuyên về dùng độc, để tiểu đệ cùng đi với tẩu tẩu cũng có thể chiếu ứng giúp đỡ lẫn nhau.

Thời gian gần đây ngày ngày tiếp xúc cùng với Tống Thanh Thư, trong lòng Hồ Phu Nhân đã có chút bối rối, nàng luôn cảm thấy trong ánh mắt của hắn tựa hồ có ý niệm với mình, bất quá đối phương xác thực giúp mẫu tử nàng không ít, nàng cũng không tiện từ chối, đột nhiên trong lòng hơi động, nàng đang nghĩ đến tìm cách nào từ chối hắn cùng đồng hành, mà không làm thương tổn đến mặt mũi hắn…

– Dược Vương đại sư, vị huynh đệ này của vãn bối bị thương đến nỗi kinh mạch đứt đoạn, hắn chỉ hy vọng trong thiên hạ này chỉ có Độc Thủ Dược Vương mới có thể cứu trị được thân thể của hắn, cho nên mới thiên sơn vạn thủy đến đây tìm kiếm đại sư, mong rằng đại sư cứu viện.

Hồ Phu Nhân khẽ khom người, đem Tống Thanh Thư đẩy lên trước mặt Độc Thủ Dược Vương.

– Ưm… đến như chân truyền đệ tử của Điệp Cốc y tiên Hồ Thanh Ngưu cũng đã chẩn đoán qua là không thể ra sức, vãn bối nghĩ tới nghĩ lui, e rằng chỉ có Dược Vương đại sư mới có thể nối lại được kinh mạch giùm cho vãn bối.

Tống Thanh Thư lúc này thấp thỏm bất an, nếu như Độc Thủ Dược Vương cũng không thể ra sức, chính mình e sợ cả đời này đúng là thành kẻ tàn phế.

– Y thuật của Trương giáo chủ Minh giáo lão nạp từ trước đến giờ vẫn khâm phục…

Độc Thủ Dược Vương dò xét mạch đập của hắn một hồi, lại quan sát ở trên người hắn các nơi kiểm tra một lượt, khẽ lắc đầu nói tiếp:

– Kinh mạch công tử đứt đoạn, đã không còn cách nào có thể cứu.

Hồ Phu Nhân biến sắc mặt, lo âu nhìn Tống Thanh Thư, vậy mà thấy Tống Thanh Thư vẫn thản nhiên mỉm cười:

– Trước đây vãn bối còn lo được mất là bởi vì còn có ảo tưởng, hiện tại được đại sư nói rỏ ràng cho biết, xem ra vãn bối cũng không cần phải phiền não gì nữa rồi, đại trượng phu đi lại trong thiên địa, không có võ công thì cũng đâu đáng là cái gì.

– Công tử lòng dạ thật thẳng thắn thông thoáng!

Độc Thủ Dược Vương khen ngợi.

– Có điều công tử cũng không cần phải tuyệt vọng, tuy rằng nếu dựa và y thuật trùng tục kinh mạch thì không thể, nhưng công tử có suy nghĩ qua, nếu tu luyện bí kỹ thần công thì tự mình trị liệu chưa?

Tống Thanh Thư nghi hoặc liếc mắt nhìn đại sư:

– Vãn bối kinh mạch đứt đoạn, dù cho thần công bảo điển cao cấp nhất đặt tại trước mặt cũng không cách nào tu luyện được…

Hắn nghĩ thầm trong đầu của mình còn nhớ đến võ học cao cấp nhất thiên hạ là Cửu Âm Chân Kinh cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng, có điều kinh mạch đã đứt, hoàn toàn không tu luyện lên.

Độc Thủ Dược Vương lúc này rơi vào hồi ức, chậm rãi nói:

– Thiên hạ ngày nay võ công mặc dù có nhiều, nhưng đa số là phàm phu chi học, cũng có thể là do lão nạp không biết võ học nên nhận xét thấy vậy, có điều như Quỳ hoa bảo điển trên Hắc mộc nhai, Đấu chuyển tinh di của nhà Mộ Dung thế gia, Thái Huyền Kinh của Nam Hải Bạch Thủ, những võ công này tinh túy tính ra đã siêu thoát vượt qua phạm trù của võ công, phương pháp tiếp cận tương tự như tu chân của thời cổ xưa lưu truyền, nói không chắc có thể từ trong đó mà tìm ra biện pháp trị liệu kinh mạch chính công tử.

– Mấy môn võ công đó vãn bối cũng có nghe qua, nhưng lại không biết lại có thần thông như thế, xin hỏi đại sư làm sao biết được…

Tống Thanh Thư theo bản năng có chút không tin tưởng lắm.

– Nói ra thì xấu hổ…

Độc Thủ Dược Vương cười khổ một tiếng rồi hắng giọng nói tiếp:

– Tên nghịch đồ Mộ dung Cảnh Nhạc kia chính là thế tử của Mộ Dung thế gia, bởi vì thân phận là con thứ, không có tư cách tu luyện Đấu chuyển tinh di, hắn hao tổn tâm cơ học trộm võ học các phái, lại bái lão nạp làm thầy với hy vọng lấy được quyển Dược Vương Thần Thiên, chính là muốn sẽ có một ngày làm chủ được Yến tử ô, chấp chưởng Mộ Dung thế gia, tra tìm huyền bí của Đấu chuyển tinh di. Hồi trước hắn trong lúc vô tình oán giận, năm xưa tổ tiên là Côn Lôn kiếm tiên Mộ Dung Tử Anh dựa vào Đấu Chuyển Tinh Di, thậm chí ngay cả tinh tú trên trời cũng có thể di động, đến đời của Mộ Dung Phục, thậm chí ngay cả một Tiêu Phong cũng đánh không thắng, cho nên hắn không ngừng mắng tư chất của Mộ Dung Phục là quá kém.

– Ồ… thật sự có sự thần diệu như vậy sao?

Tống Thanh Thư trong lòng hơi động.

Độc Thủ Dược Vương quay qua nói với Hồ Phu Nhân:

– Mộ Dung Cảnh Nhạc võ công cao cường, thêm vào hành tung quỷ dị, phu nhân muốn tìm hắn e sợ không dễ. Lão nạp kiến nghị phu nhân cùng đi với Tống công tử đến Cô Tô Yến tử ô một chuyến, biết đâu có thể mượn được thế lực của Mộ Dung thanh lý môn hộ, đồng thời cũng xem có cơ hội trị liệu kinh mạch cho Tống công tử không?

Tống Thanh Thư vừa nghe đại sư khuyên Hồ phu nhân cùng đi với mình, hắn mừng đến mức hận không thể ôm lấy Độc Thủ Dược Vương hôn lên mấy cái, thực sự là nguyệt lão tái thế a!

Hồ Phu Nhân suy nghĩ chốc lát rồi gật gù:

– Được, ta cùng đi với tiểu đệ đến Yến Tử Ô.

Sau đó mấy ngày, Hồ Phu Nhân chờ sức khỏe Hồ Phỉ thân thể ổn định mới chuẩn bị khởi hành, trong mấy ngày này, Hồ Phỉ cùng Trình Linh Tố hai đứa bé lại như một đôi oan gia, một mắng đối phương xấu, một mắng đối phương ngốc, náo loạn hết trong trang.

Hồ Phu Nhân ngồi ở trên ghế mỉm cười nhìn bọn trẻ này, trong lòng tràn ngập ấm áp, Tống Thanh Thư tới, cười trêu nói:

– Ánh mắt này như là đang quan sát nhi tử của mình với thê tử sau này của hắn vậy à.

– Tiểu đệ nói bậy!

Hồ Phu Nhân tức giận lườm hắn một cái, giữa hai người càng ngày càng thân thuộc, động tác cử chỉ cũng nhiên hơn trước nhiều.

– Xem ra tẩu tẩu không thích tiểu cô nương xấu xí kia.

Tống Thanh Thư cười nói.

– Xì… Linh Tố tuy rằng không xinh xắn lắm, có điều cả người tràn ngập linh khí, trong lúc lơ đãng nở nụ cười rất là quyến rũ đấy…

Nói xong Hồ phu nhân mặt đỏ lên, không muốn nói thêm…

Ngày hôm sau, hai người cáo biệt Dược Vương trang, trên đường đi Tống Thanh Thư cứ nghĩ đến trước khi tạm biệt, Hồ Phỉ kéo tay áo hắn ra một góc, sắc mặt cổ quái nói:

– Tống đại ca, chăm sóc tốt cho mẫu thân đệ, có điều không cho phép đại ca có ý đồ xấu với mẫu thân.

Nhớ đến câu này, Tống Thanh Thư không khỏi mỉm cười…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229