Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 116
Phần 116

Mấy tên cường đạo tuy không hiểu rõ ý tứ của Tống Thanh Thư, nhưng trong giọng nói mang theo nghĩa trào phúng thì lộ rõ trên mặt, mấy tên cường đạo giận dữ, liền vẫy đao chém đến.

Bàn tay của Tống Thanh Thư hướng về trên mặt bàn vỗ một cái, trong ống trúc đựng đũa bị chấn động toàn bộ bắn ra, ống tay áo của hắn vung lên, dùng nội lực đẩy những chiếc đũa như mũi tên bắn về phía mấy tên cường đạo.

Mấy tiếng kêu là thảm thiết, những bàn tay của bọn đạo tặc đều bị các chiếc đũa đâm thủng, không biết là đau đớn hay hoảng sợ, bọn chúng liếc mắt nhìn nhau, chật vật mà chạy thoát khỏi tửu điếm.

Điền Quy Nông đôi mắt sáng mắt lên, gã tuy rằng không phải là cao thủ nhất lưu, nhưng nhãn lực thì không kém, nhìn thấy Tống Thanh Thư có thể lấy nội lực chuẩn xác đẩy những chiếc đũa đâm trúng lòng bàn tay mỗi người, thực sự là kinh thế hãi tục, trong lòng hơi động: “Người này e rằng so với Miêu Nhân Phượng võ công còn cao hơn một phần…”

– Tại hạ Điền Quy Nông, đa tạ hai vị cứu giúp…

Điền Quy Nông nói còn chưa dứt lời, đã ho kịch liệt, hiển nhiên là do tác động nội thương.

Tống Thanh Thư bàn tay duỗi ra ở trước mặt Viên phu nhân:

– Viên phu nhân lấy ra đi…

– Cái gì?

Viên phu nhân ngạc nhiên, không hiểu hỏi.

– Phục Linh Thủ Ô Hoàn, trên người của tại hạ không có thuốc trị thương.

Tống Thanh Thư cười nói.

– Hừ, ngươi…

Mặc dù như thế, nhưng nhìn thấy người kia bị thương rất nặng, Viên phu nhân vẫn lấy một viên ra.

– Vị phu nhân này… tại hạ có dược vật chữa thương, xin phu nhân hãy cho phu quân của phu nhân uống vào.

Tống Thanh Thư đem Phục Linh Thủ Ô Hoàn đưa tới trước mặt Nam Lan, nhẹ nhàng nói, Viên phu nhân thấy hắn cầm dược vật của mình lấy lòng mỹ nhân kia, suýt chút nữa tim phổi đều nổ, “ hừ “ một tiếng, xoay đầu qua nơi khác, không nhìn tới hắn nữa.

Thấy khuôn mặt Tống Thanh Thư tuấn nhã tiêu sái, lại thấy vừa rồi hắn chỉ phất tay thì đã đẩy lùi địch, Nam Lan trong tim nhảy lên một cái, vội vã hạ thấp người nói:

– Thiếp thân đa tạ ân công cứu mạng, xin thỉnh giáo cao tính đại danh ân công.

– Phu nhân hà tất khách sáo!

Giọng nói của phu nhân dịu dàng, người nàng tỏa ra mùi thơm thoang thoảng dể chịu, khuôn mặt của phu nhân tuy mệt mỏi nhưng vẫn toát ra vẽ mỹ nhân thành thục khiến người khác mê say, Tống Thanh Thư đột nhiên phát hiện ra, khi hắn đối diện với loại mỹ nữ thành thục như thế này, thì bản thân không tự chủ được lại sinh ra một loại dục vọng,

Lúc phu nhân tiếp nhận dược vật, Tống Thanh Thư vội đến gần đỡ nàng đứng thẳng lên, một ngón tay nhẹ nhàng trượt đi, đầu ngón tay nhân cơ hội làm như vô tình lướt qua trên bầu vú của nàng.

Từ bầu vú liền truyền đến cảm giác tê dại, Nam Lan phun nhân hoảng sợ, theo bản năng quay đầu nhìn lại, thấy Điền Quy Nông thì đang nữa mê nữa tình, phu nhân đi cùng hắn thì đầu hướng về một bên khác, hiển nhiên cũng không thấy vừa rồi đầu ngón tay của hắn khều nhẹ trên đỉnh bầu vú của mình.

Trong lòng nàng có chút tức giận, ngẩng đầu thì lại thấy Tống Thanh Thư một khuôn mặt đầy chính khí, trong lòng nghi hoặc, có lẽ đối phương chỉ là vô ý đụng tới, có lẽ là mình qua cả nghĩ rồi?

– Phu nhân có thể gọi tại hạ là Tống Thanh Thư, vị này chính là Ôn cô nương bằng hữu của tại hạ.

Tống Thanh Thư cũng không dám đem tên Viên phu nhân nói ra cho hai người bọn họ, Điền Quy Nông là thủ hạ của Bảo thân vương ở Thịnh kinh, nhỡ vạn nhất truyền tới trong tai Khang Hy, thì mình không còn có lời gì để mà giải thích.

– Hóa ra là Tống công tử cùng Ôn cô nương.

Nam Lan phu nhân một bên đỡ Điền Quy Nông đưa thuốc vào miệng gã, một bên mỉm cười gật đầu.

– Không biết phu nhân xưng hô như thế nào?

Tống Thanh Thư đi tới sau lưng Điền Quy Nông, vận công giúp đỡ gã chữa thương.

Nam Lan phu nhân sắc mặt lúng túng, nghĩ thầm đối phương tại sao lại đường đột dám hỏi tên mình như vậy, nhưng bất quá nghĩ đến hắn chính là ân nhân cứu mạng, với lại bây giờ đang trị liệu thương thế Điền Quy Nông, đành nói:

– Thiếp thân danh tính là Nam, tên một chữ Lan.

– Nam Lan?

Tống Thanh Thư tán thưởng nói:

– Danh tự rất là dễ nghe.

Nam Lan phu nhân sắc mặt ửng đỏ, ngượng ngùng nói:

– Tống công tử quá khen.

Một bên Viên phu nhân cũng nhịn không được khi nghe Tống Thanh Thư thừa dịp phu quân đối phương hôn mê, đùa giỡn với phu nhân người ta cô, liền xen miệng hỏi:

– Tôn phu bị thương nặng như vậy, không biết là bị người ở phương nào ra tay.

Nam Lan phu nhân ngẩn người ra, nhớ lại tự mình cùng Điền Quy Nông bỏ trốn, sau đó bị Miêu Nhân Phượng đuổi tới, Điền Quy Nông không địch lại, đành phải phải chết, chính nàng liều mạng che chắn ở trước người Điền Quy Nông, thấy vậy Miêu Nhân Phượng thương tâm như đứt từng đoạn ruột, lặng lẽ cô đơn bỏ đi.

Nhưng những chuyện như thế này, làm sao nói rõ cho người biết, Nam Lan đành nói qua loa:

– Chúng ta có một mối thù lớn nên bị hạ thủ, may là thoát được tính mạng.

Vào lúc này Điền Quy Nông cũng đã tỉnh lại, cảm thấy trong bụng có một luồng nhiệt khí ấm áp, phía sau lưng cũng đang truyền đến một luồng chân khí, biết là được cao nhân cứu, vội vã hỏi thăm Tống Thanh Thư họ tên hai người.

Nam Lan phu nhân gắt giọng nói:

– Quy Nông, lúc huynh hôn mê, ân công đã nói cho biết, vị này chính là Tống Thanh Thư công tử, vị này chính là Ôn cô nương.

– Tống Thanh Thư?

Điền Quy Nông trầm ngâm rồi hỏi.

– Có phải ân công là nhất đẳng thị vệ trong Tử Cấm thành?

Tống Thanh Thư sững sờ, nghĩ thầm gã làm sao biết được mình:

– Điền huynh cũng nhận thức được tại hạ?

– Ân công năm trước quét ngang các bang phái mấy tỉnh trong cảnh bội Đại Thanh, chiến dịch núi Ngọc Hoàng, một chiêu kiếm đánh bại Chân Vũ quan chủ Xung Hư đạo nhân, sau đó lại đánh bại ngũ Nhạc minh chủ Tả Lãnh Thiền, Điền mỗ thân là người trong võ lâm, đương nhiên là nghe qua uy danh.

Điền Quy Nông có chút không tự nhiên, nghĩ đến chuyện Bảo thân vương nghi ngờ mục đích của Khang Hy về chuyện này, nên phái chính mình nhập quan điều tra, nhưng khi đi ngang qua nhà thế giao Miêu Nhân Phượng nhận tiện ghé thăm một thời gian, vừa nhìn thấy Nam Lan thê tử của Miêu Nhân Phượng đã sinh lòng lưu luyến, mới dẫn đến chuyện bị thương chật vật suýt chết như ngày hôm nay…

Nghe gã nhắc đến chuyện giao đấu trên đỉnh Ngôc Hoàng với phái Thái sơn, Viên phu nhân sắc mặt âm trầm dường như mưa giông sắp tới, Tống Thanh Thư vội vã nói lãng sang chuyện khác:

– Vừa nãy nghe tôn phu nhân từng nói, Điền huynh có một mối thù lớn, chẳng hay có cần tại hạ hỗ trợ?

– Có một số việc phải tự chúng ta đối mặt, đa tạ ý tốt của ân công.

Điền Quy Nông liền cự tuyệt nói, nghĩ đến Miêu Nhân Phượng đêm đó đã buông tha hai người, dựa theo cá tính của Miêu Nhân Phượng, đương nhiên sẽ không tiếp tục truy sát mình…

Một mặt gã còn phải vội vã về Thịnh kinh phục mệnh Bảo thân vương, một mặt thấy Tống Thanh Thư nhiệt tình như vậy, chỉ lo hắn cũng có sự quan tâm chú ý đến bí mật bảo tàng Sấm vương, cho nên nào dám để Tống Thanh Thư trộn lẫn vào.

– Ân công, chuyện hôm nay, Điền mỗ khắc ghi trong tâm khảm, khi nào ân công có dịp đến Thiên long môn ở Thịnh kinh, Điền mỗ nhất định quét giường đón lấy.

Nghỉ ngơi chốc lát, Điền Quy Nông nhận thấy thương thế đã tốt hơn nhiều rồi, liền vội vàng đứng lên cáo từ nói.

– Ồ?

Tống Thanh Thư lông mày nhíu lại, đứng lên đáp lại lễ đạo:

– Ngày khác có cơ hội, tại hạ sẽ sắp xếp ổn thỏa đến nhà đến thăm Điền huynh cùng phu nhân.

Nam Lan phu nhân trong lòng lại thấy quái lạ đến cực điểm, liên tưởng chuyện vừa rồi cử chỉ ngón tay của hắn khều nhẹ trên đầu núm vú của mình, cùng với hắn vừa nói “cùng phu nhân” lúc đó nàng nhìn theo ánh mắt của hắn đang nhìn mình, trực giác của thiếu phụ thành thục làm cho nàng nhận ra được đối phương tựa hồ đối với chính mình có một phần tâm tư…

– Người ta đã đi rồi, còn nhìn theo cái gì vậy. – đứng bên cạnh hắn, Viên phu nhân chua cay nói với hắn.

– Lão thiên đôi với tại hạ không tệ, một đại mỹ nhân vừa đi, mà vẫn còn có một đại mỹ nhân làm bạn.

Tống Thanh Thư quay đầu lại nhìn Viên phu nhân mặt đang giận tái đi, cười hì hì nói.

– Hừ, không thấy bao giờ nói chuyện đứng đắn.

Viên phu nhân sắc mặt cuối cùng cũng giãnra hỏi.

– Chúng ta lúc đến Hoa Sơn thì chia tay, ta cũng không có công phu cùng ngươi đi đến các bang phái để thu con tin.

– Nếu phu nhân lên tiếng, tại hạ sẽ lập tức ở lại trên Hoa Sơn bồi tiếp phu nhân.

Tống Thanh Thư suy nghĩ, vì Khang Hy không quy định thời gian bao lâu sẽ hoàn thành, đến Hoa Sơn một thời gian ngắn rồi đi cũng không muộn.

– Um… nếu như người muốn thì cứ ở lại, ta không ép buộc để ngươi bồi tiếp ta…

Viên phu nhân ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng trong lòng thấy rất ngọt ngào.

Mấy ngày qua đi, hai người đã đến Hoa Sơn, khi đi đến một vách núi, Viên phu nhân đột nhiên ngừng lại, do dự một chút, rồi quay đầu hướng về Tống Thanh Thư hỏi rằng:

– Ngươi có phải là rất yêu thích ta?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229