Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 38
Phần 38

Sau đó mấy ngày, Tống Thanh Thư ở trong phủ có mấy lần ngẫu nhiên tình cờ gặp mặt Hoàng Dung, tuy rằng hận mình không dám nhìn chằm chằm quan sát nàng cho thật kỹ lưởng, nhưng rõ ràng trong lòng thầm hiểu, bây giờ khoảng cách của hai người cách nhau quá xa, một trên trời một dưới đất, không có lý do gì để gặp nhau, cho nên hắn đành hờ hững tự xử, mỗi lần gặp chỉ gật đầu ra hiệu chào, rồi nhẹ nhàng bước nhanh rời đi…

Nhưng nhờ thế mà làm cho Hoàng Dung đối với hắn có ấn tượng tốt đẹp, trãi qua nhiều năm như vậy, từ năm xưa là Âu Dương Khắc, đến sau này là võ lâm nhân sĩ qua đường, lại cho tới bây giờ là các mệnh quan của thành Tương Dương, thậm chí là ngay cả tri phủ Lữ Văn Hoán, mỗi lần nhìn thấy nàng, tuy rằng cố gắng che giấu, thế nhưng trong ánh mắt của ông ta khát vọng thèm thuồng nhìn mình thì hiện lên rất rõ ràng.

Lần này ở trong thành Kinh Châu thì trái lại, nàng nhìn thấy một người trẻ tuổi, khí chất hờ hững, hỏi thăm dò, thì biết được hắn là phụ tá gần đây của Lăng Thiếu Tư, đôi mi thanh tú của nàng hơi nhíu lại, nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, trong lòng Hoàng Dung âm thầm trầm tư.

Thời gian như thoi đưa, rất nhanh đã trôi qua mười lăm ngày, trong thời gian này Tống Thanh Thư cũng âm thầm dùng Thần Kinh Chiếu để luyện Cửu âm chân kinh…

Bởi vì Hoàng Dung cho người túc trực ở đây, Lăng Thiếu Tư thời gian này vốn định tạm dừng thẩm vấn Đinh Điển, nhưng Tống Thanh Thư lại nói bây giờ là lúc thời kì then chốt dụ cung, nếu như Lăng Thiếu Tư tạm dừng thẩm vấn, khiến cho Đinh Điển nổi lên hoài nghi, cho rằng hai người thông đồng cùng nhau, vậy thì kiếm củi ba năm sẽ bị thiêu trong một giờ.

Lăng Thiếu Tư liền tìm lý do nhờ Hoàng Dung đi ra ngoài thành đón người, ở bên trong Hình đường bố trí, phái người áp giải Đinh Điển đem tới.

– Hừ… Đinh đại hiệp, nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi bị đại nhân đánh cho đến nỗi mất cảm giác rồi.

Tống Thanh Thư nhìn Đinh Điển phía dưới cố ý nói:

– Hãy là nói ra cho rồi đi.

– Phi…

Đinh Điển hung tợn nhìn Tống Thanh Thư.

Ánh mắt kia của Đinh Điển nhìn Tống Thanh Thư làn hắn khiếp đảm, trong lòng lại nghĩ thầm: “ Uí trời… hắn diễn sao mà giống như thật quá đi… ”

– Đánh cho ta.

Lăng Thiếu Tư cười gằn, nhiều năm nghiêm hình tra tấn vẫn không hề có tác dụng, bây giờ lão quen thuộc để nha dịch hành hình Đinh Điển thì trong lòng lại cảm thấy hứng thú quái đản…

“Bịch… bịch, bịch!

Trượng côn rơi xuống như mưa trên người Đinh Điển vang dội lại, Đinh Điển vẫn không nói tiếng nào, yên lặng mà chịu đựng, y cũng không dám vận công chống lại, sợ bị Lăng Thiếu Tư nhìn ra kẽ hở, càm thấy bị thương ngoài da không tính là gì, về đại lao vận hành chân khí qua mấy chu kỳ, ngoại thương tự nhiên sẽ chữa khỏi.

– Phụ thân… đừng ép Đinh đại ca nữa…

Lúc này phía sau truyền đến một giọng nữ nhân làm cho Đinh Điển cả người run lên, y bị kích động quay đầu nhìn, quả nhiên là chính Lăng Sương Hoa mà y ngày nhớ đêm mong.

Lăng Thiếu Tư ở công đường vừa giận vừa sợ, giơ tay chỉ vào Lăng Sương Hoa tức tối nói:

– Con làm gì mà đến đây vậy? Bộ đã quên ngày đó lập xuống lời thề rồi sao!

– Nhi nữ chưa từng quên…

Lăng Sương Hoa đi tới nâng Đinh Điển đứng dậy, quay đầu lại nói:

– May mà nhi nữ được cao nhân chỉ điểm mới hiểu được, mẫu thân một đời làm việc thiện, bây giờ e sợ đã đến thế giới tây phương cực lạc, đương nhiên sẽ không ở trong lòng đất bị khổ ải.

Lăng Thiếu Tư vẻ mặt đại biến, hung tợn nhìn Tống Thanh Thư, đang trong lúc này, ” ầm “ một tiếng nổ vang, cửa lớn bị đánh trúng mở ra, một quân lính toàn thân máu chảy bị văng vào trong.

– Có thích khách!

Tiếng kêu thê thảm của tên lính vang lên, làm mọi người bên trong hình đường giật mình biến sắc.

Một trận tiếng động của binh khí đan xen va chạm, thị vệ của Lăng Thiếu Tư dường như không chống đỡ được, liên tục lùi về phía sau, rất nhanh mấy cái kiếm khách hoá trang thánh hán tử sấn loạn vọt vào, nhìn thấy đang ngồi trên ghế chủ vị Lăng Thiếu Tư, bọn họ ánh mắt sáng ngời, nhào tới.

Thị vệ hai bên tả hữu của Lăng Thiếu Tư rút đao ra nghênh tiếp, Tống Thanh Thư thấy mấy tên kiếm khách kia kiếm pháp huyền ảo khó lường, thị vệ của Lăng Thiếu Tư không phải là đối thủ, lần lượt tiếp theo ngã xuống.

– Phụ thân coi chừng…

Nhìn thấy một kiếm khách nhân cơ hội, phí thân lên lên thật cao, một chiêu kiếm đâm xuống về phía Lăng Thiếu Tư, Lăng Sương Hoa lo lắng kêu to lên.

Đinh Điển thực sự đã yêu Lăng Sương Hoa đến cực điểm, y không đành lòng nàng đau thương, cả người liền vận công chấn động, xích sắt trên người loảng xoảng liên tiếp đứt từng khúc, dưới chân giẫm một cái, đi sau mà đến trước, một quyền đánh ra, người chưa thấy, thì kình lực đã tới.

Tên kiếm khách kia giật nảy cả mình, vội vàng thu kiếm về tự cứu, Đinh Điển cũng mặc kệ kiếm pháp của hắn huyền ảo, đảo người cải quyền thành trảo, lập tức liền chụp lấy ngay ngực đối phương, đối phương bên dưới bị trúng một trảo, cả người lập tức liền mềm nhũn ra.

Tống Thanh Thư trốn ở phía sau cây cột quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tên kiếm khách kia đã không còn thở.

Hít vào một ngụm khí lạnh, hắn vội vã rụt đầu trở lại, trong lòng lẩm bẩm: ” Các ngươi cứ đánh đi, đánh cho càng loạn càng tốt, nhưng tuyệt đối đừng có chú ý tới ta, bây giờ ta luyện võ công chưa thành, cũng không muốn chưa kịp xuất thân thì đã mất mạng… ”

– Thần Chiếu Công, Vô Ảnh Thần Quyền? Ngươi là Đinh Điển!

Bên dưới mấy tên kiếm khách đã thu thập mấy tên thị vệ còn lại xong, nhìn thấy cảnh tượng đó, gã đầu lĩnh kinh hô lên.

Phái Tuyết Sơn cũng đã thăm dò qua Kinh Tương trước một thời gian, đương nhiên cũng biết Đinh Điển võ công cao cường.

Tên đã lắp vào cung thì không thể không bắn, việc đã đến nước này, phái Tuyết Sơn đành phải tốc chiến tốc thắng, nếu chần chừ thì quân lính ngoại vi tri phủ ùn ùn kéo đến, e rằng chỉ có một loại kết cục là toàn bộ bị diệt.

Gã đầu lĩnh cũng hiểu điều này liền nói:

– Phong sư đệ, nhóm người của sư thúc trấn giữ ở ngoài cửa sắp không chịu nỗi được nữa, ta sẽ ngăn cản hắn, các ngươi mau nhanh giết Lăng Thiếu Tư đi, xong rồi lập tức rút lui…

Nói xong liền vung kiếm tấn công về phía Đinh Điển.

– Um?

Đinh Điển một trảo chụp tới lại bị hụt, thấy bên trên lưỡi kiếm của gã đầu lĩnh mơ hồ có một vầng hàn khí, trong lòng y biết người này võ công cao hơn nhiều so với tên kiếm khách vừa rồi, dư quang khóe mắt thấy mấy tên khác của phái Tuyết Sơn phóng về phía của Lăng Thiếu Tư, mũi chân liền vẩy một cái, đem cái ghế đá bay tới, tạm thời gây trở ngại cho mấy tên kiếm khách, y nhân cơ hội liền bay qua chận trước mặt Lăng Thiếu Tư đem mấy người kia ngăn lại.

Đinh Điển một mình ngăn lại toàn bộ bốn tên kiếm khách phái Tuyết Sơn còn lại, nhìn thấy bọn họ sơ hở, liền đánh gục thêm hai tên kiếm khách, cứ như vậy phái Tuyết Sơn chỉ còn lại hai tên cao thủ võ công cao nhất đang vất vả chống đỡ.

Đinh Điển thấy hai người này võ công cao thâm hơn nhiều so với mấy tên khác của phái Tuyết Sơn, đánh mãi cũng không chiếm được thế thương phong, trong lòng hơi động, há miệng hỏi:

– Hai vị có phải là nhân xưng “ Khí hàn tây bắc Bạch Vạn Kiếm cùng với Phong hỏa thần long Phong Vạn Lý? ”

Bạch Vạn Kiếm cùng Phong Vạn Lý càng đánh càng kinh ngạc, thấy Đinh Điển võ công cao cường, e rằng so với sư phụ chỉ có hơn chứ không kém, bỗng nghe được từ xa xa không ngừng truyền đến tiếng hô rút lui, trong lòng bọn họ cũng biết sự tình bây giờ đã không thể làm gì được rồi, liếc mắt nhìn nhau, vội vã công ra mấy thế kiếm liên tiếp ép Đinh Điển lui lại, rồi cùng song song phóng bay trở lại ra ngoài.

– Đinh Điển, mối thù hôm nay, phái Tuyết Sơn sẽ khắc trong tâm khảm.

Đinh Điển cũng không có ý truy kích, yên lặng trở lại bên người Lăng Sương Hoa, nhìn thảm trạng chung quanh thủ hạ nằm la liệt đầy phòng, Lăng Thiếu Tư sắc mặt tái xanh nhìn chằm chằm hai người.

Còn chưa mở miệng, mái ngói trên nóc nhà nát vụn, một bóng đen lăng không lao xuống xuống, lập tức liền kềm chế Lăng Thiếu Tư, tay trái như kìm sắt bấm ở trên yết hầu Lăng Thiếu Tư, tay phải ấn nhẹ ở sau lưng lão, nếu như hơi có phản ứng, chưởng kình đánh ra một cái, thì xem như toi cái mạng già của Lăng Thiếu Tư.

Trốn ở phía sau cây cột, Tống Thanh Thư âm thầm kêu khổ, Ngô Lục Kỳ ngay trong lúc này xuất hiện, e rằng sẽ hỏng rồi đại kế của hắn.

Lúc này Ngô Lục Kỳ nổi giận mắng:

– Đinh Điển, ngươi được sư huynh của ta truyền lại Thần Chiếu Công, vì sao lại trợ Trụ vi ngược, che chở cho kẻ thù sát hại sư huynh của ta, lẽ nào ngươi bị sắc đẹp của nữ nhi hắn mê hoặc cho thần hồn điên đảo sao?

Tống Thanh Thư sắc mặt nhất thời có chút nhăn lại, dung nhan của Lăng Sương Hoa hiện tại làm gì mà còn sắc đẹp? Chắc là Ngô Lục Kỳ nhìn thấy nàng thân hình thướt tha, nên cho rằng đây là đại mỹ nhân đây.

– Ngươi là…

Đinh Điển cũng giật nảy cả mình, hắn cùng Mai Niệm Sanh ở chung trong thời gian rất ngắn, nên không biết mình còn một sư thúc.

– Mai Niệm Sanh là sư huynh của ta, ngươi không biết ta sao?

Ngô Lục Kỳ thấy hắn không biết mình, cả giận nói.

– Tuyết trung thần cái Ngô Lục Kỳ, Đinh đại hiệp không quen biết ngươi cũng là rất bình thường.

Theo một giọng nữ nhân mềm mại truyền đến, Hoàng Dung chậm rãi đi vào, thì ra khi nghe tin nha môn tri phủ có biến, Hoàng Dung biết được đã xảy ra chuyện rồi, vội vã từ bên ngoài thành trở lại, vừa vặn đụng tới Ngô Lục Kỳ đang khống chế Lăng Thiếu Tư.

– Hoàng bang chủ…

Ngô Lục Kỳ vừa nhìn thấy bóng dáng Hoàng Dung, sắc mặt liền rất khó coi.

– Ngô trưởng lão, ngày trước ngươi bỗng nhiên rời khỏi Cái Bang, ta có thể không truy cứu, có điều vì sao bây giờ sao lại trợ giúp quân Mông Cổ Thát Tử đến ám sát mệnh quan triều đình Đại Tống?

Hoàng Dung lạnh như băng hỏi, thì ra là Hoàng Dung nhiều năm qua đi theo Quách Tĩnh giữ vững Tương Dương, đối với Cái Bang ít có quan tâm đến, với lại mấy năm qua Tống – Mông chiến tranh triền miên khói lửa, bang chúng Cái Bang tử thương nặng nề, có một số ít bang chúng sinh ra bất mãn, cảm thấy Hoàng Dung tư tâm, trường kỳ tham gia vào cuộc giao tranh của hai nước, rất nhiều bang chúng Cái Bang đối với tương lai cảm thấy tuyệt vọng, thêm vào Hoàng Dung là một nữ nhân mà đảm nhiệm chức bang chủ, bên trong bang chúng càng thêm bất mãn trong lòng…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229