Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 97
Phần 97

Ngày hôm sau, Vi Tiểu Bảo triệu tập quan quân tìm cách đối phó với phái Vương Ốc Phái, kỵ binh không thiếu quân lính thiện chiến dũng mãnh, mọi người đưa ra rất nhiều phương án tấn công, chỉ là đều bị Vi Tiểu Bảo lấy lý do là quân kỵ binh tấn công lên núi sẽ bị tổn thương nặng nề cho nên phủ quyết.

Tống Thanh Thư rõ ràng hiểu được tâm tư Vi Tiểu Bảo, gã làm sao để cho quân Thanh thật sự đánh lên chiếm núi Vương Ốc, nên liền nói chen vào:

– Ta có một biện pháp, không cần phải hao binh tổn tướng, cũng có thể bắt được người của phái Vương Ốc.

– Tống đại ca nói mau.

Vi Tiểu Bảo miệng hối thúc, nhưng trong đầu lại suy nghĩ: “ Hi vọng đừng là diệu kế, nếu không thì mình bị làm khó rồi… ”

– Nếu chúng ta công lên trên núi thì tương đối khó khăn, vậy thì tại sao không tim cách dẫn dụ bọn họ hạ sơn xuống?

Tống Thanh Thư nói tiếp:

– Vi đại nhân mê bài bạc danh tiếng thiên hạ đều biết, đêm nay chúng ta giả vờ tụ tập đánh bạc, thả lỏng canh gác đề phòng, để thám tử phái Vương Ốc cho rằng có cơ hội để ra tay, bọn chúng thế yếu, tất phải có ý nghĩ muốn phá giặc thì phải chém tướng trước, khi ấy từ trên núi tập kích xuống thì chúng ta sẽ bắt trọn mẻ lưới.

– Hay lắm…

Quân tướng đều gật đầu khen ngơi mưu kế, Vi Tiểu Bảo trong lòng bực tức chửi thầm “Con bà nó… kế như vậy mà cũng nghĩ ra được… ”

Nhưng cũng đành đồng ý.

Đêm đó mọi người ngay ở trong lều trung quân mở ra sòng bài bạc, Vi Tiểu Bảo lấy ra một tờ ngân phiếu, hướng về trên bàn bỏ ra, có tới năm, sáu ngàn ngân lượng nói:

– Ai có có bản lĩnh thì bước lên đặc cược đi.

Lúc này trong lòng gã liên tục khẩn cầu phái Vương Ốc tuyệt đối đừng hạ sơn vì sẽ gặp nguy hiểm.

Quan quân dồn dập đặt cược, có ăn có thua, đánh cuộc một hồi, mọi người hưng khởi, tiền đặt cược lớn dần, chen ở phía sau quân lính cũng mang bạc đến đặt cược.

Mới đầu vốn chỉ là làm bộ đánh bạc, âm thầm chuẩn bị mưu kế, vậy mà sau đó, máu nóng nổi lên khi thua sạch tiền, có người còn chạy về trại doanh vay tiền để mang đến gỡ vốn.

Trong lều trung quân, tiếng reo hò ầm ĩ, tiếng ăn thua không dứt tiếng, giống như chính là một đại sòng bạc chân chính.

Bỗng nhiên có tiếng người thét lên:

– Áp sát vào giết giặc.

Bên ngoài lăn lông lốc vào trong lều một thủ cấp của tên ngự tiền thị vệ ở ngoài trướng tuần tra, tất cả đều giật mình sững sờ.

Mọi người kinh hoảng ngẩng đầu lên, thì thấy bên ngoài trướng có mười mấy người mặc áo lam, tay cầm trường đao lợi kiếm xông vào.

Quan binh liền lấy đao phản kích, nhưng vừa rồi đánh cược quá hào hứng, trên người đao đã sớm bị ném qua một bên, lúc này đối phương mắt nhìn chằm chằm, ai muốn nhặt lên thì e rằng lập tức trở thành đối tượng bị công kích trước, trong lúc này tất cả mọi người đều không dám di động.

– Hừ, quân Mãn Thanh quả nhiên khí số đã hết, hết người nên phải đưa một tên miệng còn chưa dứt sữa thống lĩnh, ở trong quân doanh lại còn tụ tập quân binh đánh bạc.

Tư Đồ Bá Lôi quét mắt qua tình huống giữa trường, trong lòng mừng rỡ.

– Vậy cũng chưa chắc.

Cười dài một tiếng, Cưu Ma Trí từ trong đám người đi ra.

Nhìn thấy Tống Thanh Thư bên cạnh Cưu Ma Trí, Tăng Nhu lại hơi đỏ mặt, nàng nghĩ thầm quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn.

Tư Đồ Bá Lôi ánh mắt ngưng lại, cùng hai tên thuộc hạ đồng thời xuất chiêu tấn công về phía Cưu Ma Trí.

Cưu Ma Trí cười lạnh một tiếng, hai bàn tay một trên một dưới cong lại thành hình bầu dục, lập tức phát ra kình khí chặn lại ba thanh trường kiếm của đối phương.

Hai bên thái dương Tư Đồ Bá Lôi đổ mồ hôi, khi phát hiện thanh trường kiếm trong tay không còn khống chế được, công tới một phần cũng không được, muốn thu hồi trường kiếm cũng không xong…

Cưu Ma Trí khóe miệng lộ ra vẻ đắc ý, vận công nhẹ nhàng vẫy một cái, ba thanh trường kiếm đều bị đánh gãy ngang, trong lều quan binh liền ập tới, phái Vương Ốc Phái đã bị dọa đến xanh mặt, trong lúc này rất nhanh đã bị mấy lưỡi đao gác ở trên cần cổ.

Nhìn thấy đám người phái Vương Ốc đã bị chế phục, Vi Tiểu Bảo lại trở nên đau đầu, con ngươi xoay tròn lưu chuyển, trong lòng gã đang tính toán thế tìm cớ như thế nào để thả bọn họ cho hợp lý.

Thấy thời cơ đã đến, Tống Thanh Thư liền lên tiếng hỏi:

– Phái Vương Ốc xông vào muốn giết quan triều đình, đây chính là tội lớn mưu phản, không sợ bị mất đầu hay sao?

– Hừ, chúng ta là người của Bình Tây Vương cúc cung tận tụy, có chết thì há gì, Bình Tây Vương sắp sửa khởi binh, đến lúc đó để xem triều đình Mãn Thanh các ngươi sẽ chống đỡ như thế nào.

Tư Đồ Bá Lôi dựa theo chi tiết đêm qua thương lượng với Tống Thanh Thư nói.

Quả nhiên giữa trường quan quân hai mặt nhìn nhau, Trương Khang Niên nổi giận nói:

– Nói bậy, triều đình đối với Bình Tây Vương sủng ái rất nhiều, Bình Tây Vương cũng luôn luôn đối trung thành tuyệt đối với hoàng thượng, trải qua bao năm vẫn thủ vững Sơn Hải quan phòng bị quân Mông Cổ, ngươi dám cắn nói càn lung tung, không ai tin được.

Nhưng Vi Tiểu Bảo thì là rõ ràng hiểu chuyện Khang Hi nghi kỵ Ngô Tam Quế từ lâu, thêm vào Tư Đồ Bá Lôi là cựu tướng của Ngô Tam Quế, trong đầu gã nghỉ thầm chẳng lẽ chuyện Tư Đồ Bá Lôi nói là thật sự? Không đúng, trước đây sư phụ gả đã từng khuyên bảo, nếu có thể thì âm thầm hổ trợ giúp cho phái Vương Ốc… Rõ ràng, là Tư Đồ Bá Lôi hận Ngô Tam Quế tận xương tủy, lần này chắc lão cho rằng trước sau gì cũng chết, cho nên kéo theo Ngô Tam Quế chịu tội.

Nghĩ rõ ràng đến điều này, Vi Tiểu Bảo vội vã liền kéo các quan binh qua một bên thương lượng:

– Trước đây ta cũng nghe được hoàng thượng trong lúc vô tình, đã nói ra ý định muốn tiêu diệt Ngô Tam Quế, chẳng lẽ là tin tức này đã bị tiết lộ ra ngoài, nên làm cho Ngô Tam Quế cuống lên muốn đi trước một bước?

Tất cả mọi quan binh có mặt làm gì mà biết được biến cố này, Cưu Ma Trí giật nảy cả mình:

– Nếu như Ngô Tam Quế thật sự có ý phản, vậy đây là chuyện vô cùng hệ trọng rồi.

Tống Thanh Thư nhíu lông mày, thêm vào nói:

– Vậy nếu như chúng ta đem đám phái Vương Ốc bắt về kinh thành, Ngô Tam Quế nhận được tin tức, làm cho hắn chó cùng rứt giậu ngay lập tức khởi binh, trong lúc gấp rút có thể hoàng thượng cũng không dễ ứng phó, nói không chừng còn quay ngược lại trách tội chúng ta.

Mấy tên quan tướng kỵ binh sợ đến mặt tái mét, chuyện rung chuyển từ trên triều đình không đến lượt bọn họ dám tham dự, chỉ cần sơ sẩy thì là cửa nát nhà tan, lo lắng nhìn Vi Tiểu Bảo:

– Tất cả mọi việc bây giờ là do Vi đại nhân làm chủ.

Chuyện xảy ra lại thuận lợi cũng khiến cho chính Vi Tiểu Bảo bất ngờ, gã nhìn Tống Thanh Thư, không nghĩ tới chính gã định nói ra lời như vậy thì Tống Thanh Thư đã vạch rỏ ra, nên vội vã tiếp lời:

– Vậy thì chúng ta phải nghĩ đến biện pháp đem chuyện này đè xuống không cho bất cứ ai biết được, để không đánh động đến Ngô Tam Quế, chi bằng đem những người này thả ra.

– Thả?

Không ai có thể nào hiểu được, thật vất vả mới một lưới bắt hết thủ lĩnh phái Vương Ốc, sao bây giờ phải thả?

– Này… chính là các ngươi không hiểu chi đạo làm quan.

Vi Tiểu Bảo hắng nhẹ một tiếng, giả vờ giả vịt nói tiếp.

– Các ngươi bắt được phái Vương Ốc, tự cho là một cái công lớn, nhưng giống như là vừa rồi Tống đại ca đã nói, nếu Ngô tam Quế biết chuyện này sẽ sợ tội mà ngay lập tức làm phản, cuối cùng thì hoàng thượng không những là không ban thưởng chúng ta, nói không chắc còn có thể trách phạt, nhưng nếu đem bọn họ thả ra thì sự việc lại khác…

– Cũng vậy chứ có cái gì là khác đâu?

Cưu Ma Trí đầu óc mơ hồ, nghĩ thầm luận về chốn quan trường Trung thổ còn phức tạp hơn là võ công nữa…

– Các ngươi suy nghĩ lại đi…

Vi Tiểu Bảo thấp giọng nói.

– Bọn họ thất thủ bị bắt, sau đó lại được chúng ta thả ra, khi trở về chắc chắn là không dám cho Ngô Tam Quế biết đến chuyện này, vì nếu để cho Ngô Tam Quế biết, thì lão ta sẽ hoài nghi phái Vương Ốc đã đầu hàng triều đình, nếu không phải vậy thì làm sao mà được thả ra yên ổn? Nếu như Ngô Tam Quế không biết chuyện đêm nay, đương nhiên cũng sẽ không nhanh chóng mà tạo phản, chúng ta thì sẽ có thời gian để báo cho hoàng thượng biết, để triều đình sớm chuẩn bị kế sách, nói không chừng lúc đó hoàng thượng cao hứng, sẽ còn cho là chúng ta lập được đại công đấy.

– Khà khà… có Quế công công, cuộc sống đúng là rất dễ dàng!

Triệu Tề Hiền đứng bên cạnh liền giơ ngón tay cái lên khen ngợi.

Đa Long cũng cười nói:

– Nhờ có Vi huynh đệ nhắc nhở, nếu không đêm nay chúng ta phạm vào một sai lầm lớn mà không biết.

Cưu Ma Trí cũng cảm thán vạn phần:

– Văn hóa Trung thổ, quả nhiên bác đại tinh thâm…

– Có điều…

Vi Tiểu Bảo liếc mắt nhìn đoàn người phái Vương Ốc bị không chế ở chổ xa xa kia nói.

– Bọn họ giết chết huynh đệ của chúng ta, bỗng nhiên cứ thả như vậy, tránh không khỏi bị làm ảnh hương đến khí thế của các huynh đệ, khà khà… cũng phải thu hoạch lại ở trên người bọn họ một ít lợi tức chứ.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229