Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 168
Phần 168

Việc đưa A Kha làm cung nữ ở triều đình chỉ là một cách nói khách sáo của Ngô Tam Quế mà thôi, vì mặt mũi của mình, nếu lão nói thẳng là đem nhi nữ của mình dâng vào hậu cung của hoàng đế, nếu chuyện này lan truyền ra bên ngoài, e là khắp thiên hạ người người sẽ cười chế nhạo.

– A Kha?

Nghĩ đến dung nhan tuyệt mỹ của nàng, Tống Thanh Thư lại không nỡ để nàng bị đưa vào trong hậu cung, nhưng sau khi suy nghĩ thiệt hơn, hắn đã nhìn thấy quan hệ lợi hại trong đó, liền gật đầu đáp:

– Như vậy cũng tốt, Vương gia quả nhiên ra tay rất có bản lĩnh, chỉ cần vài câu là đã trừ khử được họa lớn tiềm ẩn từ bên trong.

Khuôn mặt căng thẳng của Ngô Tam Quế giãn ra mỉm cười:

– Mong rằng khi Tống đại nhân về kinh, ở trước mặt hoàng thượng nói giúp phụ tử bản vương vài câu tốt đẹp.

Nói xong lão liền đưa qua một hộp gấm tinh xảo, Tống Thanh Thư liền so sánh với lần đút lót trước thì hộp gấm này lại càng có vẻ quý giá hơn…

– Vương gia trung thành tuyệt đối, hạ quan tất nhiên biết, khi trở lại kinh thành đương nhiên sẽ bẩm tấu với Hoàng thượng tất cả ngọn nguồn, kẻ cầm đầu chính là thế tử Phúc Khang An kia.

Tống Thanh Thư cũng không từ chối Ngô Tam Quế đút lót, vừa có thể làm cho đối phương an tâm, chính mình cũng có thể kiếm ít tiền, cớ sao mà không làm? Về phần lúc về nói chuyện như thế nào với Khang Hy, đó là chuyện của mình, Ngô Tam Quế khi đó còn có cơ hội cắn sao?

– Vậy làm phiền Tống đại nhân.

Thấy Tống Thanh Thư nhận lấy lễ vật của mình, Ngô Tam Quế cũng đã yên lòng, vừa muốn thở một hơi dài nhẹ nhõm, bỗng bên ngoài một tên thị vệ hoang mang hoảng loạn chạy vào.

– Vương gia, không ổn rồi… quận chúa đã trốn nhà đi mất!

Ngô Tam Quế giật mình cả kinh, mới vừa nói sẽ đưa A Kha đến hoàng cung, nàng đã đi mất, chẳng phải là lại làm hỏng đại sự?

Nhìn thấy Ngô Tam Quế đang muốn phân bua, Tống Thanh Thư nói:

– Vương gia cứ đi xử lý sự tình của quận chúa, hạ quan sẽ ở chờ Vương gia trở về.

Tống Thanh Thư đã mở miệng trước, lão đành gật đầu nói:

– Tống đại nhân ở đây đợi chốc lát, bản vương đi một lát sẽ quay trở lại ngay.

Nói xong lão vội vàng vàng chạy ra bên ngoài.

Khi Ngô Tam Quế biến mất ở cửa, Tống Thanh Thư thu hồi nụ cười trên mặt, xoay người cẩn thận lục lọi bên trong trong thư phòng.

Tìm hết ngóc ngách, vẫn không thu hoạch được gì, Tống Thanh Thư vẫn không hết hy vọng liền lật tấm da bạch hổ lên, phía dưới sàn nhà cũng không có gì đặc biệt, chợt nghe được tiếng bước chân Ngô Tam Quế trở về, Tống Thanh Thư đành bỏ ý nghĩ lục lọi tìm kiếm Tứ Thập Nhị Chương Kinh.

– Thực sự là thật không tiện, để Tống đại nhân phải đợi lâu.

Ngô Tam Quế vừa vào cửa liền lên tiếng.

– Vương gia đừng khách sáo, đã tìm được A Kha quận chúa chưa?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Tuy rằng không tìm được, có điều bản vương đã tra ra nàng hiện tại ở nơi nào, chỉ là, chỉ là…

Lời nói Ngô Tam Quế đột nhiên trở nên do dự.

– Chẳng lẽ Vương gia có cái gì bí mật khó nói? Nếu cần hạ quan giúp đỡ, Vương gia cứ mở miệng lên tiếng.

– Lần này chắc phải nhờ đến Tống đại nhân ra tay.”

Ngô Tam Quế cười khổ nói:

– Nơi A Kha đang ở, bản vương không tiện đi, thủ hạ lại càng không thể đi…

– Bên trong Sơn Hải quan mà còn có một nơi kỳ lạ đến thế sao?

Tống Thanh Thư kinh ngạc nhìn Ngô Tam Quế hỏi.

Ngô Tam Quế giải thích:

– Mẫu thân của A Kha thân phận có chút đặc thù, sau khi sinh ra A Kha không lâu, liền mang đến Tam thánh am bên ngoài thành để tu hành, bản vương cũng bị việc này làm cho ảnh hưởng, đã nhiều năm nay không gặp lại được phu nhân, hiện tại A Kha nghe được tin tức là phải đi đến kinh thành, nàng liền chạy đến Tam thánh am tìm mẫu thân của nàng.

Tống Thanh Thư trong lòng hơi động:

– Vương gia nói tới chẳng lẽ đó là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Trần Viên Viên? Vương gia năm đó oai hùng, xông pha chém giết vì hồng nhan, hạ quan rất là kính nể.

Tống Thanh Thư cảm khái nói.

Ngô Tam Quế trên mặt thoáng qua vẻ không vui nói:

– Tống đại nhân không cần châm chọc. Năm đó dẫn Thanh binh nhập quan là việc mà bình sinh ta cảm thấy vô cùng nuối tiếc…

Vừa rồi Tống Thanh Thư đề cập đến chuyện này có chút thất thố.

– Vương gia hiểu lầm, hạ quan chỉ là lời nói chân tâm thực lòng!

Tống Thanh Thư biểu hiện nghiêm túc nói tiếp:

– Thế nhân có thể trách cứ Vương gia vì một nữ nhân mà phản bội giang sơn người Hán, lại không ai chỉ trích Lý Tự Thành tầm nhìn hạn hẹp, một đám loạn quân chỉ biết phá hoại đánh cướp! Nếu như Lý Tự Thành có thể quản được thủ hạ, đối xử tử tế với người nhà Vương gia, thì Vương gia cần gì phải bị bức bách đầu hàng Đại Thanh, kết quả là bị người Hán mắng là Hán gian? Dưới cái nhìn của hạ quan, Vương gia là một người có tình cảm chân thành, gánh vác thiên hạ bêu danh, đây mới thực sự là hảo nam nhi.

Hắn nói làm cho tâm trạng Ngô Tam Quế thay đổi không ngừng, vẻ mặt giống phẫn nộ, giống hoảng hốt, lại giống vui mừng, cuối cùng lão cũng tỉnh táo lại, trầm giọng nói:

– Tống đại nhân, bây giờ chúng ta đều là thần tử Đại Thanh, có mấy lời kính xin hãy nói cho cẩn thận.

– Mặc kệ trong lòng Vương gia nghĩ như thế nào, những câu vừa nói đó là tâm huyết của hạ quan.

Tống Thanh Thư chắp tay.

– Còn việc kia thì cứ để hạ quan đến Tam Thánh Am đón quận chúa về.

– Được, làm phiền Tống đại nhân, nếu gặp mẫu tử bọn họ cứ nói rõ hết tâm ý của bản vương.

Ngô Tam Quế nói.

Rời khỏi Bình Tây Vương phủ, Tống Thanh Thư giục ngựa hướng về phía Tam Thánh Am, một đường đi tới, khắp nơi hoang vu cực kỳ, hắn nhíu mày, âm thầm lo lắng: “Chẳng lẽ đây là quỷ kế của Ngô Tam Quế, phái người mai phục trên đường để ám hại ta?”

Nên tốc độ chậm lại, thận trọng quan sát chung quanh.

Mãi cho đến khi đến một cái am, có tấm bảng viết “Tam thánh am”, không thấy động tĩnh gì, Tống Thanh Thư mới thở phào nhẹ nhõm đẩy cửa đi vào, bên trong khắp nơi sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, bên trong sân nhà trồng vài khóm hoa sơn trà, một cây tử kinh, ở giữa điện có tượng Quan Thế Âm, bảo tượng trang nghiêm có dung mạo cực kỳ xinh đẹp…

Chợt nghe cách đó không xa có tiếng bước chân nhẹ nhàng, đi tới là một trung niên mỹ nhân đến gần rồi hành lễ với Tống Thanh Thư, nói:

– Người xuất gia yên tĩnh, tham kiến Tống đại nhân.

Ngữ điệu mềm nhẹ, tiếng nói là khẩu âm của Tô Châu.

Nữ nhân này tầm bốn mươi tuổi, trên người mặc bộ đạo bào màu vàng nhạt, đôi lông mày thanh thoát như tranh vẽ, thanh lệ vô cùng, đôi mắt phượng thâm thúy lập loè thần bí, thân thể yêu kiều uyển chuyển mềm mại vô song, như có khí tức mộng ảo tại vờn quanh lưu chuyển, đạo bào rộng thùng thình bị gió núi thổi bạt nên làn vải dính sát trên người, phác họa ra toàn bộ đường cong mỹ hảo, mái tóc xinh đẹp cũng theo gió phiêu lãng vô cùng phong tình, vẫn còn mái tóc dài không có cạo, chỉ là mặc thân đạo bào mà lại có thể hấp dẫn khiêu gợi như vậy…

Tống Thiên Thư đôi nhãn lực tập trung ở cái kia trên người đạo cô, mặt mày thanh tú ôn nhu, sáng tỏ rực rỡ như ánh trăng vàng, trước ngực một đôi ngọc nữ phong đầy đặn chống đẩy cao ngất, theo hơi thở của đạo cô nhẹ nhàng rung động, đôi bầu vú không có chút nào dấu hiệu rủ xuống, mà lại vểnh cao càng giống như bầu sữa đầy sức sống thanh xuân của một cô nương trẻ tuổi, tản mát xuyên suốt ra vô hạn mị lực nữ nhân thành thục làm kích thích mãnh liệt Tống Thiên Thư…

Hắn vốn tưởng rằng A Kha kia đã là nghiêng nước nghiêng thành, không nghĩ tới cùng nữ nhân này so ra thì vẫn thua kém vài ba phần, A Kha đang đứng ở bên người đạo cô, nắm chặt tay vênh mặt cong môi nhìn về phía Tống Thanh Thư, hắn sững sờ thấy dung mạo hai người tương tự đều là tuyệt sắc giai nhân đứng chung hoà lẫn với nhau, càng giống là tỷ muội hơn là mẫu tử…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229