Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 109
Phần 109

Tống Thanh Thư nội lực chấn động, thanh Kim Xà kiếm rời tay hướng về đối phương bắn ra, đồng thời phất lên song chưởng nghênh tiếp.

Đông Phương Bất Bại nhẹ nhàng uốn eo, liền tránh thoát thanh Kim Xà kiếm bay vụt đến, trong chớp mắt rồi cùng đối phương giao đấu đã mười mấy chiêu.

Lỗ tai Đông Phương Bất Bại hơi động, thân hình liền biến mất, tránh thoát thanh Kim Xà kiếm đang quay ngược vòng về sượt ngang.

Đông Phương Bất Bại lui ra ngoài mấy trượng, nhìn thanh Kim Xà kiếm bao bọc đối phương cách ngoài ba thước, lơ lửng trên không bảo vệ toàn thân đối phương, vẻ mặt đã tập trung tinh thần khí nói:

– Đây là ngự kiếm thuật?

Lần trước khi dùng kiếm gỗ, chỉ một chiêu kiếm phóng ra kích thương được Hồng An Thông, làm cho Tống Thanh Thư ngộ ra nhiều điều, cả năm nay khi rãnh rổi, hắn thường suy nghĩ đến phương pháp ngự kiếm, sau này hắn đã tìm ra cách tương tự sử dụng kình lực Cầm Long Công để khống chế phi kiếm, đồng thời cùng lúc còn có thể dùng song chưởng đối địch, đương nhiên bây giờ chưởng cùng kiếm phối hợp vẫn còn chưa thạo, nhưng đối mặt với võ công cao siêu của Đông Phương Bất Bại, hắn đành ép lấy bản thân mà dùng công phu này.

– Hừ… không nghĩ võ công của Viên phu nhân còn cao hơn chút đỉnh so với Viên Thừa Chí, bản tọa đối với ngươi càng có hứng thú.

Đông Phương Bất Bại trong ánh mắt sáng rực hào quang kỳ dị, nhìn chằm chằm nữ nhân kia giữa trường.

Tống Thanh Thư khép chặt miệng, vẫn không có ý trả lời.

– Nếu Viên phu nhân không nói lời nào, bản tọa sẽn kéo xuống tấm khăn che mặt, để nhìn Viên phu nhân đến tột cùng nhan sắc như thế nào.

Đông Phương Bất Bại vừa dứt lời, một cây ngân châm đã lướt xuống đến hai ngón tay nhẹ nhàng bắn ra.

“ Coong… ” một tiếng, Tống Thanh Thư cảm thấy trên thanh Kim Xà kiếm có một kình lực bắn, suýt chút nữa hắn không còn khống chế được phi kiếm, nhưng Kim Xà kiếm vẫn bị đối phương dùng ngân châm đẩy ra, Đông Phương Bất Bại nhân cơ hội liền áp sát tới trước người Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư liền xuất chiêu Nga Mi Kim Đính Miên Chưởng cùng với Tiệt Thủ Cửu Thức tay trái đẩy, tay phải chặn, Đông Phương Bất Bại hời hợt hóa giải dễ dàng chiêu số của hắn, Tống Thanh Thư nhíu mày, đối phương trong lúc phất nhẹ tay tựa như trêu chọc hắn vậy, chính mình dùng Nga Mi Kim Đính Miên Chưởng cùng với Tiệt Thủ Cửu Thức đã là cố hết sức rồi, nhưng hắn vẫn chưa vận dụng uy lực mạnh mẽ của Hàng Long Thập Bát Chưởng, mà đánh tới đánh lui chỉ dùng công phu riêng biệt của nữ nhân.

Nếu như không phải Đông Phương Bất Bại vẫn cố tình muốn vén lên tấm khăn che mặt của hắn mà đánh thật sự, thì Tống Thanh Thư không biết đã chết đến bao nhiêu lần rồi.

Hiểu được ý muốn của đối phương, Tống Thanh Thư triệt để từ bỏ hộ vệ những nơi còn lại của thân thể mình, toàn tâm toàn ý chỉ bảo vệ trên khuôn mặt mình.

Lại hơn hai mươi chiêu qua đi, Đông Phương Bất Bại càng đánh càng bực, đối phương thủ tấm khăn che mặt đến gió thổi không lọt, mấy lần ra tay đều không thành công.

– Hừ… Viên phu nhân dùng đấu pháp như thế này quá vô liêm sỉ, đây chính là ngươi buộc bản tọa, nếu như ngươi còn đánh như vậy, bản tọa có thể thoả thích sờ soạng những nơi còn lại.

Tống Thanh Thư nghe qua thấy đã phát tởm, nhưng hắn vẫn đang mưu tính một đường sinh cơ, nên sẵn sang chờ đón quân địch.

– Còn không phòng thủ những nơi còn lại?

Đông Phương Bất Bại cười lạnh.

– Thật sự Viên phu nhân cho rằng bản tọa không dám sờ soạng thật sao?

Đông Phương Bất Bại vừa dứt lời, Tống Thanh Thư liền cảm nhân cái mông của mình bị vỗ một cái, trong lòng nhảy dựng, nhưng vẫn tiếp tục cẩn mật thủ mặt.

Thấy sờ soạng đối phương cái mông, mà nữ nhân này vẫn không hề bị động, Đông Phương Bất Bại nghĩ thầm: “ Ngươi là một nữ nhân, cái mông ta đã sờ, chẳng lẽ bộ ngực cũng để tùy ý sao? “

Có chủ ý, Đông Phương Bất Bại chiêu thức biến đổi, hai tay trực tiếp hướng về bộ ngực đối phương chộp tới, y suy diễn chờ nàng đưa tay ngăn cản sẽ có sơ hở từ trên mặt, lúc đó y có thể kéo xuống tấm khăn che mặt của nàng, để nhìn bộ mặt thật ra sao.

Tống Thanh Thư nhìn thấy chiêu thức của hắn, trong mắt lại lóe lên mừng rở, chẳng những không có tránh né, trái lại còn đem bộ ngực tiến lên nghênh tiếp.

“Bụp… ”

Một tiếng vang giòn, Đông Phương Bất Bại cảm thấy hai tay nước đặc giàn giụa, liền há hốc mồm, không thể tin được…

Tống Thanh Thư vẫn đang chờ chính là trong chớp mắt này Đông Phương Bất Bại kinh ngạc, làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, liền vận lên mười thành công lực, xuất chiêu Kháng Long Hữu Hối hai tay đánh tới trước ngực Đông Phương Bất Bại.

“Ục… ”

Đông Phương Bất Bại máu tươi phun mạnh, dội ngược lại về phía sau.

Lúc Tống Thanh Thư song chưởng đánh tới trúng ngực đối phương, hắn cảm thấy thật mềm mại đây là tại thời khắc này duy nhất hắn nhận biết, cũng không khỏi sửng sốt trong chốc lát.

“ Bình… ”

Lập tức từ giữa bụng hắn bị đối phương phản công một cước quét đến, chân khí trong người lập tức liền bị chạy tán loạn, suýt chút nữa đan điền cũng bị hủy, vội vã cưỡng chế thương thế, nhân cơ hội Đông Phương Bất Bại còn vận khí chữa thương, dùng khinh công Đạp Sa Vô Ngân, hướng về xa xa bỏ chạy.

Nhìn đối phương biến mất trong đêm đen, Đông Phương Bất Bại đứng tại chỗ, trong thời khắc này cảm thấy đầu óc của mình trống rỗng, không biết bởi vì thương thế hay là vấn đề gì, trên mặt y ửng đỏ:

– Tiểu tử thối, nếu để cho ta biết ngươi là ai, ta sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết.

Tống Thanh Thư một đường lao nhanh, khi nhận ra được đã bỏ rơi Đông Phương Bất Bại, vội vã quay lại về hướng hoàng cung.

Trải qua một đêm xảy ra sự việc có thích khách, bên trong Tử Cấm thành thủ vệ đặc biệt nghiêm mật, Tống Thanh Thư một đường tránh thoát mấy chục đội tuần tra thị vệ, cuối cùng cũng trở lại được phòng của mình.

Mới vừa đẩy cửa ra, thì một thanh chủy thủ sáng lấp lóa kê ngay ở trên cổ, trái tim Tống Thanh Thư như rơi xuống tới đáy vực.

– Tống Thanh Thư, ta muốn giết ngươi vì Viên đại ca báo…

Viên phu nhân lời còn chưa nói hết, thì Tống Thanh Thư đã ọc ra ngụm máu tươi, hôn mê bất tỉnh.

– Này, ngươi lại giở trò gian trá gì…

Thấy thân hình đối phương mềm nhũn ngã khụy ở trên người nàng, Viên phu nhân hoảng hồn hồn, vội vã đem hắn đẩy ra.

Thấy Tống Thanh Thư thẳng tắp ngã trên mặt đất, Hạ Thanh Thanh hơi nhướng mày, ngồi xổm xuống, tìm tòi mạch đập của hắn, chỉ cảm thấy yếu ớt cực kỳ, ngón tay đưa đến hắn chóp mũi bên dưới, có thể nói là hơi thở mong manh.

Hạ Thanh Thanh đứng lên, nhìn trên đất Tống Thanh Thư như là sắp chết, tâm trí giãy dụa, cắn răng nói:

– Nếu ngươi sắp chết rồi, cừu hận chúng ta xem như xóa bỏ, ngươi tự sinh tự diệt đi.

Thì ra trong lúc Tống Thanh Thư bị Đông Phương Bất Bại truy đuổi, cuối cùng thì đại chiến một trận, lúc hắn quay trở lại phòng mình thì đã quá nữa đêm, thời gian trôi qua lâui như vậy, huyệt đạo của Viên phu nhân tự giải ra, nàng trước tiên liền vẫn mai phục tại trong phòng chờ cho Tống Thanh Thư trở về thì xuất kỳ bất ý tung ra một đòn.

Biết đợi đến lúc trời sáng thì cũng không thể chạy thoát ra khỏi hoàng cung, Hạ Thanh Thanh lấy lại thanh Kim Xà kiếm từ trong tay Tống Thanh Thư, định cỡi ra trên người hắn lấy lại bộ y phục dạ hành rồi tẩu thoát.

Quá nửa nén hương, Viên phu nhân nhìn vẫn cứ ở tại chỗ không nhúc nhích nhìn Tống Thanh Thư, sắc mặt biến đổi bất định, cuối cùng nàng tức giận giậm chân một cái, cắn chặt hàm răng:

– Ta thực sự là kiếp trước mắc nợ ngươi.

Nói xong thì nàng cúi người xuống đỡ Tống Thanh Thư mang đến trên giường, lấy ra một viên Phục Linh Thủ Ô Hoàn độn trong dây đai lưng nhét vào trong miệng hắn, vận lên chân khí chuyển vận vào trong cơ thể hắn, giúp đỡ dược lực phát tan nhanh.

Một canh giờ qua đi, trên vầng trán trán tươm ra những giọt mồ hôi nhỏ giọt, Viên phu nhân leo xuống giường, tự nhủ:

– Đêm qua ngươi cứu ta một mạng, coi như ta trả lại cho ngươi một lần.

Không biết quá bao lâu, Viên phu nhân gục xuống bàn ngủ say đột nhiên nghe được tiếng rên rỉ, giật mình tỉnh lại, vội vã quay đầu lại hướng về trên giường nhìn tới, thấy Tống Thanh Thư trong miệng lẩm bẩm nói:

– Nước… nước…

Viên phu nhân rót một chén nước, ngồi vào trước giường, chậm rãi mớm vào miệng hắn.

Đang cho hắn uống nước, đột nhiên nghĩ lại, tại sao mình lại hầu hạ hắn như vậy? Vẻ mặt thay đổi, động tác đang nhẹ nhàng trước đó, liền đem chén nước đổ vào trong miệng hắn.

– Ặc… ặc…

Tống Thanh Thư lập tức bị sặc nước tỉnh lại, nhìn thấy bên giường Viên phu nhân đang ngồi, đành cười gượng:

– Không nghĩ tới là Ôn cô nương lại cứu tại hạ.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229