Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 141
Phần 141

– Được, ta đáp ứng ngươi!

Lạc Băng đột nhiên ngẩng đầu, kiên định nói.

– Lạc tỷ tỷ, Tống đại ca chỉ nói đùa với tỷ thôi mà.

Nghe được Lạc Băng hứa, Lý Nguyên Chỉ cùng Hạ Thanh Thanh giật mình cả kinh, thân là nữ nhân, đương nhiên biết loại hứa hẹn theo dạng này không phải là tùy tiện đáp ứng.

Hạ Thanh Thanh quay đầu lại bực tức nói với Tống Thanh Thư:

– Ngươi làm sao có thể đưa ra một điều kiện như thế này để một nữ nhân buộc phải đáp ứng?

– Các người tại sao lại có ánh mắt và suy nghĩ xem Tống mỗ như là dâm tặc vậy?

Tống Thanh Thư buồn phiền nói tiếp:

– Tại hạ phải liều mạng dấn thân vào chốn nguy hiểm lớn như vậy, để đi cứu mấy người chẳng hề có liên quan gì với mình, chung quy thì củng phải thu lại được chút ít lợi chứ. Các người đứng có ý nghĩ xấu xa như vậy, ai nói yêu cầu của tại hạ là về cái… chuyện nam nữ kia?

Ba nữ nhân mặt ửng đỏ nhìn nhau, lộ ra vẻ lúng túng.

Tống Thanh Thư nhìn trời đã gần sáng, suy nghĩ một chút rồi nói:

– Các người trước tiên cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, tại hạ đi ra ngoài nghĩ xem có biện pháp gì để cứu người thân của các người…

Đi ra khỏi biệt viện, Tống Thanh Thư trong lòng rối bời: “Lần này là đùa lớn rồi, phải làm sao đem bọn họ cứu ra đây? Ở trước mặt ba nữ nhân bị mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, Hồng Hoa hội xưng tên là phản Thanh phục Minh, rất được võ lâm đồng đạo kính nể, nếu là toàn bộ chết ở trong tay mình, thì chính mình ngày sau sợ rằng cũng không còn có cách nào đứng vững ở trong chốn giang hồ, lúc ấy chỉ có nước là thật sự phải làm cẩu tặc cho triều đình Mãn Thanh mà thôi…”

– Tống đại nhân, may quá gặp đại nhân ở đây, hoàng thượng đang tìm đại nhân đến ngự thư phòng để nghị sự đấy.

Tống Thanh Thư đang bị rối mù, đột nhiên có một tên thị vệ chạy tới, thở hổn hển nói.

Tống Thanh Thư trong lòng hơi động, vội vã hướng về phía ngự thư phòng đi đến.

Lý Nguyên Chỉ sau khi thấy Tống Thanh Thư rời khỏi gian phòng, trong lòng nàng vẫn là không yên lòng sự an nguy của tình lang, đứng lên nói với hai người tỷ tỷ:

– Hai vị tỷ tỷ, phụ thân muội ở kinh thành cũng có không ít người quen, muội sẽ xuất cung một chuyến, xem có thể tìm được người trợ giúp cho Tống đại ca một phần sức lực.

Nói xong trong lòng nóng như lửa đốt hướng phía ngoài chạy đi.

Chỉ còn lại Lạc Băng và Hạ Thanh Thanh hai người cùng ở một phòng, trước đây bọn họ không hề quen biết, sau khi Lý Nguyên Chỉ đi rồi, không khí trong phòng bỗng yên tỉnh đầy lúng túng.

– Vừa rồi nghe các người nói, phu nhân chẳng lẽ chính là thê tử của Kim Xà vương Viên Thừa Chí?

Lạc Băng mở miệng ra hỏi trước.

Hạ Thanh Thanh ngạc nhiên nhìn Lạc Băng quan sát một chút, khẽ gật đầu.

– Kim Xà vương suất lĩnh nghĩa quân Sơn Đông, đã nhiều lần đánh quan binh Thát Tử đại bại, Trần tổng đà chủ của Hồng Hoa hội từ trước đến giờ rất kính phục, còn dự định tìm cơ hội sẽ cùng Kim Xà vương hợp tác, chỉ tiếc là…

Lạc Băng mặt lộ vẻ bi thống nói.

Bị Lạc Băng nhắc lại chuyện thương tâm, Hạ Thanh Thanh cay đắng mỉm cười:

– Hồng Hoa hội ở trong chốn giang hồ cũng rất nổi danh, vang dội tổ chức phản Thanh phục Minh, Viên đại ca khi còn sống cũng thường thường nhắc tới muốn cùng các ngươi kết minh, cùng nhau lật đổ triều đình Mãn Thanh…

Cứ như vậy hai người trò chuyện, mối quan hệ thân quen cũng dần dần rút ngắn lại, Lạc Băng thấy thời cơ cũng đủ rồi, liền mở miệng hỏi:

– Nếu Viên phu nhân cùng Thanh đình không đội trời chung, tại sao lại cùng Tống… Tống Thanh Thư ở cùng một chỗ với nhau? Hắn hiện tại đang là người tâm phúc của hoàng đế Khang Hi.

Hạ Thanh Thanh chần chừ rồi đáp:

– Sát hại Viên đại ca hung thủ chính là Đông Phương Bất Bại, chủ sử sau màn là Khang Hi, hai nhân vật đó ta không phải là đối thủ có thể đối phó. Vừa đúng dịp, ta cùng Tống công tử cũng coi như là bằng hữu, hắn đáp ứng giúp ta báo thù…

– Nói như vậy là lão tiền bối Phong Thanh Dương ra mặt cho Viên phu nhân tìm tới để đối phó với Đông Phương Bất Bại?

Nghe Hạ Thanh Thanh nói, Lạc Băng mới rõ ràng nguyên nhân đầu đuôi câu chuyện trận giao đấu không tiền khoáng hậu này.

– Ưm…

Hạ Thanh Thanh gật đầu, mặt lộ vẻ buồn phiền:

– Đáng tiếc là ngay cả Phong thái sư thúc cũng không phải là đối thủ của Đông Phương Bất Bại, xem ra đời này, ta cũng không còn có ky vọng tìm y báo thù rồi.

– Vì lẽ đó tất cả mối căm thù Viên phu nhân đều đặt ở trên người Khang Hi?

Lạc Băng hỏi, trong đầu thầm nghĩ, xem ra đối phương có cùng cùng chung mục tiêu với Hồng Hoa hội…

– Không sai… nếu còn có một ngày còn hơi thở, ta nhất định sẽ tìm cách giết Khang Hi.

Lạc Băng suy nghĩ một chút rồi hỏi:

– Viên phu nhân cảm thấy đến lúc nào thì Tống Thanh Thư sẽ giúp Viên phu nhân giết Khang Hi, vấn đề là cuối cùng hắn có thật sự muốn giết Khang Hi không?

– Ta cũng không biết…

Hạ Thanh Thanh mờ mịt lắc lắc đầu, vào những đếm thanh vắng, nội tâm của nàng cũng đã từng tự hỏi qua vấn đề giống như vậy, nàng phát hiện càng ngày càng không hiểu hành động của Tống Thanh Thư, thậm chí cũng không xác định được hắn có phải là thật là cùng đứng về phía bên mình hay không.

– Đã là như vậy, tại sao Viên phu nhân không cân nhắc tự dựa vào chính bản thân mình vậy?

Lạc Băng hỏi.

– Dựa vào chính mình? – Hạ Thanh Thanh lắc đầu.

– Trong thời gian vừa rồi ta cũng điều tra tình huống thủ vệ của Khang Hi, nếu lấy võ công của ta, còn chưa có kịp đến gần Khang Hi một trượng, thì đã chết ở dưới đao của thị vệ đại nội rồi.

– Viên phu nhân vì sao cứ nghĩ đến cách dùng võ công giải quyết vấn đề này?

Lạc Băng thở dài nói tiếp:

– Vũ khí lợi hại nhất của nữ nhân hoàn toàn không phải là võ công, mà là dựa vào nhan sắc của mình a.

– Nhan sắc?

Hạ Thanh Thanh lờ mờ nhìn ra ánh sáng con đường trong đêm đen…

Hồng Hoa hội lâu này vẫn nỗ lực xúi giục Bảo thân vương làm loạn, nhưng đối với một thái độ trước sau của Bảo thân vương thì không hiểu rõ ràng lắm, nhìn trước mắt mình Viên phu nhân xinh đẹp rực rỡ tuyệt luân, Lạc Băng liền nghĩ đến Bảo thân vương luôn luôn là kẻ tham hoa háo sắc, chợt nảy ra ý hay, nên nói:

– Viên phu nhân có biết Hồng Hoa hội lần này vì sao phải ám sát Khang Hi không?

– Không phải vì phản Thanh phục Minh sao?

Hạ Thanh Thanh sững sờ, nghi ngờ hỏi.

– Nào có đơn giản như vậy…

Lạc Băng nhìn về hướng đông bắc, lẩm bẩm nói tiếp:

– Hồng Hoa hội vẫn nỗ lực lật đổ sự thống trị của Mãn Thanh, để khôi phục lại giang sơn người Hán, nhưng nếu giết một Khang Hi, thì triều đình Mãn Thanh tự nhiên lại sẽ đẩy ra một hoàng đế khác…

– Vậy tại sao các người…

Hạ Thanh Thanh cũng không tiếp tục hỏi, nhưng trong lời nói này hàm ý đã rỏ ràng.

Đột nhiên trên mặt Lạc Băng hiện ra nét sáng ngời lộng lẫy, ngay cả Hạ Thanh Thanh là nữ nhân mà nhìn cũng ngẩn ngơ.

– Viên phu nhân có biết nếu Khang Hi chết rồi, trong hoàng thất của Mãn Thanh ai có khả năng nhất để lên kế vị hoàng đế không?

Hạ Thanh Thanh suy tư chốc lát, trước đây nàng thường cùng Viên Thừa Chí thương nghị về chuyện phản Thanh, bởi vậy đối với tình hình của triều đình Mãn Thanh cũng tương đối quen thuộc, trong lòng hơi động, nói rằng:

– Khang Hi đến bây giờ vẫn chưa có con, cho dù là có đi nữa thì triều đình Mãn Thanh đương nhiên không thể lập một hài tử lên kế nghiệp đế… chỉ còn có Bảo thân vương chiến công hiển hách, năm xưa ngôi vị hoàng đế suýt chút nữa đã là của ông ta rồi, nếu Khang Hi bị chết, thì không còn có ai tranh chấp với Bảo thân vương Hoằng Lịch nữa…

– Không sai…

Lạc Băng càng nói càng hung phấn, trên mặt ửng hồng:

– Hồng Hoa hội vừa rồi đi ám sát khang Hi, chính là vì muốn cho Bảo thân vương leo lên ngôi đế vị.

– Tại sao?

Hạ Thanh Thanh thấy nếu giết một hoàng đế, rồi để triều đình Mãn Thanh đưa một Vương gia khác đăng cơ, thì có cái gì mà nói là phản Thanh?

– Bởi vì Bảo thân vương Hoằng Lịch là người Hán!

Lạc Băng nói câu này tựa như tung ra một đòn nặng ký.

– Cái gì?

Hạ Thanh Thanh giật mình.

Lạc Băng tiếp tục nói:

– Đầu đuôi câu chuyện ta không tiện tiết lộ cho Viên phu nhân, nhưng Hồng Hoa hội nắm được chứng cứ Hoằng Lịch là người Hán, chính hắn cũng rõ ràng thân phận của mình là người Hán, chỉ tiếc hắn thân làm Vương gia ở Mãn Thanh, dưới một người mà trên vạn người, nên vẫn chưa có quyết định cùng chúng ta hợp tác…

– Chờ đã! Chuyện này cùng với ta có quan hệ gì?

Hạ Thanh Thanh trong đầu đã đại khái đoán ra ý đồ của Văn Thái phu nhân.

Lạc Băng lúng túng, ngượng ngùng nói:

– Nếu Viên phu nhân có thể nói giúp để cho Bảo thân vương khởi binh tạo phản, bên trong còn có Hồng Hoa hội cùng với người Kim Xà doanh giúp đỡ, ngày sau việc giết Khang Hi cũng không phải là việc khó, dù sao cũng đáng tin cậy hơn là dựa vào lời hứa hẹn xa vời của Tống Thanh Thư nhiều.

Hạ Thanh Thanh cũng không cần hỏi bằng cách nào mà nói giúp để cho Bảo thân vương quyết định tạo phản, có một số việc, nữ nhân… đặc biệt là nữ nhân xinh đẹp, liền hiểu rất rõ ràng những chuyện như thế này…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229