Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 50
Phần 50

Mộc Uyển Thanh nghe vậy cứng người lại, trong lòng có một cảm giác thác loạn hoang đường, câu nói này làm sao quen thuộc như thế, nhưng nàng rất nhanh âm trầm, cánh tay giương lên:

– Tránh ra một bên, nếu không ta sẽ dùng độc tiễn!

– Tỷ tỷ thật hung dữ! Đừng làm Cẩu tạp chủng tiểu đệ sợ.

Tống Thanh Thư vội vã né qua một bên, trong miệng lẩm bẩm thêm:

– Gữ tợn như thế, có cho làm thê tử, thì ta cũng không thèm…

Tuy rằng Tống Thanh Thư nói hết sức nhỏ giọng, thế nhưng hắn nội dung hắn lại cố ý định để cho Mộc Uyển Thanh có thể nghe thấy, nàng liền bực tức nghiến răng, bất quá còn có một Vân Trung Hạc phải đối phó, nên vội vã lên chuẩn bị toàn lực đề phòng.

– Mộc Uyển Thanh, cô nương theo ta thì có cái gì không tốt? Ta sẽ rất dịu dàng với cô nương…

Vân Trung Hạc dùng lời nói hạ lưu với nàng…

– Vô liêm sỉ!

Mộc Uyển Thanh vẫy tay bắn ra một mũi ám tiễn hồ điệp, Vân Trung Hạc sớm có phòng bị, lắc người một cái liền phi thân đến gần bên cạnh nàng.

Vừa nhìn thấy khinh công của y, Tống Thanh Thư giật mình cả kinh, võ công của Vân Trung Hạc này có thể không đáng ngại, nhưng khinh công của y cũng thuộc hạng đệ nhất lưu a, nếu mình muốn đuổi theo kịp hắn, chỉ có thể dựa vào nội lực dồi dào họa may mới thủ thắng.

Mộc Uyển Thanh thấy y thoáng đã đến gần bên người, hoa dung thất sắc, vội vã vung kiếm lên, Vân Trung Hạc ra tay nhanh như chớp, liền điểm trúng huyệt đạo Khúc Cốt ( vị trí huyệt này nằm trên gò mu âm hộ, ngay chỗ lõm vào chính giữa trên xương mu. ) Bên dưới hạ thể của nàng, Mộc Uyển Thanh trong khoảng thời gian này vốn là bởi vì biết ra sự thật, Đoàn Dự là thân ca ca của mình, tâm trí đang hoảng loạn, bây giờ lại bị Vân Trung Hạc dâm đảng dồn ép, nghĩ tới cơn ác mộng sắp xảy ra, tức giận công tâm, liền bị ngất đi.

– Được lắm đại mỹ nhân, bị ngất mà cũng còn xinh đẹp như vậy.

Vân Trung Hạc xoa xoa hai tay, nhìn mỹ nhân nằm trên đất, nước bọt sắp chảy ra suy nghĩ:

“Là làm cho nàng tỉnh lại để sung sướng một trận, hay là khoái hoạt trước rồi mởi để nàng tỉnh?”

“Nếu như tỉnh rồi nàng cứ đòi chết không muốn sống, thì ảnh hưởng đến sự hoan lạc, nhưng bây giờ ngất đi như vậy thì giống như khúc gỗ… ”

Vân Trung Hạc trong lúc lay lại rơi vào tình thế lưỡng nan.

– Ặc… danh tiếng hái hoa đạo tặc trên đời chính là bị cái loại bại hoại như ngươi làm hỏng mất.

Lúc này bên cạnh một giọng nói mạnh mẽ vang lên, dọa làm Vân Trung Hạc nhảy dựng một cái.

Ngẩng đầu lại, thì thấy tiếng nói đó chính là của tên tiểu tử ngốc kia, Vân Trung Hạc mắt lộ ra hung quang:

– Tiểu tử thúi, hóa ra là ngươi giả làm quỷ ma trêu đùa lão tử.

– Hừ… người ta Đoàn Chính Thuần mới là thượng phẩm của hái hoa đạo tặc, trước tiên là ông ta thâu phục lòng người, rồi mới lừa người chiếm đoạt thân thể, người ta nữ tử cũng đồng ý tự nguyện, để rồi cuối cùng Đoàn Chính Thuần còn được xưng danh là một người phong lưu lỗi lạc, đâu có giống như ngươi vậy, làm cho mất hết tên tuổi, ai nghe được danh tiếng của ngươi cũng liền muốn phỉ nhổ.

Tống Thanh Thư tự dưng lại mắng y với giọng đều đều bình thản làm cho Vân Trung Hạc ngạc nhiên ngơ ngẩn…

Có điều lời nói của hắn lại khiến Vân Trung Hạc đau nhói trong lòng, phẫn uất nói:

– Đoàn Chính Thuần cẩu tặc kia đường đường là Vương gia Đại Lý, nếu hắn lấy cái thân phận đó ra, thì biết bao nhiêu nữ nhân ôm ấp chờ đợi được hắn yêu thương, hắn lại có võ cao cường, trong túi thì tiền vàng xài không hết, còn ta là người trong chốn giang hồ, thì làm sao có thể so cùng với hắn?

– Vì lẽ đó tự cho mình là mẻ sành không bằng chén ngọc nên cứ làm càn?

Tống Thanh Thư lông mày nhíu lại, đột nhiên hiếu kỳ hỏi:

– Nhiều năm qua, ngươi gieo vạ biết bao nữ nhân, vậy thì có nữ nhân nào xinh đẹp như những tình nhân của Đoạn Chính Thuần không?

Vân Trung Hạc có chút lúng túng, rồi đành nói thật:

– Không có…

– Ta đã nói rồi, ngươi không cân nhắc tự lượng bản thân mình đi, cứ đi nhầm đường lạc lối, thân hình thì không quá ba lạng thịt, giống như là cây gậy trúc vậy, vừa nhìn qua thì cũng biết do bị tửu sắc đào khoét hết rồi, còn khuôn mặt thì đáng ghét hơn nữa, với cái ác danh, chỉ có nữ nhân bị mù họa may mới coi trọng ngươi.

Tống Thanh Thư bĩu môi, khinh thường nói.

– Hừ… lão tử không cần nữ nhân coi trọng…

Nói xong Vân Trung Hạc thấy mình lỡ miệng, giận dữ:

– Tiểu tử thúi từ đâu tới, muốn giở trò với lão tử ư?

Tống Thanh Thư lắc đầu:

– Ta đã nói với ngươi nhiều lời như vậy rồi, đời này ngươi là một người rất thất bại, hy vọng đời sau đầu thai cố gắng tỉnh lại đi…

Vân Trung Hạc cười gượng, bất ngờ vung chiêu Lạn ngân hạc trảo tấn công tới, Tống Thanh Thư đứng yên tại chỗ, nghiêng người, vừa vặn tìm thấy sơ hở của y, một chỉ điểm tới trúng huyệt dưới nách, Vân Trung Hạc cảm thấy toàn thân tê rần, không thể động đậy, kinh hãi biến sắc:

– Ngươi làm sao mà biết được nơi điếm yếu của ta?

– Đây là thường thôi…

Tống Thanh Thư ngoài miệng nói nghe dễ như ăn cháo, nhưng trong lòng hắn đang cảm tạ Vương Ngữ Yên một vạn lần, nếu không nhờ bên trong nguyên tác, nàng vạch ra nhược điểm chiêu thức của Vân Trung Hạc, chứ còn nếu lấy khinh công của đối phương, hắn đánh bại Vân Trung Hạc thì dễ dàng, nhưng nếu muốn bắt y thì không thể nào.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229