Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 36
Phần 36

Đinh Điển lại quay qua một bên, thì thấy chung quanh thân người của Địch Vân đang đắm chìm trong mù sương, trong lòng y kinh nghi bất định, tên tiểu tử ngốc này chẳng lẽ là lại là một kỳ tài học võ trăm năm khó gặp?

Tống Thanh Thư cũng nhận ra được bên trong cơ thể mình biến hóa, trong lòng hắn cũng cả kinh, làm sao mà giống chơi game như vậy, nhặt một quyển bí tịch, click vào phần tu luyện, lập tức liền có thể lên đến cấp max, chẳng lẽ mình cũng là một người trong truyền thuyết thuộc loại bất thế sinh ra thiên tài hay sao?

– Tống công tử, Lăng đại nhân phái người mời công tử qua phủ.

Một nha dịch từ ở phía xa hô lớn.

– Biết rồi, ta lập tức tới ngay:

Tống Thanh Thư đáp lời xong, quay đầu lại nói với Đinh Điển,

– Đinh đại hiệp, chuyện của ngươi cùng Lăng tiểu thư còn phải có sự chấp thuận của Lăng Thiếu Tư, để ta đi ứng phó với lão…

– Ừm!

Đinh Điển không tỏ rõ ý kiến chỉ gật đầu, xoay người, nhìn chằm chằm vào tên tiểu tử Địch Vân, tên này tuy ngốc, nhưng lại trung hậu thành thật, sau này nếu có cái gì bất trắc, nói không chừng còn phải dựa vào tiểu tử này đem mình cùng Lăng Sương Hoa chôn cùng nhau…

– Lăng đại nhân lần này vội vã tìm tại hạ gọi lại đây, không biết là có chuyện gì?

Trên đường đi tới phủ, Tống Thanh Thư cảm thấy trong cơ thể mình có một luồng luồng khí yếu ớt xoáy tròn chậm rãi tản ra chung quanh đi khắp toàn thân, luồng khí xoáy lướt qua đến đâu, thì các kinh mạch huyệt đạo lạo có một cảm giác mát mẻ truyền đến, thay vì trước rất là thốn đau. Tuy rằng hiện nay vẫn còn có một số kinh mạch huyệt đạo tựa hồ chưa thông tới, hắn nghĩ đến là vì tu vi Thần Chiếu kinh vẫn chưa hoàn chỉnh, ngày nào đó có đủ toàn bộ Thần Chiếu kinh, thì mình có thể khỏi hẳn a…

– Bản phủ thấy công tử mặt lộ vẻ vui mừng, có phải là đã tra được manh mối gì rồi?

Lăng Thiếu Tư cầm chén trà đưa lên, nhẹ nhàng thổi một hơi, sắc mặt âm trầm hỏi.

Tống Thanh Thư trong lòng căng thẳng, vội vã ứng phó nói:

– Đúng là có chút manh mối.

– Vậy sao? Nói ta nghe thử xem.

Lăng Thiếu Tư đặt chén trà xuống, chắm chú nhìn chằm chằm vào đôi mắt của hắn.

– Bản phủ nghe nói Tống công tử trong thời gian này, lúc thì chạy đến gian phòng nhi nữ của ta, lúc thì đến nhà tù cùng Đinh Điển trao đổi, không biết công tử đang có ý định gì?

Lăng Thiếu Tư thân là quan to một phương, cho nên cả người toả ra một khí chất uy nghiêm và lực áp bách, làm cho cả người Tống Thanh Thư khá là khó chịu…

Hắn dùng giọng điệu khiêm tốn thích:

– Không dối gạt đại nhân, tại hạ thấy đại nhân nhiều năm qua dùng các loại nghiêm hình tra tấn đều không có tác dụng, thì chỉ đơn giản thay đổi cách làm. Trước đó trong lúc vô tình biết được Đinh Điển mơ ước lệnh thiên kim đã lâu, cho nên tập trung phát triển từ hướng này, tại hạ lấy Lăng tiểu thư làm mồi, giả vờ nói sẽ giúp cho bọn họ cao bay xa chạy, Đinh Điển quả nhiên trúng kế, trong long đang bắt đầu có chút buông lỏng phòng bị…

– Thật là to gan, dám dùng dang tiết nhi nữ của bản phủ đem ra đùa giỡn.

Lăng Thiếu Tư vỗ tay mạnh lên bàn, làm Tống Thanh Thư giật mình sợ hết hồn, trong lòng hắn oán: “ Ngươi vì kho tàng ngay cả nữ nhi cũng cam lòng làm hại, lúc này bày đặt lập nên đền thờ. ”

– Hắn có chưa có nói ra cái gì chưa?

Lăng Thiếu Tư giọng nói thay đổi, nhàn nhạt hỏi.

– Hắn đáp ứng sau khi chuyện trốn chạy thành công thì mới đem bí mật Liên Thành Quyết nói cho tại hạ biết.

Tống Thanh Thư vừa nói, vừa chú ý vẻ mặt đối phương.

Lăng Thiếu Tư cả giận nói:

– Chẳng lẽ ngươi muốn bản phủ đem con gái đưa cho hắn, để đổi về bí mật Liên Thành Quyết?

– Đương nhiên không phải…

Tống Thanh Thư mỉm cười lấy lòng lão:

– Đại nhân tay nắm trọng binh, thủ hạ cao thủ đông đảo, khi hắn nói ra bí mật ra, thì lúc ấy giết hay là thả, còn không phải là do đại nhân tự quyết định sao?

– Ừ… cũng đúng…

Lăng Thiếu Tư cùng hắn nhìn nhau nở nụ cười, nhưng trong lòng lão lại nghĩ đến thời điểm thuận tiện, thì ngay cả ngươi cũng cùng nhau xuống diêm vương đi…

Ẩn núp trong bóng tối, Đinh Điển trong lòng giận dữ, y hận không thể lập tức lao ra giết tên Tống Thanh Thư vô liêm sỉ tiểu nhân này.

Thì ra là Đinh Điển trải qua thế gian nhiều hiểm ác, cho nên đâu có dễ dàng tin tưởng Tống Thanh Thư, bây giờ võ công của y đã thành tựu, vì thế việc lặng lẽ chuồn ra khỏi nhà tù cũng không phải là việc khó, vừa rồi thấy Lăng Thiếu Tư triệu kiến Tống Thanh Thư, trong lòng y hơi động, liền lặng lẽ theo dõi đến đây, kết quả là nghe được gian kế của hai người.

Đột nhiên nhướng mày, Đinh Điển hướng về xa xa liếc mắt nhìn, trong lúc này y một lòng nghĩ đến việc cùng Lăng Sương Hoa chạy trốn, không muốn gây nên nhiều chuyện, nhìn lại trong phòng hai người kia, rồi liền xoay người rời đi.

– Khởi bẩm đại nhân, sứ giả thành Tương Dương của Lữ đại nhân, đang ở bên ngoài phủ cầu kiến.

Một nha dịch vội vã chạy vào bẩm báo nói.

– Tại hạ xin được cáo lui trước.

Trong phòng Tống Thanh Thư biết bọn họ có chuyện quân cơ đại sự muốn thương lượng, nên thức thời chuẩn bị rời đi.

Nhìn bóng lưng Tống Thanh Thư, Lăng Thiếu Tư trong lòng hơi động, nói:

– Ngươi cứ lưu lại cùng bản phủ gặp gỡ sứ giả, công tử tuổi còn trẻ, một thân tài hoa lãng phí ở trong chốn giang hồ quả là đáng tiếc, có dịp rèn luyện ở trong quan trường thì cứ rèn luyện, biết đâu sau này có thể trở thành phụ tá đắc lực của bản phủ…

Tống Thanh Thư nghe trong giọng nói của lão có tâm ý, hắn biết đây là lão mượn danh nghĩa mời chào, kỳ thực là phòng bị mình đây. Tống Thanh Thư đành phải đi theo sau Lăng Thiếu Tư cùng nghênh tiếp sứ giả.

Cũng không lâu lắm, thì thấy một nhóm mấy người đi vào, người cầm đầu là một tuyệt mỹ thiếu phụ, có thể xưng tụng là diễm như xuân hoa, lệ như ánh thái dương, đôi môi đỏ mọng tinh xảo khéo léo mang theo một nụ cười lãng đảng, chính giữa hai lông mày cất giấu một tia nhàn nhạt xuân tình, khí chất cao quý trang nhã, có một loại vượt quá chúng sinh, khó có thể vịn cành bẻ, cao quý hoa mỹ tư thái, tấm khăn choàng màu trắng che dấu toàn thân của nàng, nhưng không giấu được thân thể kinh tâm động phách, trước ngực cao vút hai bầu vú hoàn mỹ làm cho người khó có thể tin, bên dưới cái mông đẹp khuếch đại đường cong, linh lung lồi lõm, khiến cho lòng người dao động, trong lúc vung tay nhấc chân lại có vẻ lẫm liệt không thể xâm phạm đến.

Tống Thanh Thư chỉ liếc mắt, vội vã cúi đầu không dám nhìn nữa, trong lòng ầm ầm khiêu động, thầm kêu: “ Lão thiên a… trong thế gian này lại có phụ nhân xinh đẹp như vậy… ”

Lăng Thiếu Tư rất nhanh mở ra nghi ngờ trong lòng Tống Thanh Thư:

– Không biết có chuyện gì mà Hoàng bang chủ lại tự mình đến đây vậy?

Hóa ra là Hoàng Dung! Tống Thanh Thư bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong thiên hạ chỉ có nàng, mới có thể trong lúc vung tay nhấc chân hiển lộ ra vạn loại phong tình, thành thục ý nhị như vậy.

– Bái kiến Lăng đại nhân, tiểu muội lần này đến đây, là phụng mệnh Lữ đại nhân, đến báo việc quân lương tháng sau của Tương Dương, đồng thời…

Nhìn Hoàng Dung nở ra nụ cười kiều diễm, Lăng Thiếu Tư đã hơn năm mươi tuổi mà trong lòng cũng rung động, nàng nói tiếp:

– Cái Bang nhận được tin tức, trong chốn võ lâm có người chuẩn bị đến ám sát đại nhân, tính mạng của đại nhân ở hậu phương quan hệ trọng đại đến an nguy thành Tương Dương, Lữ đại nhân đã cùng với phu quân của tiểu muội thương lượng qua, liền lập tức phái tiểu muội dẫn người đến đây bảo vệ Lăng đại nhân cho chu toàn.

Tống Thanh Thư nghe qua hoàn toàn biến sắc, trong lòng kinh nghi bất định, chẳng lẽ Hoàng Dung ám chỉ chính là mình? Không có đạo lý này được, làm sao Hoàng Dung sớm nhận được tin tức về hắn chứ?

Lăng Thiếu Tư cười ha ha:

– Đa tạ Lữ đại nhân cùng Quách đại hiệp quan tâm, Hoàng bang chủ có biết lai lịch thích khách là ai không?

– Cái Bang đã điều tra ra, cúi cùng cũng thăm dò được lai lịch của bọn họ…

Hoàng Dung hơi cúi đầu nói khẽ:

– Bọn họ là người của phái Tuyết Sơn ở Tây Vực.

– Phái Tuyết Sơn?

Lăng Thiếu Tư tuy rằng thân là tri phủ, nhưng cũng xem như có một nửa quan hệ với bên ngoài người trong võ lâm, đối với phái Tuyết Sơn ít nhiều cũng có biết đến.

– Có phải cầm đầu phái Tuyết Sơn là Uy đức tiên sinh Bạch Tự Tại?

– Không sai!

Hoàng Dung gật gù, trên mặt hiện lên vẻ lo âu.

– Phái Tuyết Sơn kiếm pháp lừng danh thiên hạ, bên dưới chưởng môn cao thủ đông đảo, lần này phải phòng bị thật cẩn thận chu đáo.

– Bản phủ cùng phái Tuyết Sơn không có quan hệ hoặc xích mích gì, tạo sao lại đến đây ám sát?

Lăng Thiếu Tư nghi hoặc hỏi, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ là Lữ Văn Hoán ở Kinh Châu lấy lý do này, cài thân tín của mình vào đây?

Hoàng Dung tâm tư nhạy bén, thấy Lăng Thiếu Tư hoài nghi, nàng nghĩ thầm nếu như lão ta không dốc sức toàn lực phối hợp, e sợ đến lúc đó thì sẽ xảy ra chuyện, nên vội vã giải thích:

– Lăng đại nhân có chỗ không biết, phái Tuyết Sơn vị trí nằm ở Tây Vực, mà Tây Vực bây giờ thì có Mông Cổ, Minh giáo hình thành thế chân vạc, Tuyết Sơn thế lực nhỏ yếu nhất nên chọn lựa trận doanh mình, phái Tuyết Sơn gần đây quyết định nương nhờ vào Mông Cổ, bọn dự định trước tiên phải kiếm một công lao lớn dâng cho Mông Cổ để được coi trọng. Chẳng biết vì sao, phái Tuyết Sơn không dựa vào Nhữ Dương vương Sát Hãn ở tại Tây Vực, trái lại nương nhờ vào Hốt Tất Liệt, còn Hốt Tất Liệt đang công kích thành Tương Dương không thắng nổi, nên phái Tuyết Sơn liền quyết định bắt đầu từ nơi đại nhân để làm náo loạn nơi hậu phương Kinh Châu này của thành Tương Dương.

Lăng Thiếu Tư nghiến răng:

– Một phái Tuyết Sơn nho nhỏ, cũng dám muốn ăn hiếp trên đầu bản phủ sao?

– Lăng đại nhân tuyệt đối không thể chủ quan…

Hoàng Dung khuyên lơn:

– Phái Tuyết Sơn lần này toàn bộ cao thủ đều xuất hiện, đệ tử Cái Bang tra được bọn họ đã chia ra từng nhóm trà trộn vào trong thành Kinh Châu, chúng ta cẩn trọng vẫn là hơn…

– Người đâu…

Lăng Thiếu Tư suy nghĩ một lát, hô hoán thủ hạ đến phân phó, chọn trong quân lính võ nghệ cao cường trăm người, gia nhập vào trong đội ngũ hộ vệ tri phủ, sau đó cho vệ quân ở trong thành gia tăng tuần tra, sẵn sàng nhận mệnh lệnh, khi nha môn tri phủ xảy ra chuyện, ngay lập tức chạy tới ngay.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229