Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 137
Phần 137

Nhìn đám người Hồng Hoa hội bị chế phục, Khang Hi sắc mặt biến ảo không ngừng, không biết suy nghĩ đến điều gì, do dự một hồi thì hạ lệnh:

– Tạm thời nhốt vào Thiên Lao, ngày mai khảo tra. Đa Long ngươi thân là tổng quản ngự tiền thị vệ, lại để một đám phản tặc trộn lẫn vào trong cung, vốn là tội lớn, có điều trẫm niệm tình ngươi cứu giá cũng may là còn đúng lúc, nên chỉ phạt ngươi nửa năm bổng lộc bị miễn.

– Tạ ơn hoàng thượng long ân!

Đa Long quỳ trên mặt đất, trên mặt mồ hôi chảy ròng ròng, nghĩ thầm nếu thật sự là có chuyện gì xảy ra, chính mình mười cái đầu cũng không đủ chém.

Nhìn khắp nơi thi thể thị vệ, Khang Hi mặt lộ vẻ bi thống nói:

– Những thị vệ này là trung thành tuyệt đối, sinh mệnh cho đến thời khắc cuối cùng vẫn nỗ lực ngăn cản phản tặc… Đa Long, ngươi điều tra xem tình huống người nhà bọn họ, định ra một kế hoạch giúp đỡ, rồi giao cho trẫm xem qua.

– Bẩm vâng.

Đa Long thầm nghĩ, theo ý của hoàng thượng, lần này sẽ trọng thưởng những tên thị vệ bị chết trận này.

– Tống Thanh Thư nghe chỉ!

Khang Hi quay đầu lại nhìn Tống Thanh Thư.

– Bẩm có thần…

– Vừa rồi nếu không có người đúng lúc chạy tới, trẫm e rằng đã mất mạng vào tay quân phản tặc, Tống Thanh Thư trung quân thể quốc, võ công cao cường, một người một chiêu đánh bại các cao thủ của Hồng Hoa hội, trẫm đặc phong ngươi là Kỳ Duệ Dũng Ba Đồ Lỗ, đảm nhiệm chức Phó tổng quản ngự tiền thị vệ…

– Tạ ơn hoàng thượng ân điển!

Tống Thanh Thư sắc mặt rất bình thản đón nhận, Khang Hi trong lòng âm thầm gật đầu vừa ý.

– À… còn tình hình trận chiến của Đông Phương giáo chủ ra sao rồi?

Nhìn đám thị vệ đang dọn dẹp thanh lý hiện trường, Khang Hi mở miệng hỏi.

Tống Thanh Thư cùng Đa Long liếc mắt nhìn nhau, đáp:

– Chúng thần vừa rồi vội vã đến đây cứu giá, cũng không biết hai người tình hình trận chiến ra làm sao.

Trầm tư chốc lát, Khang Hi nói:

– Đa Long, ngươi dẫn người đi tra rõ, xem có còn con cá nào lọt lưới, Thanh Thư, ngươi đến trên điện nhìn qua tình hình trận chiến như thế nào rồi, nếu cần thì trong bóng tối trợ giúp cho Đông Phương giáo chủ một chút sức lực.

– Không cần đâu!

Một giọng nói lành lạnh vang lên, Tống Thanh Thư kinh ngạc quay đầu lại, thấy Đông Phương Bất Bại đang đứng cách xa mấy trượng ở ngoài, sắc mặt so với thường ngày thì bị trắng bệch.

Khang Hi kinh hỉ hỏi:

– Đông Phương giáo chủ thắng rồi phải không? Phong Thanh Dương đâu rồi?

– Phong Thanh Dương đã rời khỏi Tử Cấm thành, có điều sinh cơ đã tuyệt, không sống hơn ba ngày nữa, hoàng thượng không cần lo lắng.

Đông Phương Bất Bại nói làm cho Tống Thanh Thư trong lòng kinh hãi, chỉ thấy y tiếp tục nói:

– Qua lần này bản tọa muốn về Hắc Mộc nhai một chuyến, nên tới đây để hướng về Hoàng thượng xin tạm vắng mặt một thời gian.

Nghe y lúc nói chuyện tuy cố ý khắc chế, nhưng Tống Thanh Thư vẫn nhận ra được nội tức hỗn loạn, trung khí không đủ, nếu quả là như thế thì đang bị nội thương rất nặng, lại nhìn thấy Khang Hi tỏ vẻ không muốn để Đông Phương Bất Bại quay về Hắc Mộc Nhai, Tống Thanh Thư liền thấp giọng nói:

– Hoàng thượng, Đông Phương giáo chủ bị thương không phải là nhẹ, nên cần phải về Hắc Mộc nhai tịnh dưỡng một thời gian.

Khang Hi hiểu ra, liền nói:

– Trẫm lập tức phái người hộ tống ngươi về Hắc Mộc nhai, Đông Phương giáo chủ cứ yên tâm tĩnh dưỡng.

– Đa tạ ý tốt của hoàng thượng.

– Hoàng thượng, bây giờ kinh thành đang tụ tập các cao thủ của võ lâm, để phòng ngừa vạn nhất, thần xin hộ tống Đông Phương giáo chủ rời khỏi kinh thành…

Tống Thanh Thư liền vội vàng nói.

– Cũng được!

Khang Hi vui vẻ nói:

– Đông Phương giáo chủ cũng rõ ràng võ công của Thanh Thư, cứ để hắn tiễn ngươi một đoạn đường.

Đông Phương Bất Bại quan sát Tống Thanh Thư một phen, do dự rồi gật đầu, sau đó thân hình lóe lên, đã biến mất dạng.

– Hoàng thượng, thần xin cáo từ.

Tống Thanh Thư liền vận lên khinh công đuổi theo.

Nhận ra được Tống Thanh Thư đến gần phía sau, Đông Phương Bất Bại đứng lại, xoay người nhìn Tống Thanh Thư, chú ý đề phòng.

– Tại hạ cố ý đến đây là hộ tống giáo chủ ra khỏi kinh thành, Đông Phương giáo chủ cần gì phải ngờ vực tại hạ như vậy?

Tống Thanh Thư xòe hai tay ra, rất là ung dung.

– Ngươi là loại người bằng hữu hay là kẻ địch khó phân biệt, bản tọa há có thể không đề phòng?

Đông Phương Bất Bại mới vừa nói xong thì ho khan lên.

– Xem ra giáo chủ bị thương không nhẹ, nếu không phải vậy thì với võ công thường ngày, đối mặt với tại hạ thì cần gì phải cẩn thận đến như vậy.

Tống Thanh Thư sâu sắc nhìn Đông Phương Bất Bại nói.

– Ngươi muốn nhân cơ hội động thủ với ta?

Đông Phương Bất Bại vẻ mặt không buồn không vui, một cây kim châm đã nhẹ nhàng từ trong ống tay áo lướt xuống trong lòng bàn tay của y.

– Nói thật, cơ hội ngàn năm một thuở như vậy, tại hạ khó tránh khỏi không động lòng a.

Nhìn thấy ống tay áo Đông Phương Bất Bại khẽ nhúc nhích, Tống Thanh Thư lui về sau một bước, đánh trống lãng nói:

– Nếu là cách đây mười ngày trước, một khi tại hạ thấy cơ hội tốt như thế này, thì sẽ ra tay với giáo chủ rồi.

Cảm nhận được trên người Tống Thanh Thư chân khí lưu động, biết hắn vẫn chưa có dấu hiệu ra tay, Đông Phương Bất Bại liền thanh tĩnh lại, hỏi:

– Còn bây giờ đây?

– Đương nhiên sẽ không ra tay rồi.

Tống Thanh Thư cười nói.

– Tại sao?

Đông Phương Bất Bại trầm giọng hỏi.

– Bởi vì Đông Phương giáo chủ đã biến thành Đông Phương cô nương, tại hạ thì không nhẫn tâm vì rất thương hương tiếc ngọc.

Tống Thanh Thư nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Đông Phương Bất Bại mỉm cười nói.

Đông Phương Bất Bại trên mặt lúc thì xanh, lúc thì đỏ, gằn giọng:

– Nếu như bản tọa không bị thương, ngay ở trước mặt bản tọa mà nói như thế này, thì ngươi hiện tại xem như là đã chết rồi.

– Nhưng rất đáng tiếc, Đông Phương cô nương bây giờ đang bị thương không phải là nhẹ.

Tống Thanh Thư ra vẻ tiếc nuối nói.

Nhìn dáng dấp đắc ý đối phương, Đông Phương Bất Bại suýt chút nữa không nhịn được chẳng cần quan tâm đến thương thế của mình mà ra tay rồi, có điều y dù sao cũng là một đời kiêu hùng, rất nhanh đè nén xuống ý định kích động này:

– Tống đại nhân ngay cả sủng phi của hoàng đế cũng dám chạm vào, bản tọa biết ngươi mưu đồ rất lớn, tại sao không nhân dịp hoang đường này mà ra tay?

– Ai da… bị giáo chủ nhìn thấu tâm tư.

Tống Thanh Thư càng nói càng hưng phấn:

– Có điều Đông Phương cô nương thì thuộc loại nữ vương cực phẩm, chỉ có thể gặp mà không thể cầu, loại cấp bậc chinh phục độ khó như địa ngục, bản thân của tại hạ vô cùng hứng thú ngóng trông…

Đông Phương Bất Bại cũng có thể suy đoán ra ý tứ của hắn, liền cười lớn, một hồi cười dài xong, khinh bỉ nhìn Tống Thanh Thư:

– Muốn cho bản tọa làm nữ nhân của ngươi? Chỉ dựa vào bằng vào sức lực như thế này?

– Tại sao lại không được?

Tống Thanh Thư tự tin cười nói tiếp:

– Dù cho Đông Phương cô nương võ công có cao đến đâu, cũng có điều chỉ là một nữ nhân, mặc kệ là nữ nhân mạnh mẽ đến bao nhiêu, chung quy cuối cùng thì cũng là bị nam nhân nằm cưỡi lên trên, tại hạ là nam nhân, thì tại sao lại không được chứ?

Đông Phương Bất Bại giận dữ hét lên:

– Ngươi đây là tự tìm đường chết!

Tống Thanh Thư lùi lại vài bước, đột nhiên chớt nhớ ra nói rằng:

– Có câu nói “ Nam nữ thụ thụ bất thân “ nếu nữ nhân bị nam nhân đụng chạm vào thân thể, thì chỉ có gả cho người nam nhân đó mới không coi là thất tiết, trong khi bộ ngực mềm mại của Đông Phương cô nương đã bị một người nam nhân khác sờ soạng, vậy thì nên phải tính sao bây giờ?

– Đêm đó thích khách quả nhiên là ngươi!

Đông Phương Bất Bại nghiến răng nói tiếp:

– Ngươi không sợ bản tọa sau khi trị lành nội thương, này sau trở về lấy cái mạng cho của ngươi sao?

Tống Thanh Thư cười lắc đầu:

– Đông Phương cô nương đã bị Tiên Thiên kiếm khí của Phong Thanh Dương gây nên thương tích, trong vòng ba năm, cũng chưa chắc gì khôi phục lại được nguyên khí, trong vòng ba năm này, tại hạ đương nhiên là không sợ. Quá ba năm sau, taị hạ tin tưởng võ công của mình lúc đó cũng không kém gì Đông Phương cô nương, cho nên đương nhiên là tại hạ lại càng không cần phải sợ.

Đông Phương Bất Bại cười nhạo nói:

– Ngươi nghĩ quá đơn giản, cảnh giới càng cao, thêm được nửa bước cũng đều rất khó khăn… Ba năm sau, mơ tưởng có thể đạt đến cảnh giới của bản tọa, quả thực là vọng tưởng.

– Nếu chút lòng tin này cũng đều không có, như thế thì làm sao tại hạ lại có lòng tin Đông Phương cô nương là nam nhân lại là hóa thành nữ nhân đây.

Tống Thanh Thư nhún nhún vai.

– Hay… nói rất hay…

Đông Phương Bất Bại tức giận cả người run lên.

– Nếu thế thì tạm biệt ba năm sau gặp lại…

Nói xong Đông Phương Bất Bại liền xoay người rời đi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229