Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 69
Phần 69

Sau khi trêu đùa với Thủy Sinh, nhìn nàng nằm say ngủ toàn thân tràn đầy tươi mát, mái tóc đen nhánh như thác nước rối tung phủ lên ở sau ót, cái mông đầy đặn rất tròn vểnh lên khêu gợi, thân thể nàng bày ra vô hạn hấp dẫn, Tống Thanh Thư từng đợt mê say, nhịn không được tâm trí bất định miên man suy nghĩ…

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng leo lên giường cẩn thận nằm ở phía sau lưng nàng, đến khi Thủy Sinh co người lại dựa sát vào người hắn, thì Tống Thanh Thư không còn kiên trì được nữa, tay mặt lớn mật dần dần trượt đến giữa hai chân thử thăm dò bên ngoài nơi ẩn mật của nàng…

Thân thể Thủy Sinh bất giác khẽ chuyển động nhúc nhích, Tống Thanh Thư do dự, phía bên dưới làn vải là nơi mẫn cảm nhất của nữ nhân, là xử nữ chưa từng có trải qua tiếp xúc với nam nhân, thân thể phản theo xạ tự nhiên cũng mẫn cảm nhiều hơn, vùng đất hoang dại chưa ai khai phá đang sắp chịu đựng lấy ma thủ của hắn.

Tống Thanh Thư càng thêm phóng túng, tay trái đưa tới trước hai bầu vú của nàng vuốt ve, Thủy Sinh trong cơn mơ ngủ chống không lại được từng cơn khoái cảm mới lạ, nàng không tự chủ vặn vẹo uốn éo thân mình, đầu ngón tay bàn tay phải của hắn lại len lén, nhè nhẹ vạch trên lớp vài trơn bóng nơi chính giữa trung gian hai phiến môi mật, cả người Thủy Sinh run lên, cặp bắp đùi gắt gao tự kẹp lại…

Tống Thanh Thư nhìn thấy phản ứng mãnh liệt của nàng có chút phát hoảng, dù sao Thủy Sinh cũng là một đại cô nương, chứ không phải là thê tử của mình, nghỉ vậy nên hắn vội rụt tay trở về, Thủy Sinh lưng đưa về phía Tống Thanh Thư, thân thể còn hơi run rẩy, trong giây khắc, Tống Thanh Thư cảm thấy mình vô lương bất thiện, quả thực là giống một ác ma!

Tuy rằng Tống hắn có đủ loại tất cả xúc động cùng ý nghĩ của một người nam nhân, hận không thể nhào tới đem Thủy Sinh ôm lấy chà đạp… nhưng lý trí đã làm lay tỉnh hắn, chuyện này không thể nào làm càn được…

Lúc Vi Tiểu Bảo bước vào thì nhìn thấy Thủy Sinh có quy củ đứng phía sau Tống Thanh Thư, đôi con ngươi của gã suýt chút nữa rớt xuống, liền kéo Tống Thanh Thư qua một bên, cười hắc hắc nói:

– Tống đại ca quả nhiên là cao thủ bên trong cao thủ, chỉ một buổi tối đã đem trái ớt này thu thập ngoan ngoãn.

Vi Tiểu Bảo do không biết võ công, cho nên lời nói của hắn tuy đã thấp giọng cũng đều vào trong tai Thủy Sinh, nàng nhìn lấy cái bím tóc đáng ghét của Vi Tiểu Bảo từ sau lưng, thực sự là hận không thể một đao kết liểu mạng sống của cả hai người.

Dùng qua bữa sáng, Trương Khang Niên và Triệu Tề Hiền gióng trống khua chiêng cùng các thị vệ bảo vệ sứ thần lên đường về kinh, còn Vi Tiểu Bảo thì đi theo Tống Thanh Thư lặng lẽ từ cửa sau chuồn ra, hướng về Cô Tô chạy đi.

– Ui chao, không đi xe ngựa, lại chẳng có tuấn mã, một đường này còn đi bao xa a… Song Nhi, ta rất nhớ muội…

Mới đi bộ trên đường một lúc, thì Vi Tiểu Bảo không ngừng than van.

– Hừ… thật là vô dụng!

Thủy Sinh lẩm bẩm, nhưng lời này lại bất hạnh là Vi Tiểu Bảo nghe qua.

– Xú a đầu, ngươi nói cái gì?

Vi Tiểu Bảo trừng nàng, sau đó là một cuộc chiến mắng nhiếc giữa hai bên bắt đầu.

Thủy Sinh một hoàng hoa khuê nữ, không phải là xuất thân đầu dướng xó chợ như Vi Tiểu Bảo nên không phải là đối thủ của gã, rất nhanh Thủy Sinh bị tức cả khuôn mặt đỏ chót, mắt phượng rưng rung…

Tống Thanh Thư ở một bên nghe được những câu mắng chửi của Vi Tiểu Bảo, âm thầm tặc lưỡi, về chuyện này so với Vi Tiểu Bảo trước mặt, thì đạo hạnh của hắn quá tầm thường không bằng cái móng tay của gã, quả thực là mất mặt xấu hổ a.

Hắng giọng một tiếng, đánh gãy cuộc chiến của hai người, Tống Thanh Thư cũng muốn trước mặt hai người bọn họ khoe khoang, đối với Vi Tiểu Bảo, hắn là vì muốn tăng cường phân lượng trong lòng đối phương với mình, còn với Thủy Sinh thì là bản tính của nam nhân tại trước mặt nữ nhân thi triễn tài năng để cuốn hút…

– Đi như thế này thì quá chậm, hai người đến đây, để ta dùng khinh công đi đến Cô Tô cho nhanh.

Tống Thanh Thư ngỏ ý.

Hai người kia nửa tin nửa ngờ đi tới gần, Tống Thanh Thư tay trái ôm chặt lấy Thủy Sinh bờ eo nhỏ nhắn, tay phải nhấc lên bả vai của Vi Tiểu Bảo vai, vận lên khinh công Đạp Sa Vô Ngân, ba người như một làn khói xanh, rất nhanh biến mất ở xa xa.

Thân thể bị Tống Thanh Thư ôm chặt, Thủy Sinh thần sắc phức tạp quay đầu nhìn qua Tống Thanh Thư trong long thầm nói: ” Sư huynh của mình bất luận về võ công hay hình dạng vẫn là đều kém xa hắn… “

“Ai nha… Thủy Sinh ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy…”

Không giống như Thủy Sinh tâm tư suy nghĩ phức tạp, Vi Tiểu Bảo thi “ui chao ” la lên, có vẻ thập phần hưng phấn, trong lòng gã thì suy nghĩ, nếu như chính mình được khinh công có tốt như vậy, sau nay đụng chuyện bất lợi, thì bỏ chạy mất dạng ai còn đuổi theo được?

Vi Tiểu Bảo là một người khi nghĩ đến sẽ làm ngay, nên gã lập tức mở miệng hỏi:

– Tống đại ca, khinh công này có thể dạy cho tiểu đệ được không?

Tống Thanh Thư cười khổ nói:

– Môn khinh công này cực kỳ tiêu hao nội lực, Vi huynh đệ lại không có một chút căn cơ nội công, thì làm sao học được!

– Ưm…

Vi Tiểu Bảo sự thất vọng lộ rõ trên nét mặt, quay đầu lại để ý nhìn thấy Tống Thanh Thư ôn nhu đem Thủy Sinh ôm chặt vào trong ngực cùi chỏ cánh tay còn tựa trên bầu vú của nàng, còn đối với mình thì chỉ là nhấc vai, nên ganh tỵ nghĩ đến: ” Hừ… có thể tên mặt trắng này giấu môn võ công đó làm của riêng, không chịu dạy cho mình… ”

Tống Thanh Thư trong thời hiện đại trước đây cũng là một cao thủ nhìn mặt người mà đoán ý, nên rất nhanh nói bổ sung khúc mắc của Vi Tiểu Bảo:

– Nhưng ta lại biết trong thiên hạ có một môn tuyệt đỉnh khinh công, không cần cái gì nội lực cũng có thể tập luyện được, rất thích hợp với Vi huynh đệ.

– Đó là khinh công gì?

Vi Tiểu Bảo lập tức tinh thần tỉnh táo lại.

– Đó là Thần Hành Bách Biến.

Tống Thanh Thư nhàn nhạt phun ra vài chữ:

– Đó là thuyệt kỹ của Thiết Kiếm môn, càng trùng hợp hơn là Viên Thừa Chí mà chúng ta muốn đối phó biết được môn công phu đó.

– Vậy thì tốt, đắc lai toàn bất phí công phu tự nhiên chui đến cửa, cũng không uổng phí thời gian để tính toán với hắn.

Vi Tiểu Bảo cười khà khà nói tiếp.

– Sau này bắt được hắn, nhất định nghiêm hình tra tấn, hỏi cho ra được môn khinh công này.

– Vi huynh đệ quả nhiên thiên tính thông minh, hiện tại há miệng ra là nói thành văn vẻ a.

– Tống đại ca, nói thật những lời văn vẻ đó nó nhận thức được tiểu đệ, chứ tiểu đệ thì đâu có biết bọn nó, đây là câu trước đây tiểu đệ nghe kể chuyện nên giờ nói ra.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229