Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 88
Phần 88

Cưu Ma Trí lúng túng giải thích:

– Ngày đó bần tăng nan địch quần hồ, không thể làm gì khác hơn là phải đi tìm cứu binh, mong rằng hai vị chớ trách.

Tống Thanh Thư không nói gì, cũng chẳng quan tâm đến chuyện này, hắn thấy hai người cũng không phải là cái gì sinh tử chi giao, đổi lại là hắn trong lúc ấy, cũng có thể là lựa chọn đồng dạng giống như vậy, chỉ là không biết Vi Tiểu Bảo trong lòng có ghim lại hay không mà thôi.

Ngẩng đầu, thì thấy Vi Tiểu Bảo không hề giận dữ, trái lại tươi cười rạng rỡ:

– Ngày đó tình thế nguy cấp, may mà có đại sư báo cho quan quân bên ngoài kịp thời, cho nên đám thích khách kia kiêng dè lẫn trốn không dám đi nhanh. Ta đang lo lắng cho đại sư bị đám cao thủ xấu kia hãm hại, ngày hôm nay vừa gặp lại Tống đại ca, giờ lại thấy được đại sư, rất là cao hứng, bây giờ đi kiếm nơi có rượu ngon, đêm nay chúng ta không say không về.

Nói xong thì gã tay trái nắm lấy Tống Thanh Thư, tay phải kéo Cưu Ma Trí, đi ngay ra ngoài.

Cưu Ma Trí tuy rằng biết rõ lời nói của Vi Tiểu Bảo chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi, nhưng trong lòng vẫn thấy vui vẻ, nhưng khi nghĩ đến Vi Tiểu Bảo thỉnh mời uống rượu, sắc mặt cứng đờ, lẩm bẩm nói:

– Bần tăng không thể uống rượu…

– Rượu thịt chỉ là trôi qua xuống ruột, Phật tổ thì ngự trong lòng, đại sư hà tất lưu ý đến làm gì.

Vi Tiểu Bảo cười ha ha nói.

“Nếu như Phật tổ có linh thiêng, nghe được câu này của Vi Tiểu Bảo, chắc sẽ quất cho gã một tát tai. ”

Tống Thanh Thư mỉm cười, đi theo đám người hướng về trong thành.

Vi Tiểu Bảo lần này xuôi nam kết minh, có nhiều biến đổi bất ngờ, làm lỡ thời gian rất nhiều, Khang Hi lo lắng chờ gã cuống lên, vì thế đoàn người đi cả ngày lẫn đêm, rất mau trở lại đến Yến kinh.

– Tiểu Quế Tử… con bà ngươi, tại sao lâu như thế mới trở về đưa tin cho ta? Có phải là vì mê luyến mỹ nữ Giang Nam, nên không nỡ long trở về đúng không?

Khang Hi từ trong ngự thư phòng vừa nhìn thấy Vi Tiểu Bảo, vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ.

– Ai, Tiểu Huyền Tử, nói rất dài dòng, lần này cái mạng nhỏ Tiểu Quế Tử suýt chút nữa là bị chơi tan nát xong rồi.

Vi Tiểu Bảo giơ tay lên lau mồ hôi.

– Ô?

Khang Hi lúc này thì háo hức muốn nghe chi tiết:

– Đến cùng là xảy ra chuyện gì?

Vi Tiểu Bảo liền thêm mắm dặm muối miêu tả chuyện mình bị ám sát, sau đó được Tống Thanh Thư cứu giúp, rồi cùng nhau đi tới Cô Tô mời được đại cao thủ Cưu Ma Trí, trên đường về phía bắc đến Dương Châu thì bị mật phục, Kim Xà vương nắm bắt mang đi…

Vi Tiểu Bảo từ nhỏ thường nghe kể chuyện, đối với tình tiết nào muốn cường điệu thì nhuộm đẫm, địa phương nào nên sơ lược thì lướt qua hết sức là chính xác.

Tâm tình Khang Hi bị chuyện kể của Vi Tiểu Bảo cuốn hút, thường ngày chỉ quanh quẩn bên trong thâm cung, Khang Hi nào có cơ hội tiếp xúc được nhiều chuyện kích thích như vậy, trên khuôn mặt rất là háo hức.

– Rồi sau đó ngươi chạy trốn bằng cách nào?

Tuy rằng vẫn biết là Vi Tiểu Bảo bình yên vô sự, Khang Hi vẫn không nhịn được lo lắng cho gã bị bắt đến đầm rồng hang hổ, làm sao mà có thể thoát thân?

Vi Tiểu Bảo cười hì hì, liền đem kế ly gián Huyết Đao lão tổ với Viên Thừa Chí kể ra.

Khang Hi vỗ tay khen hay, cũng cảm thấy bất ngờ nói:

– Thường ngày cứ nghĩ rằng tiểu tử ngươi vô học, vậy mà trong lúc nguy cấp biết áp dụng phương pháp so với một số người hiểu về đủ thứ thi thư, ngươi còn linh hoạt hơn.

– Trước đây thì Tiểu Quế Tử đương nhiên là vô học rồi.

Vi Tiểu Bảo nhẹ nhàng dùng vai hấy vào người của Khang Hi.

– Có điều sau này thì thường đi theo Tiểu Huyền Tử lăn lộn hỗn đản, là mưa lâu… đương nhiên liền trở nên có học.

– Là… mưa dầm thấm đất, hừ… vừa mới khen ngươi xong…

Khang Hi lườm hắn rồi hỏi tiếp.

– Đúng rồi, sau đó ngươi bị Huyết Đao lão tổ mang đi, làm cách nào lão bỏ qua cho ngươi?

Vi Tiểu Bảo vốn là muốn lừa Khang Hi nói là nhờ có Tống Thanh Thư cứu mình, nhưng gã nghĩ tới lúc vì giữ lấy mạng sống, đã tiết lộ nội tình bí mật của Mãn Thanh, vạn nhất Tiểu Huyền Tử không có phòng bị, chẳng phải là hại hắn?

Do dự một hồi, Vi Tiểu Bảo cuối cùng thì mở miệng nói:

– Tiểu Huyền Tử, nô tài không dám nói…

– Có cái gì không dám nói?

Khang Hi nhãn châu chuyển động, buồn cười nhìn hắn:

– Có phải là ở trước mặt Huyết Đao lão tổ nói xấu ta? Nếu vậy thì không có gì, ta xá tội cho ngươi…

– Ưm… so với nói vậy còn nghiêm trọng hơn chút.

Vi Tiểu Bảo cúi đầu nhưng vẫn liếc mắt nhìn Khang Hi.

– Hừ… vậy là ngươi nói xấu phụ hoàng hay là mẫu hậu?

Khang Hi sắc mặt chìm xuống.

– Cũng không phải vậy…

Vi Tiểu Bảo lắc đầu như cái trống bỏi, nghĩ thầm có chết thì chết, liền đem chuyện mình tiết lộ chuyện quan hệ giữa Khang Hi, Bảo thân vương, Ngô Tam Quế cho Huyết Đao lão tổ biết hết ngọn ngành.

Khang Hi nghe qua nhướng mày, đứng im lặng một lúc lâu không nói gì.

Vi Tiểu Bảo ở một bên run sợ chờ đợi, vội vã tiếp tục giải thích tiếp:

– Tiểu Huyền Tử, lúc đó nô tài sắp bị Huyết Đao lão tổ mang về Mông Cổ, lúc đó nô tài nghĩ đến nếu như Thất vương gia mông Cổ dùng nô tài để áp chế Tiểu Huyền Tử, thì Tiểu Huyền Tử sẽ… tiến thối lưỡng nan, nếu cứu nô tài sẽ tổn hại đến lợi ích Đại Thanh, đó là bất nhân, nếu như trơ mắt nhìn nô tài chết đí, vậy thì là không có tình huynh đệ, đó là bất nghĩa, nô tài làm sao nhẫn tâm để cho Tiểu Huyền Tử làm một kẻ bất nhân bất nghĩa cái đồ gì đó đây…

– Hỗn trướng!

Nhìn thấy Vi Tiểu Bảo làm ra dáng vô cùng đáng thương, Khang Hi làm sao mà không biết âm mưu của gã, thấy gã bây giờ nói chẳng ra ngô khoai gì cả, liền phì cười mắng.

– Quên đi, chuyện này cũng không phải là đại sự gì, cũng có thể nhân cơ hội này mưu tính một phen.

Vi Tiểu Bảo ánh mắt sáng ngời, lập tức ra bộ kính ngưỡng nhìn Khang Hi:

– Tiểu Huyền Tử trong nháy mắt đã nghĩ ra diệu kế phá giải, quả nhiên so tài với Gia Cát Lượng…

– Hừ… bớt nịnh chút đi.

Khang Hi ánh mắt thâm thúy, đăm chiêu.

– Ta cùng với Bình Tây vương, Bảo thân vương liên minh cũng chỉ là kế hoạch tạm thời, tuy rằng liên hợp cùng chống với quân Mông Cổ trong giai đoạn này chiếm lấy thượng phong, nhưng nếu cứ kéo dài tình trạng này, tất sẽ xảy ra chuyện, ta cũng rất giải quyết dứt điểm chuyện này, chỉ là quân Mông Cổ luôn áp sát, nên không thể nào hạ được quyết tâm, bây giờ ngươi đánh bậy đánh bạ đem tin này tiết lộ ra ngoài, nếu như Mông Cổ thật sự lui binh, trái lại vừa vặn đúng như kế hoạch mà ta muốn thực hiện.

– Nhưng Mông Cổ sẽ đứng xem chúng ta chó cắn…

Thấy Khang Hi trừng mắt, Vi Tiểu Bảo vội vã thay đổi nói.

– Xem chúng ta tự giết lẫn nhau, đúng như là tâm ý của bọn họ?

– Ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, thế nhân ai cũng đều muốn làm ngư ông, nhưng có rất ít người hiểu được làm ngư ông thì cũng không phải dễ dàng như vậy.

Khang Hi tự tin nở nụ cười, trong lòng đã có lập ra kế hoạch.

– À… ngươi nói có mang theo về hai người cao thủ?

Khang Hi chợt nhớ quay đầu hỏi.

– Tiểu Huyền Tử không phải là nô tài thổi phồng, lần này nô tài tìm được hai cao thủ trong cao thủ, một là quốc sư Thổ Phồn Cưu Ma Trí, là cao thủ số một của Tây Tạng, có thể dùng tay không đánh ra đao khí vô hình, một là thiếu niên kiếm tiên, dùng một thanh kiếm gỗ trong vòng mười trượng lấy được thủ cấp, như cái… cái gì trở bàn tay…

Nghe Khang Hi nhắc tới hai người cao thủ, Vi Tiểu Bảo rất là đắc ý, ở trong hoàng cung Đa Long cũng được coi như cao thủ số một, số hai, nhưng với hai cao thủ này so ra, đó là một trên trời, một dưới biển, gã cảm thấy lần này nhất định có thể được tiểu hoàng đế ngợi khen ban thưởng.

– Thủ đao? Mộc kiếm?

Khang Hi quả nhiên là cáo hứng.

– Cưu Ma Trí kia thì khoan nói, Tống Thanh Thư dùng kiếm gỗ không chỉ có võ công cao cường, mà còn có nhiều nghĩa khí, hắn đối với nô tài thì huynh đệ giống với cái kia Quan Vũ…

Vi Tiểu Bảo nhớ đến Tống Thanh Thư mấy lần cứu mình mặn ngọt ân tình, nhân cơ hội trắng trợn đưa Tống Thanh Thư lên thật cao.

– Nhanh truyền cho bọn họ vào đây.

Khang Hi liền xoay người đi đến trên long ỷ ngồi, ở trước mặt người ngoài Khang Hi muốn luôn duy trì uy nghiêm của vị hoàng đế.

Vi Tiểu Bảo vội vàng truyền chỉ xuống bên dưới.

Lúc Khang Hi nhìn thấy hai cao thủ được Vi Tiểu Bảo thổi lên tới trên trời cao, khóe miệng lộ ra nụ cười cao thâm khó dò nói:

– Nói đến cao thủ, quãng thời gian trước trẫm cũng mời được một cao thủ tuyệt đỉnh đến đây, chỉ là không biết so cùng với hai vị ai cao ai thấp hơn đây?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229