Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 219
Phần 219

– Tên tiểu tử thúi này, nếu không còn chuyện gì, quá lâu như vậy mà cũng không có một chút tin tức gì cả, có phải là ở nơi nào sống mơ màng, đem trẫm quên đi? Khang Hy nhìn thấy Tống Thanh Thư, kích động đến từ long y nhảy xuống.

Thanh Thư hồi đáp:

– Khởi bẩm hoàng thượng, ngày đó hạ thần cùng Đông Phương giáo chủ rớt xuống vách núi, bị thương rất nặng, lại còn phải chạy trốn tránh Nhậm Ngã Hành cho người truy bắt, nên không có cách nào truyền tin tức báo về, mong hoàng thượng thứ tội.

– Lúc đó tình huống nguy cấp, trẫm có thể hiểu được.

Khang Hi an ủi vỗ vỗ bả vai hắn.

– Đông Phương giáo chủ bây giờ ở nơi nào, hắn có khỏe không?

Tống Thanh Thư chần chờ chốc lát, nói rằng:

– Đông Phương giáo chủ bị thương, bây giờ đang ở cảnh nội Đại Lý trên Ngũ Độc Giáo dưỡng thương.

Nói xong liền chuyện ngày đó trên Hắc Mộc nhai đã xảy ra, tóm tắt kể lại cho Khang Hi nghe.

– Giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ?

Khang Hi đăm chiêu, trong ánh mắt lóe ra tia sáng, rất nhanh biến mất không còn tăm hơi.

– Bây giờ Nhậm Ngã Hành làm giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo, ha ha… thật là to gan, một ngày nào đó, trẫm sẽ làm bọn họ trả giá thật lớn… có điều hiện tại lại có chuyện khẩn cấp muốn ngươi đi làm.

Tống Thanh Thư trong lòng nhảy một cái, làm bộ mơ hồ:

– Không biết hoàng thượng muốn hạ thần làm chuyện gì?

– Trẫm dự định phái người làm Khâm sai đại thần đến Thịnh kinh, vốn đang nhức đầu về việc tuyển người, Vi Tiểu Bảo thì chết rồi, ngươi cũng không biết tung tích nơi nào, trẫm còn tưởng rằng ngươi lành ít dữ nhiều, trong lúc nhất thời lại không có người nào tin cậy có thể phái…

Khang Hy nhắc tới Vi Tiểu Bảo, trên mặt thoáng vẻ vẻ bi thương, rất nhanh lại được che giấu.

Tống Thanh Thư thi lễ một cái.

– Không biết hoàng thượng cần Khâm sai đại thần đến đó làm cái gì.

– Còn không phải do lần trước Kiến Ninh làm náo động.

Khang Hy hừ một tiếng.

– Mấy tháng nay triều đình vẫn cũng chưa tỏ thái độ, khiến cho bên kia Thịnh kinh, thám tử báo lại, Bảo thân vương đã âm thầm tuyến triệu hồi binh mã từ phương bắc tiền tuyến trở về, tựa hồ phòng bị sợ triều đình đột nhiên xuất binh. Trẫm lo lắng vì thế tiền tuyến binh lực không đủ, sẽ không chống đỡ nổi với đại quân Mông Cổ, đành phái người đi đến để trấn an hắn.

– Nhưng thế tử Phúc Khang An ô nhục công chúa, lại gián tiếp làm hại Vi tước gia bỏ mình, cứ như vậy buông tha bọn họ, có thể sẽ làm tổn hại đến uy nghiêm triều đình, Bảo thân vương bên kia lại vênh mặt lên trời.

– Chỉ là một Kiến Ninh mà thôi, đừng nói là công chúa giả, nếu là công chúa thật, vì giang sơn Đại Thanh, ta cũng có thể hy sinh, người chết thì cũng đã chết rồi.

Khang Hy lạnh giọng nói.

– Mối oán cừu của Vi Tiểu Bảo, trẫm đương nhiên sẽ báo, nhưng kiêu binh tất bại, muốn lấy thì trước phải cho đi, trẫm chính là muốn cho Bảo thân vương vênh mặt lên trời mà mất cảnh giác.

Tống Thanh Thư nghe được lạnh cả tim, cung kính thi lễ một cái.

Trầm mặc một lúc, Khang Hy đột nhiên nói:

– Đúng rồi, ngươi chuyến này thế trẫm mượn cơ hội động viên lấy lòng Bảo thân vương, đồng thời phái thế tử Phúc Khang An, đại diện cho Đại Thanh Quốc tham gia việc chọn phò mã cho công chúa Ngân Xuyên của Tây Hạ.

– Cái gì?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên.

– Tây Hạ chọn rể?

– Không sai, trước đây không lâu, hoàng đế Tây Hạ chiêu cáo thiên hạ, muốn từ trong thiên hạ, các anh hùng tuổi trẻ tuấn kiệt, tuyển ra người được công chúa Ngân Xuyên sủng ái nhất làm phò mã.

– Nhưng tại sao lại đem chuyện tốt như thế đưa cho thế tử Phúc Khang An kia? Vạn nhất Phúc Khang An được chọn thành phò mã Tây Hạ, như vậy Bảo thân vương lại như hổ mọc thêm cánh?

Tống Thanh Thư nghi hoặc.

Khang Hy cao thâm khó dò nở nụ cười:

– Tây Hạ cùng Đại Thanh cách qua Kim quốc và Liêu quốc, muốn hợp tác cùng nhau, quả thực là chuyện viển vông. Cái chức phò mã Tây Hạ, chỉ là vô bổ mà thôi. Lại nói, Phúc Khang An tuy rằng có chút bản lĩnh, nhưng anh hùng thiên hạ thì bao la, phái hắn đi chắc gì đã thành công? Chỉ có điều là trẫm muốn thể hiện cho phụ tử bọn họ tưởng rằng đây là ý tốt mà thôi.

– Hoàng thượng anh minh.

Tống Thanh Thư suy nghĩ: “Tự mình cũng biết Khang Hy sớm muộn gì thì cũng động thủ đối với Hoằng Lịch, tương lai phụ tử Hoằng Lịch chết cũng không biết chết như thế nào…”

– Còn có một việc.

Khang Hy đột nhiên trầm mặc, hiển nhiên trong lòng do dự, cuối cùng vẫn nói.

– Ngươi đi Thịnh kinh lần này, giúp ta ở trong phủ Bảo thân vương tìm một quyển kinh thư.

– Kinh thư?

Tống Thanh Thư trong lòng thầm giật mình: “Chẳng lẽ…”

Quả nhiên, Khang Hi nói tiếp:

– Một quyển phật kinh (Tứ Thập Nhị Chương Kinh), Hoằng Lịch thân là Chính Bạch Kỳ Chủ, nên trong tay hắn có bản Chính Bạch Kỳ.

– Không biết bản phật kinh có chỗ gì quý giá, mà hoàng thượng lại muốn hạ thần tìm cách thu hồi như thế, chỉ là một quyển kinh phật bình thường thôi mà?

Tống Thanh Thư thăm dò hỏi.

Khang Hy cũng không do dự nữa, liền nói:

– Ngươi đã mấy lần lập được đại công, trung thành tuyệt đối, nói cho ngươi biết cũng không sao, tám bản kinh thư này (Tứ Thập Nhị Chương Kinh) quan hệ đến bảo tàng của Đại Thanh ngoài quan ngoại, cũng đồng thời liên quan đến số mệnh long mạch Đại Thanh. Có điều bây giờ tại quan ngoại Liêu Đông thì do Bảo thân vương khống chế, trẫm lo lắng hắn biết được bí mật này, nên đã đem bản kinh thư Chính Hoàng Kỳ thiêu hủy, vốn là trong tám bản của Tứ Thập Nhị Chương Kinh thiếu một bản thì không còn dùng được, trẫm đã hủy một trong số đó, nên có thể không còn lo lắng, nhưng trong thiên hạ kỳ nhân dị sĩ không thiếu, Bảo thân vương lại quen thuộc với địa hình đông bắc, trẫm lo lắng hắn nếu có được mấy quyển kinh thư còn lại, rồi suy đoán ra điều gì thì cũng nguy hiểm, nên muốn hủy thêm được quyển nào thì thêm một phần nắm chắc.

“Đáng tiếc là Vi Tiểu Bảo đã đem bản kinh thư Chính Hoàng Kỳ giả mạo cho ngươi…”

Tống Thanh Thư làm ra một bộ kinh hãi, nhưng trong lòng đang cười lạnh.

– Lần trước các ngươi đi sứ đến Sơn Hải quan, trước khi đi trẫm có dặn dò Vi Tiểu Bảo lén lút tra tìm trong tay Ngô Tam Quế bản Chính Lam Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh), lúc các ngươi về kinh, trẫm đã kiểm tra di vật của hắn, không có tìm được, không biết ngươi có từng nhìn thấy qua?

Khang Hy đột nhiên ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư hỏi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229