Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 64
Phần 64

Nhìn từ trong một gian phòng khác Tống Thanh Thư bước ra, lại liếc mắt nhìn thì thấy thanh kiếm gỗ đã cắm vào cây cột hơn phân nữa, thân cây kiếm gỗ vẫn còn rung lên bần bật, khuôn mặt của nàng liền biểu hiện hơi căng thẳng lên.

– Cô nương đạp nguyệt mà đến, giống như là tiên nữ hạ phàm, làm sao lại làm…

Tiếng “ tặc… ” còn chưa thốt ra khỏi miệng, thì một ám khí đã bắn tới trước mặt của hắn, Tống Thanh Thư kinh giác một mảnh độc châm, vội vã nhảy búng người bay lên cao, tránh được một kiếp nạn.

Tống Thanh Thư chưa kịp thở ra hơi, nữ nhân đã công tới hắn, một thanh kiếm mỏng đã như ruồi bâu lấy mật, đâm thẳng một lúc vào mấy đại huyệt nửa người dưới của Tống Thanh Thư.

Đã luyện Ngũ Nhạc kiếm pháp cùng với thông hiểu đạo lý phá giải, lại cùng kiếm thánh Phong Thanh Dương một trận giao chiến, kiếm pháp của Tống Thanh Thư trình độ có thể nói là đã đạt tới cảnh giới của một tông sư, thấy kiếm pháp nàng tuy rằng cực kỳ ác liệt, nhưng cũng không phải là không có sơ hở.

Chân khí dồn xuống đan điền, cả người bốc lên trên không trung, hắn sử dụng chiêu “Thần Long Bãi Vĩ” của Hàng Long thập bát chưởng, mũi chân xoáy đá trúng đến bên trên cổ tay trắng ngần của nàng, nhưng hắn không đành lòng đối với nữ nhân đẹp như từ trong bức họa bước ra, mà xuống tay tàn độc, cho nên đã thu hồi lại mấy phần công lực.

Cô nương kia cũng kinh hoảng, trong thế ngàn cân treo sợi tóc, khó tin được khi tay trái của nàng từ một góc độ nhanh như chớp đón lấy mũi chân Tống Thanh Thư, chiêu thức của hắn vừa chạm vào, nàng liền tách ra không hề hấn gì.

Tống Thanh Thư rất bất ngờ, chính hắn dựa vào trình độ kiếm pháp của nàng, ra chân đúng thời cơ với cường độ chuẩn xác, vốn tưởng rằng đối phương phải rơi kiếm, hoàn toàn không nghĩ tới đối phương lại có có năng lực tránh thoát được.

Có điều cô nương kia tuy rằng hóa giải được thế tiến công của Tống Thanh Thư, nhưng cũng bị lực phản chấn, bức lui trở về trong viện, lúc này bọn thị vệ đã bị kinh động, dồn dập rút đao ra đem nữ nhân này bao vây vào giữa.

Nữ nhân thân hãm trong trùng vây, bốn phương tám hướng đều là đao kiếm bổ tới, nhưng nàng không thấy hoảng loạn chút nào, bộ pháp uyển chuyển, đao kiếm của bọn thị vệ đều chém vào trong khoảng trống, còn nàng mỗi một đường kiếm lại tước đi một mạng sống của đám thị vệ.

Vi Tiểu Bảo lúc này cũng đang hoảng hốt, Trương Khang Niên cùng Triệu Tề Hiền rút đao bảo hộ ở trước người gã, Vi Tiểu Bảo trong lòng run sợ:

“Con mẹ nó, a đầu này hung hãn như thế, đám Trương Khang Niên chỉ có nịnh hót là hảo thủ, nếu a đầu đến đây được để giết ta, thì đám Trương Khang Niên này chỉ có nước mà đánh rắm. ”

Gã quay đầu nhìn tới, thấy Tống Thanh Thư đã đi đến bên cạnh, Vi Tiểu Bảo lúc này mới thoáng an tâm, một phen toát mồ hôi hột, cho dù nữ nhân này dung mạo tuyệt sắc nhưng Vi Tiểu Bảo trong lòng không lưu lại chút nào gợn sóng mê luyến, giờ chỉ cầu có thể bảo hộ được sự an nguy của bản thân mình là mừng lắm rồi.

Thị vệ đến càng ngày càng nhiều, nữ nhân này biết chuyện thích khách đã hỏng, nên quyết định rút lui càng sớm cáng tốt.

Tống Thanh Thư nhìn qua chiêu thức của nàng thì đã nhìn ra ý đồ, hắn hiểu ý nàng nên mỉm nụ cười, đang định trợ giúp cho nàng một chút sức lực, ánh mắt vừa liếc qua thì thấy một đôi cung thủ chạy tới.

Tống Thanh Thư biết quan binh khi đối phó với cao thủ võ lâm thì vũ khí lợi hại nhất chính là cung nỏ, trừ phi người là cao thủ cấp thần, chứ nếu bị mưa tên luân phiên bắn đến, cho dù võ công có cao đến đâu đi nữa, cũng bị cung thủ bắn ghim trở thành con nhím.

Tống Thanh Thư không đành lòng nhìn một cô nương xinh đẹp như tiên tử bị tan xác ở đây, nên liền khoát tay vận công hút cây kiếm gỗ đang cắm ở trên cây cột về tới trong tay:

– Tặc tử đừng mong chạy! Thoát.

Hắn hét lên liền xông tới.

Nữ nhân cũng chú ý tới đội cung thủ đang dàn trải ra, đang nóng vội, thì lại thấy tên hán tử trẻ tuổi kia võ công cao thâm khó lường vọt tới, trong lòng liền trĩu nặng, biết là hôm nay e rằng lành ít dữ nhiều.

Vốn là trong khoảng thời gian gần đây gặp được kỳ ngộ, võ công tiến nhanh, lại thăm dò biết được lần này thủ hạ của Vi Tiểu Bảo cũng không có cao thủ hàng đầu đi cùng, nên nàng cho rằng có thể dễ dàng giết Vi Tiểu Bảo, làm xong chuyện phủi áo ra đi, nào có ngờ lại đụng phải Tống Thanh Thư, bị quấn lại ở đây không đường thoát thân.

Tống Thanh Thư tay cầm thanh kiếm gỗ, nhưng kiếm pháp đã tinh diệu cực kỳ, quan binh đứng xung quanh nhìn thầm khâm phục.

Vi Tiểu Bảo lau vệt mồ hôi thầm nghĩ:

“Con bà nó, lần đi sứ này thực sự là bất lợi, qua vụ này phải đến các miếu bố thí nhiều hơn một chút, để Bồ Tát lão nhân gia chăm sóc cho mình nhiều hơn, may là Tiểu Bảo phúc lớn mạng lớn, kết bạn được với Tống đại ca… ”

Có điều cô nương kia bất ngờ khi thấy đối phương mỗi lần sắp đâm trúng mình, thì kiếm chiêu lại đột nhiên biến đổi, do tốc độ quá nhanh, với lại Tống Thanh Thư kiếm chiêu quá mức xảo diệu, bao vây chung quanh giữa mọi người võ công thấp kém hơn, nên không có người nào nhìn ra kẽ hở ý đồ của hắn.

Nữ nhân này làm sao không hiểu đối phương đang hạ thủ lưu tình, nàng nhớ lại vừa rồi lúc cung thủ xông tới, hắn lập tức nhảy ra cùng chính mình giao đấu quấn lấy cùng nhau, hóa ra là vì để bảo vệ mình…

Quả nhiên Tống Thanh Thư lúc sấn đến gần, truyền âm nhập mật nói:

– Cô nương, đợi lát nữa hảy vận toàn lực vận dùng khinh công phi ra bên ngoài chạy, tại hạ sẽ giúp một tay.

Nói xong Tống Thanh Thư dùng thanh kiếm gỗ gạt ra lưỡi kiếm của nàng, tay trái vận lên thủ thế, rồi đẩy ra một chưởng cuồn cuộn như sấm sét bổ tới bả vai nàng.

Nữ nhân thấy một chưởng này nhanh như chớp giật, đánh trúng vào người nhưng lại là một luồng xảo kình, thân thể nàng như có một sức mạnh đẩy bay cao lên bên trên tường viện, rõ ý của đối phương, linh cơ liền động, nàng vận công ép ra một ngụm máu tươi phun mạnh trên không trung, quay đầu lại oán hận nói:

– Các hạ hôm nay ban tặng chưởng này, ngày sau ta sẽ trả lại gấp đôi.

Nói xong nàng dùng khinh công liền biến mất trong đêm đen.

– Mau đuổi theo theo cho ta.

Vi Tiểu Bảo hô to, trong lòng gã lo lắng suy nghĩ:

“Tống đại ca lại không thể cả ngày lẫn đêm bảo vệ ta, nữ nhân này võ công cao cường nếu ghi nhớ đến việc lấy tính mạng Tiểu Bảo này, thật đúng là tai họa a… ”

Thiên hạ rộng lớn bao la như thế, hôm nay từ biệt nàng, sẽ có khả năng cũng là vĩnh biệt, Tống Thanh Thư cũng muốn nhân cơ hội đuổi theo nàng, vừa nghe được tiếng của Vi Tiểu Bảo la lên, liền nói:

– Vi huynh đệ, để ta đuổi theo nữ nhân này.

Nói xong tung người một cái, hướng về phía nơi nàng vừa biến mất đuổi theo.

Lúc này nàng một đường phóng tới, dáng người uyển chuyển, mũi chân hơi điểm nhẹ, liền nhẹ nhàng bay ra ngoài mấy trượng, như nữ thần sử dụng Lăng Ba Vi Bộ…

Đột nhiên nàng ngừng lại, quay đầu lại cảnh giác nhìn phía sau thì thấy Tống Thanh Thư, trong lòng hoảng sợ:

“ Chính mình dùng khinh công Thần Hành Bách Biến là tuyệt đỉnh thiên hạ, vậy mà còn bị đối phương đuổi theo kịp… ”.

– Cô nương khinh công thực sự là siêu phàm thoát tục, tại hạ trước đây gặp người trong giang hồ cao thủ về khinh công cũng không hề ít, có điều vẫn không bằng khinh công của cô nương.

Tống Thanh Thư lúc này đã mang cây kiếm gỗ sau lưng, lấy hành động đó chứng tỏ là mình không hề có địch ý.

– Đa tạ các hạ đã ra tay giúp đỡ.

Sắc mặt của nàng trầm xuống, khóe miệng lộ ra nụ cười gắng gượng nói tiếp:

– Chỉ là không biết các hạ truy đuổi theo ta là có chuyện gì?

– Không biết cô nương muốn nghe lời nói thật hay là lời nói dối:

Tống Thanh Thư không chờ nàng phản ứng, nói tiếp:

– Lời nói dối chính là tại hạ đuổi theo vì Vi Tiểu Bảo muốn bắt được thích khách nếu cô nương tẩu thoát thì hắn sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, tại hạ liền liền đảm nhiệm việc truy bắt.

– Còn lời nói thật thì sao?

Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư.

– Nói thật là ngay cả danh xưng của cô nương cũng không biết, vì vậy tại hạ không cam lòng, không muốn sau này hành tẩu giang hồ mà quên đi cô nương.

Tống Thanh Thư nói làm cho cô nương kia trong lòng thoáng cái hơi xao động, nàng không nghĩ tới hắn lại biểu thị hảo cảm với mình thẳn thắn như thế.

Nàng trầm mặc trong chốc lát, cũng không trực tiếp trả lời hắn, trái lại hỏi qua chuyện khác:

– Các hạ võ công cao cường, ở trong võ lâm chắc cũng ít có địch thủ, kiếm pháp trình độ có thể xưng tụng là một đại tông sư, cần gì phải nương nhờ vào một cẩu quan của Mãn Thanh, vẽ đường cho hươu chạy vậy?

– Tuy rằng bản thân của tại hạ cũng không thích Mãn Thanh, có điều hiện tại bọn họ đang nắm một đồ vật đáng giá mà tại hạ đang có mưu đồ chiếm đoạt, với lại tại hạ cũng rất yêu thích Vi Tiểu Bảo tên láu cá này.

Tống Thanh Thư vẫn nói rõ ràng dự định của mình, một là hắn muốn dựa vào vận mệnh may mắn của Vi Tiểu Bảo, thứ hai chính là hắn đang có chủ ý nhắm đến kho tàng.

Nàng nhìn hắn rất lâu, tựa hồ đang tìm hiểu đánh giá lời nói của hắn cái nào là thật, cái nào là giả…

Tống Thanh Thư liền đánh vỡ không gian trầm mặc, hỏi:

– Cô nương vì sao phải thích khách Vi Tiểu Bảo? Theo tại hạ được biết, hắn làm người tuy rằng giả dối vô liêm sỉ, nhưng cũng chưa có làm điều gì đại ác, không đến nỗi để cho một người võ công cao cường như cô nương phải tự mình đến ám sát hắn…

Mới vừa hỏi xong, Tống Thanh Thư chợt thấy lo lắng, chẳng lẽ cô nương này cũng bị Vi Tiểu Bảo sử dụng thủ đoạn để chiếm lấy tiện nghi gì đó…

Hắn lắc đầu một cái, không muốn nghĩ đến cái kết cục khắc nghiệt này.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229