Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 105
Phần 105

Ba ngày trôi qua, trong ngự thư phòng của Tử Cấm thành.

– Hoàng thượng, lần này nô tài may mắn không làm nhục mệnh, đem quân Đại Thanh triệt để chỉnh đốn võ lâm một phen, các bang phái dồn dập quy thuận triều đình…

Vi Tiểu Bảo vừa nhìn thấy Khang Hi, liền kể công.

– Được rồi được rồi… trẫm biết ngươi cực khổ rồi.

Khang Hy nhẹ nhàng đáp một câu, rồi tiếp tục nhìn tấu chương.

Vi Tiểu Bảo ngẩn ra, nghĩ thầm vào lúc này Tiểu Huyền Tử phải trắng trợn ngợi khen mình mới đúng chứ, gã nghĩ rằng lời nói của mình chưa đủ cân lượng, nên trơ mặt nói thêm:

– Khởi bẩm hoàng thượng, lần này chúng ta giáng trả đã đập chết đại phản tặc Viên Thừa Chí.

– Ồ? Vậy sao?

Khang Hy rôi cũng phải thả xuống tấu chương, ngẩng đầu nhìn Vi Tiểu Bảo nói:

– Rõ ràng là do trẫm phái Đông Phương giáo chủ ẩn núp ở trong bóng tối, bất ngờ xuất hiện đánh chết Viên Thừa Chí, làm sao là trở thành công lao của ngươi vậy hả?

“Ai nha có biến rồi… dàm cướp công lao trên đầu của Tiểu Huyền Tử… ”

Vi Tiểu Bảo vừa nghĩ xong như vậy, trong lòng hơi hồi hộp, may là hắn đầu óc cơ linh ứng biến, lập tức giơ ngón tay cái lên:

– Hoàng thượng quả nhiên cao thâm khó dò, sợ nô tài xảy ra sơ suất, vì lẽ đó đã sớm phái Đông Phương giáo chủ ở trong bóng tối giúp đỡ.

– Tiểu Bảo, lẽ nào đến bây giờ ngươi còn tưởng rằng trẫm thật sự là muốn chỉnh đốn cái gì võ lâm sao?

Khang Hy khó nén sự đắc ý.

– Chẳng lẽ…

Vi Tiểu Bảo vẻ mặt ngơ ngác, Tống Thanh Thư cũng trong lòng hơi động, kinh ngạc nhìn Khang Hi.

– Không sai, chỉ là một lũ giang hồ, làm sao đặt ở trong mắt trẫm? Mục tiêu của trẫm vẫn luôn chính là Viên Thừa Chí cùng với Kim Xà doanh, trẫm sở dĩ dám coi trời bằng vung, phái các ngươi gióng trống khua chiêng càn quét bang phái võ lâm, một đường đẩy mạnh đến khu vực lân cận gần Sơn Đông, tại vì thừa biết một khi bị động, các bang phái nhất định sẽ hướng về Viên Thừa Chí xin cầu viện.

Khang Hy trong mắt loé ra một tia sáng kỳ dị, tiếp tục nói:

– Vì thế trẫm phái Đông Phương giáo chủ tiềm tàng ẩn dấu hành tung trong bóng tối, một khi Viên Thừa Chí bị dẫn dụ ra khỏi đại bản doanh Sơn Đông, liền tìm cơ hội giết hắn, diệt trừ một đại họa trong lòng của trẫm.

– Lần này nô tài đối với hoàng thượng kính ngưỡng đúng là như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt, như song Hoàng Hà tràn lan, một phát mà không thể vãn hồi…

Vi Tiểu Bảo kinh ngạc không ngậm mồm được, dáng vẻ của gã làm cho Khang Hy thích thú khi nghe Vi Tiểu Bảo hỏi tiếp.

– Vậy… vậy trước đó đối phó với mấy bang phái võ lâm chỉ là vì… mê hoặc dẫn dụ Viên Thừa Chí rời khỏi hang ổ?

– Không sai…

Khang Hy gật gù.

– Nếu như trẫm trực tiếp phái các ngươi đến Sơn Đông, nhất định sẽ làm cho Viên Thừa Chí hoài nghi, hắn không thể dễ dàng bị lừa như vậy. Nhưng khi hắn nhìn thấy các ngươi càn quét các bang phái ở nơi khác, thì sẽ thật sự cho rằng là trẫm muốn chỉnh đốn võ lâm, ha ha ha ha…

– Nhưng không biết hoàng thượng tại sao lại hạ lệnh ngăn cản binh mã thừa thắng xông lên, tiêu diệt Kim Xà doanh vậy?

Tống Thanh Thư hỏi ra một vấn đề mà mình vẫn cảm thấy lẫn lộn, mặc dù hắn rất vui khi không nhìn thấy tình huống đầu rơi máu chảy, nhưng hành động của Khang Hy tất có thâm ý, hắn hỏi dò để sau này mình có sự phòng bị cho thỏa đáng đối với Khang Hi.

– Theo thám tử báo lại, thời gian gần đây bên trong nội bộ của Kim Xà doanh đã bắt đầu xáo trộn, nếu không có oai danh Viên Thừa Chí áp chế, thì đã rơi vào nội chiến, bây giờ Viên Thừa Chí vừa chết, bọn họ sẽ tranh nhau làm thủ lĩnh, tất có một hồi gió tanh mưa máu, nếu như các ngươi lúc này lại tấn công, nói không chừng sẽ có phản ứng ngược lại, khiến cho bọn họ bị bước vào đường cùng thì sẽ đoàn kết lại với nhau, cùng nhau một lòng chống lại chúng ta, thế thì sẽ hỏng việc.

Khang Hy nhìn Tống Thanh Thư mỉm cười nói.

– Hoàng thượng quả nhiên cao minh, như vậy chúng ta để cho bọn họ chó cắn chó, tự làm tử thương nặng nề, lúc đó lại làm cái người đánh cá… thủ lợi…

Bên tai Khang Hy lại truyền tới lời của Vi Tiểu Bảo nịnh, còn Tống Thanh Thư nghe qua cảm thấy Khang Hy đúng là quá thâm sâu, trên lưng của hắn lập tức liền chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.

Chính hắn tự cho là mình biết rõ trước nội dung nguyên tác, lại là xuyên việt trôi qua, cho nên xem nhân vật trong thế giới này chỉ là một loại được thiết kế sẵn để mà hổ trợ cho hắn nổi bật mà thôi, bây giờ mới biết, bên trong cái thế giới này đầy rẫy kỳ nhân dị sĩ, và có không ít chi sĩ tài trí tuyệt đỉnh, nếu không cẩn thận chính hắn cũng sẽ bị người ta bán mạng của hắn để mà kiếm tiền thu lợi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229