Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 85
Phần 85

Lúc này trong cái lều lớn, Viên Thừa Chí kinh ngạc nhìn trước mắt mình là một trung niên thư sinh rất có danh vọng trong chốn giang hồ:

– Cái gì? Vi Tiểu Bảo là hương chủ Thanh Mộc đường của Thiên Địa hội?

– Không sai, Tiểu Bảo đệ tử của ta, ẩn núp ở trong Thanh đình, vì Thiên Địa hội đã lập được không ít công lao hãn mã, nếu không vì lần này tình thế quá nguy cấp, ta cũng không muốn bại lộ thân phận của hắn, mong rằng Viên đại hiệp có thể thay hắn bảo thủ cái bí mật này.

Văn sĩ trung niên này chính là Trần Cận Nam, Tổng đà chủ của Thiên Địa hội.

Nguyên là giáo đồ của Thiên Địa hội phân bố thiên nam địa bắc, trong lúc vô tình thăm dò được Kim Xà doanh của Sơn Đông đang mật mưu ám sát Vi Tiểu Bảo, Trần Cận Nam nhận được tin tức kinh hãi biến sắc, đi suốt cả ngày lẫn đêm, ra lệnh cho các phân đà điều tra tin tức, cuối cùng mới đuổi theo kịp Viên Thừa Chí ở tại nơi này.

– Trần Tổng đà chủ, Thiên Địa hội phản Thanh phục Minh, tại hạ cũng là phản Thanh, nhưng hoàng đế tiền Minh đối với tại hạ có mối thù không đợi trời chung, tại hạ và Trần Tổng đà chủ không phải người cùng đi chung trên một con đường.

Viên Thừa Chí nói làm cho Trần Cận Nam trong lòng cảm giác nặng nề, nhưng y lại nói tiếp,

– Có điều tại hạ xưa nay kính ngưỡng nhân phẩm phong thái Trần tổng đà chủ, nên cũng không muốn tự giết lẫn nhau chỉ làm thuận lơi cho triều đình Mãn Thanh, tại hạ có thể thả Vi Tiểu Bảo ra, chỉ là chuyến này nếu tại hạ tay trắng trở về thì khó mà thẳng thắn gặp mặt huynh đệ nghĩa quân, cho nên mạo muội nhờ Trần tổng đà chủ đi theo về sơn trại để có vài lời nói lấy lại công bằng.

Trần Cận Nam cũng thấy được nỗi khổ tâm trong lòng đối phương, kế hoạch trù tính lâu nay, cuối cùng lại phát hiện chỉ là chuyện vô nghĩa, dù là ai trong lòng cũng sẽ có oán khí, nên khẽ mỉm cười:

– Trần mỗ nguyện ý cùng Viên huynh đệ đi cùng về Sơn Đông, nhân dịp thương thảo chuyện kết minh của chúng ta, ngày sau tại địa giới Sơn Đông, nhân thủ Thiên Địa hội sẽ như Thiên lôi nghe theo lời của Kim Xà doanh chỉ đâu đánh đó.

Viên Thừa Chí vô cùng đại hỉ, Trần Cận Nam ở trong chốn giang hồ uy vọng cực cao, có thể tự mình đến Sơn Đông cùng Kim Xà doanh kết minh, tin tức này có thể khiến cho sĩ khí nghĩa quân đại chấn, chứ chưa nói là sau này Kim Xà doanh ở Sơn Đông hoạt động, lại còn được người của Thiên Địa trợ giúp, lúc này thì tính mạng của một Vi Tiểu Bảo lại không quá quan trọng nữa rồi.

– Đã là như vậy, tại hạ sẽ sắp xếp cho người âm thầm trong bóng tối cứu Vi Tiểu Bảo, để tránh cho thân phận của hắn bị bại lộ.

Viên Thừa Chí đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nhíu chặt lông mày.

– Chỉ là hiện tại có một việc hơi khó…

– Việc khó gì?

Trần Cận Nam giật mình, vội vàng hỏi.

– Lần này đồng hành theo tại hạ hành động còn có ba cao thủ tuyệt đỉnh, Thần Long giáo chủ, Huyết đao môn chủ, Tang Kết lạt ma của Mật tông Tây Tạng, nếu bị bọn họ phát hiện thả Vi Tiểu Bảo ra, liên thủ chống lại, tại hạ e rằng khó mà giải quyết…

Viên Thừa Chí thầm nghĩ: “May là bây giờ trong bọn họ, có hai người đang mang thương tích trên người…”

– Trần mỗ tuy rằng bất tài, nghe tiếng võ công tuyệt đỉnh Thần Long giáo chủ Hồng An Thông đã lâu, vẫn cũng muốn lĩnh giáo một phen, nếu cần thiết thì Trần mỗ chí ít có thể ngăn cản được Hồng An Thông, tất cả đều là do Kim Xà vương sắp xếp.

Trần Cận Nam trong những năm gần đây luyện xong Ngưng Huyết Thần Trảo giết người trong vô hình, nếu coi như thắng không được đối phương, cũng không đến nỗi tốc bại.

– Trần Tổng đà chủ khách khí…

Viên Thừa Chí còn chưa bàn luận xong, đột nhiên nghe từ bên ngoài truyền đến tiếng kêu thảm thiết, vội vã vận dùng khinh công Thần Hành Bách Biến, tựa như làn khói xông ra, Trần Cận Nam nhìn theo rất là nể phục, biết võ công đối phương còn cao hơn chính mình…

Viên Thừa Chí vừa phóng ra, thì phát hiện Huyết Đao lão tổ đang nhấc bổng Vi Tiểu Bảo, giết hai thuộc hạ Kim Xà doanh chặn đường, lão đang muốn hướng về bên dưới ngọn núi tẩu thoát, ống giương lên, từ bên trong ba mũi ám khí Kim Xà trùy từ lao tới, chặn lại Huyết Đao lão tổ, Viên Thừa Chí phi thân nhảy tới cách phía sau không xa Huyết Đao lão tổ.

– Huyết Đao lão tổ, các hạ làm cái gì vậy?

Viên Thừa Chí kinh ngạc nhìn lão.

– Khà khà… bắt con thỏ nhỏ chết bầm này cũng có một phần công lao của ta, Kim Xà vương lại muốn tự một mình giết hắn, hãy biết thời thế, để ta mang tên rác rưởi này đi…

Huyết Đao lão tổ cười lạnh nói, tay phải nắm Huyết Đao, kình lực che kín toàn thân, chuẩn bị phòng bị.

– Con bà nó… ngươi mới là rác rưởi, cả nhà ngươi đều là lũ rác rưởi…

Vi Tiểu Bảo bị lão vác trên vai, trong lòng tức giận mắng chửi không ngớt.

– Viên mỗ đem Vi Tiểu Bảo mang đến Sơn Đông là có tác dụng, không nhọc lão tổ nhọc lòng, bây giờ các hạ giết chết huynh đệ của tại hạ, muốn đi thẳng một mạch, quả là coi thường Viên mỗ.

Kim quang lóe lên, Kim Xà kiếm đã rút ra khỏi vỏ.

Thấy bầu không khí chỉ cần động nhẹ là bùng nổ, Tang Kết lạt ma liền chạy tới khuyên nhủ:

– Hai vị này cần gì chứ, đại quân Thanh cẩu vẫn còn đang truy lùng chúng ta, các ngươi tự giết lẫn nhau chẳng phải là tự giúp sức cho người ngoài, Huyết Đao lão tổ, không phải là ta đã nói với ngươi, chúng ta thích khách Vi Tiểu Bảo là để lập công dâng lên cho Thất vương gia, ngươi hiện tại lại muốn bắt hắn…

Tang Kết lạt ma vừa nói vừa đi tới, lúc này vừa vặn đi ngang qua bên cạnh người Viên Thừa Chí, ánh mắt thay đổi, lật bàn tay, dùng Mật tông Du Già thần công, vận lên đại thủ ấn bên trong uy lực vô cùng lớn, một chưởng đánh trúng ngay người của Viên Thừa Chí.

Viên Thừa Chí mới vừa nghe được từ Trần Cận Nam cho biết một bí mật lớn, lại phát hiện Huyết Đao lão tổ đột nhiên phản bội kết minh, trong lúc nay cảm xúc dâng trào, không kịp phòng bị, bị Tang Kết lạt ma đánh lén một chưởng máu tươi từ miệng phun mạnh ra.

Một chưởng đánh lén thành công, Tang Kết lạt ma vội vàng lui về phía sau, nhưng vẫn không kịp, chỉ thấy ánh kim quang lóe lên, một tiếng hét thảm, Tang Kết lạt ma loạng chọang thôi lui đến mấy trượng, nhìn trên đất một cánh tay đã bị Kim Xà kiếm chặt đứt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống, trong lòng hối tiếc cực kỳ: “ Nếu như mình có thể tu luyện đến cảnh giới thứ hai của Du Già mật thừa thì một chưởng vừa rồi đã lấy mạng của Viên Thừa Chí, làm sao phải bị hắn phản kích chặt đứt cánh tay… ”

Đã bàn luận cùng nhau phối hợp từ trước, Hồng An Thông cũng từ phía sau đánh lén tới, trong ba người thì nội lực của lão là cao nhất, nếu như Viên Thừa Chí bị một chưởng này bổ trúng, thì có thể Viên Thừa Chí nuốt hận chết tại chỗ này.

Vào lúc này, bên bóng người bay vụt đến, chặn trước mặt Hồng An Thông, quyền chưởng lập tức tấn công ngay, sau mấy chiêu đánh ra thì bất phân thắng bại.

– Ngưng Huyết Thần Trảo!

Cảm nhận được vài tia ám kình dọc theo kinh mạch bên trong cánh tay hướng về phía trên loạn xuyến, Hồng An Thông căng thẳng, vận công, dùng nội lực bức ra ngoài thân thể của mình.

Ba người vốn định lặng lẽ đem Vi Tiểu Bảo mang đi, nhưng kiêng kỵ Viên Thừa Chí khinh công tuyệt đỉnh, sợ bị y một đường truy sát, cho nên bày ra kế hoạch tiên hạ thủ vi cường.

Huyết Đao lão tổ thấy bên cạnh đối phương tự nhiên xuất hiện ra một người võ công không kém gì mình, biết là không ổn, vội vã nhấc lên Vi Tiểu Bảo hướng về phía trước bỏ chạy.

– Hóa ra là Trần tổng đà chủ Thiên Địa hội, hôm nay tại hạ có chuyện quan trọng bên người, ngày khác sẽ lĩnh giáo các hạ.

Nhìn Viên Thừa Chí đang bị trọng thương, Hồng An Thông thấy mục đích của bọn họ đã đạt đến, không ham chiến, xoay người phóng đi.

Tang Kết lạt ma điểm đại huyệt trên cánh tay cầm máu lại, cũng lảo đảo hướng về một bên hướng khác chạy đi, lão lo sợ mình bị thương nặng, hai tên đồng bọn tà đạo kia thừa cơ ra tay hạ thủ, bởi vậy không dám đi cùng chung một phương hướng.

Trần Cận Nam nhìn thấy Viên Thừa Chí bị thương nặng, cũng không có tâm tư ngăn cản bọn họ, liền đi tới bên cạnh Viên Thừa Chí trợ giúp y chữa thương.

– Đa tạ Trần tổng đà chủ, hiện tại vết thương đã không còn đáng ngại, tịnh dưỡng mấy ngày là khỏe, chỉ đáng tiếc là Vi Tiểu Bảo lại bị bọn họ bắt mang đi.

Viên Thừa Chí rung mình, vừa rồi nếu không nhờ có Trần Cận Nam ngăn trở Hồng An Thông tiếp tục đánh lén, thì có khả năng uất ức gục ngã tại nơi này rồi.

– Viên huynh đệ là bởi vì kiêng kỵ tính mạng tiểu đồ, nên mới bị đối phương ám hại, Trần mỗ làm sao mà trơ mắt nhìn thấy ngươi rơi vào hiểm địa,

Trần Cận Nam thu hồi chân khí, đứng lên nói đạo tiếp.

– Nếu vết thương của Viên huynh đệ đã không còn đáng ngại, Trần mỗ còn phải đi cứu tiểu đồ, sau đó tất sẽ hướng về gặp lại tại Sơn Đông.

Trước đó vẫn còn bị trói từ một gốc cây xa xa, Tống Thanh Thư nhìn song phương đang ác chiến, quay đầu nhìn qua bên cạnh thấy có một nghĩa quân Kim Xà doanh đang chạy tới, hắn khẽ mỉm cười:

– Tiểu huynh đệ, ta xem ngươi thiên phú dị bẩm, xương cốt kỳ lạ, có thể là kỳ tài trăm năm có một để luyện võ, ta có vật quý này muốn đưa cho ngươi…

Tên kia đang định quay đầu lại thóa mạ hắn, nào ngờ vừa nhìn thấy đôi mắt của Tống Thanh Thư, trong đầu đã có một trận mê muội, gã cảm thấy ánh mắt của đối phương tựa hồ là một hố đen vô tận đang hút mình vào, không tự chủ hướng về phía hắn đi tới.

– Tiểu huynh đệ, hãy dùng ngón tay, điểm huyệt Kiên tỉnh của ta…

Lời nói của Tống Thanh Thư lúc này tràn ngập ma lực.

Thì ra hắn tuy rằng vận chân khí dựa theo phương pháp Cửu âm chân kinh không ngừng trùng kích giải khai huyệt đạo của mình, nhưng bởi vì toàn thân của hắn đã bị mấy cao thủ tuyệt đỉnh cùng lúc điểm huyệt, cho nên không có cách nào phá giải được, nhìn thấy cách đó không xa đang trận đại chiến đang hồi nảy lửa, nên sẽ không có ai chú ý tới bên này, biết đây là thời cơ không thể bỏ qua, liền vận lên “Di Hồn Đại Pháp”, mượn ngoại lực một gã nghĩa quân tác động vào để giải khai huyệt đạo.

Huyệt đạo vừa mới mở ra, Tống Thanh Thư liền vận nội công chấn động, đem sợi dây trói ở trên đứt thành từng khúc, hắn phóng lên cao, hét dài một tiếng:

– Ngày trước ban tặng, ta sẽ trả lại gấp bội, nhưng nể tình của Viên phu nhân, ngày hôm nay ta không lợi dụng lúc ngươi đang gặp trọng thương, buông tha cho ngươi một mạng đấy.

Ha ha sau một trận cười dài, lắc mình Tống Thanh Thư liền biến mất ở nơi xa trong rừng cây.

Trần Cận Nam biến sắc nhìn theo phương hướng Tống Thanh Thư biến mất thầm nghĩ:

“Người trẻ tuổi này nội lực vô cùng cao, thực sự là hiếm thấy trên đời.”

Viên Thừa Chí cũng kinh hoàng, trước đây Tống Thanh Thư bị ba đầu lĩnh cao thủ vây công, đánh cho trọng thương nặng như vậy, vậy mà rất nhanh khôi phục như cũ, hoàn toàn không nhìn ra dáng điệu gì là đã đã từng bị thương, đổi làm chính mình, ít nhất cũng phải tịnh dưỡng từ một cho đến hai tháng.

Thật ra thì Cửu Âm chân kinh cùng Thần Chiếu kinh đều là nội công chữa thương nhất đẳng trong trong thiên hạ, Cửu âm trị nội thương, Thần Chiếu hoàn cốt, phối hợp với nhau thì thiên y vô phùng, bởi vậy cho nên Tống Thanh Thư mới có năng lực hồi phục kinh người.

Lại nói đến Huyết Đao lão tổ vác Vi Tiểu Bảo một đường chạy nhanh, mãi đến khi càm thấy đã thoát ly nguy hiểm, liền đem hắn buông ra nghỉ ngơi, miệng lớn thở hổn hển.

– Còn sống hay chết vậy lão tổ?

Nhìn thấy Huyết Đao lão tổ ngồi xếp bằng trên mặt đất nhắm, Vi Tiểu Bảo thăm dò dùng ngón tay út đâm đâm vào mặt lão.

– Hừ… có muốn gì thì nói mau.

Huyết Đao lão tổ cũng không có mở mắt ra, chỉ tập trung chăm chú vận hành Huyết Đao công.

– Um… ta có một vấn đề liên quan đến việc đại phú quý muốn đưa cho lão, nếu lão không có hứng thú, vậy thì thôi…

Vi Tiểu Bảo xoay người, miệng lẩm bẩm, nhưng vừa vặn để cho đối phương nghe được.

– Cái gì phú quý?

Huyết Đao lão tổ quả nhiên mở mắt ra, cười hắc hắc hỏi tiếp.

– Chẳng lẽ ngươi muốn cho người mang vàng bạc tham ô của ngươi đến chuộc thân sao?

– Phì… Ta không phải là tiểu cô nương ở Lệ Xuân viện, làm cái gì mà chuộc thân…

Vi Tiểu Bảo khinh bỉ liếc mắt nhìn.

– Ta chỉ muốn nói cho lão biết, nếu bắt ta mang về Mông Cổ để gặp cái gì Thất vương gia kia, tuy rằng có thể trơ mắt nhìn người khác đem ta đi giết, nhưng lão cũng không chiếm được lợi ích lớn nhất đâu, nhiều lắm chỉ là có được cái chức tướng quân vô vị gì đó…

– Hừ! Vậy có cái gì tốt hơn làm tướng quân chứ?

Huyết Đao lão tổ lạnh lùng nhìn hắn.

– Ha, ta có thể nói cho ngươi được phong hầu ban tước thụ hưởng vinh hoa phú quý.

Vi Tiểu Bảo đôi mắt láo liên…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229