Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 139
Phần 139

– Đa tạ phu nhân cứu giúp, thiếp thân Lạc Băng, xin hỏi phu nhân cao tính đại danh?

Lạc Băng tỉnh lại, nhìn thấy một mỹ nữ diện mạo cực kỳ xinh đẹp, đang thay mình rịt thuốc thay quần áo, Hạ Thanh Thanh tóc đã búi lên sau ót, đương nhiên Lạc Băng hiểu rằng nàng đã có phu quân giống mình, nên xưng gọi là phu nhân.

– Không phải là ta cứu…

Hạ Thanh Thanh mỉm cười nhạt.

– Cứu ngươi là người đang ở bên ngoài kia.

Lạc Băng ngẩng đầu nhìn ra ngoài, vừa vặn vào lúc này Tống Thanh Thư đẩy cửa vào, thấy rõ hình dạng hắn, Lạc Băng liền thất sắc, nghiến răng nói:

– Cẩu tặc, hóa ra là ngươi!

Tống Thanh Thư vừa vào cửa thì bị mắng chửi há hốc mồm, cười khổ nói:

– Phu nhân, chúng ta còn chưa đến mức vừa thấy mặt đã liếc mắt đưa tình theo mức độ như thế này chứ?

– Ngươi…

Lạc Băng quýnh lên, vết thương trên người suýt chút nữa lại vỡ ra, Lý Nguyên Chỉ vội vã chạy tới an ủi nàng, quay đầu trách cứ Tống Thanh Thư:

– Tống đại ca này…

Tiếng nói của cô nương mềm mại ngọt ngào như vậy, tiếng Lý Nguyên Chỉ kéo dài âm cuối, Tống Thanh Thư thân thể đều nổi gai góc, cười nói:

– Được… được… được, là ta sai rồi…

Nhìn thấy cử chỉ của Lý Nguyên Chỉ, Lạc Băng kinh ngạc hỏi:

– Nguyên Chỉ muội muội, nơi này là chỗ nào vậy?

– Lạc tỷ tỷ…

Lý Nguyên Chỉ đỡ để cho Lạc Băng từ từ nằm xuống nói:

– Nơi này là hoàng cung…

– Có phải là muội muội đã cứu ta?

Lạc Băng nhớ lại cảnh tượng trước khi hôn mê, liền hỏi tiếp:

– Tứ ca thế nào rồi? Mấy vị đương gia Hồng Hoa hội có chạy thoát chưa?

Lý Nguyên Chỉ đành phải trả lời:

– Trần Tổng đà chủ, Vô Trần đạo trưởng, còn có Thường thị huynh đệ phá vây chạy thoát ra ngoài, thập đương gia Chương Tiến bị loạn đao của thị vệ giết chết tại chỗ, Văn tứ gia cùng với mấy vị đương gia còn lại của Hồng Hoa hội đều bị thị vệ đại nội chế phục, hiện tại đang nhốt tại trongT hiên Lao.

Nghe được phu quân của mình tạm thời còn sống sót, Lạc Băng thở phào nhẹ nhõm, bất quá nghĩ đến Hồng Hoa hội sắp đắc thủ, nếu không có Tống Thanh Thư đột nhiên xuất hiện, nàng giọng căm hận nói:

– Nguyên Chỉ muội muội, ngươi như thế nào lại cùng tên cẩu quan này ở cùng một chỗ vậy?

Tống Thanh Thư ánh mắt đang khinh bạc liếc nhìn từ trên xuống dưới thân thể của thành thục Lạc Băng, nhìn thấy hai bên đùi bị băng bó nên không khép chặt lại được, cái gò mu âm hộ phồng lên rất cao, hắn nghĩ thầm: “Ngươi cứ mắng chửi ta thỏa thích đi, ta cũng nhìn lại nơi bí ẩn của người một hồi cũng không tính thua lỗ…”.

Lạc Băng bị ánh mắt hắn nhìn chăm chú nơi hạ thể của mình làm cho sợ hãi, theo bản năng lấy bàn tay che xuống bên dưới, trong khi thì một bên tai lại nghe Lý Nguyên Chỉ nói:

– Lạc tỷ tỷ, Tống đại ca kỳ thực là người rất tốt, tỷ tỷ đừng mắng đại ca như thế…

– Hắn là người tốt?

Lạc Băng cười lạnh nói:

– Một tên người Hán, nhưng cam chỉu làm cẩu tặc triều đình Mãn Thanh! Ngày hôm nay chúng ta đã có thể giết chết Khang Hi, nhưng hắn lại xuất hiện ngang ngược cản trở, hại cho chúng ta toàn bộ bị diệt…

Thấy một bên Hạ Thanh Thanh cũng đang lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, Tống Thanh Thư liền vội vàng nói:

– Các ngươi muốn giết chết Khang Hi, vốn là cũng chuyện không có liên quan gì đến ta, chỉ là Hồng Hoa hội các ngươi lại trà trộn vào làm người trong bộ phận Niêm Can Xử của ta… nếu là Khang Hi bị chém chết, sau đó triều đình tra được các ngươi là do ta mang vào cung, ngươi nói thử xem kết cục của ta là gì? Tội tru di cửu tộc của nhà ta thì ai sẽ đứng ra gánh vác đây hả?

Lạc Băng chống chế:

– Hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt, Hồng Hoa hội mọi người vắt hết tâm tư, mới tìm ra được kế sách trà trộn vào hoàng cung, lại nói, ngươi nếu là không làm quan cho triều đình, thì làm như thế nào sẽ liên lụy đến ngươi?

Tống Thanh Thư tức giận nói:

– Được lắm… loạn ngôn bất chấp nói hay lắm…

– Ai nha, hai người đừng ầm ĩ nữa…

Lý Nguyên Chỉ vội la lên nói:

– Bây giờ việc cấp bách là làm sao đem mấy vị đương gia của Hồng Hoa hội cứu ra, chứ không phải là truy cứu trách nhiệm của ai…

– Bọn họ đã bị giam vào thiên lao, làm sao có thể cứu đi ra.

Lạc Băng trong lòng tuyệt vọng, tự lẩm bẩm nói.

– Tống đại ca, nhất định có biện pháp đúng không.

Lý Nguyên Chỉ quay đầu lại hỏi, đôi mắt đầy hy vọng nhìn hắn.

– Đừng nhìn ta như thế, ta không phải à thần tiên biết hóa phép…

Tống Thanh Thư xòe tay ra, biểu bộ không thể ra sức được.

Thấy Tống Thanh Thư một bộ dáng vẻ mặc kệ, Lý Nguyên Chỉ liền nảy ra một ý, vội vã đưa tay ra lay động bả vai của Hạ Thanh Thanh:

– Thanh tỷ… tỷ giúp muội van nài Tống đại ca đi…

Nghe được Lý Nguyên Chỉ giọng nói nũng nịu, Hạ Thanh Thanh thấy phát tởm, không tự nhiên nói:

– Chính ngay ngươi cầu cạnh hắn cũng không được, thì ta có thể tác dụng gì chứ?

– Tống đại ca rất nghe lời Thanh tỷ mà.

Lý Nguyên Chỉ nghĩ thầm: “ Hai người các ngươi thường xuyên đầu mày cuối mắt, vừa nhìn thì thấy ngay là có gian tình, còn muốn giấu diếm được bổn cô nương sao? Hừ… ”

– Nói nhăng gì đó…

Hạ Thanh Thanh gò má phảng phất dấy lên một tầng đỏ hồng, xùy xùy nói:

– Nếu hắn nghe lời của ta, thì ngay bây giờ hãy theo ta đi giết Khang Hi đi.

Tống Thanh Thư lại cười khổ nói:

– Viên phu nhân, ta đã đáp ứng báo thù cho Viên phu nhân, nhưng tại hạ thật sự là cần có thời gian, Viên phu nhân hãy tin tưởng tại hạ.

Nghe hắn hạ thấp giọng nói, Hạ Thanh Thanh trong lòng mềm nhũn, mờ mịt nói:

– Nhưng ngươi bây giờ ở trong triều đình Mãn Thanh, chức quan càng làm càng lớn, ta cũng không biết ngươi nói thật sự, hay là vẫn lừa gạt ta.

– Nguyên Chỉ muội muội, giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì?

Lạc Băng thấy hai người tình cảm nhưng lại nói nhau như thế, liền kéo Lý Nguyên Chỉ đến bên cạnh lặng lẽ hỏi.

Lý Nguyên Chỉ miệng nhỏ liến thoắng lên mà nói:

– Tình chàng ý thiếp đã có ý định, chỉ tiếc là quả phụ, đạo đức luân lý không cho…

Dù cho hai người hết sức hạ thấp giọng, nhưng Tống Thanh Thư tai thính mắt tinh, làm sao mà nghe không rõ ràng, hắn thoáng liếc nhìn hai người một chút, cũng không thèm để ý lời nói điên cuồng của Lý Nguyên Chỉ, quay về phía Hạ Thanh Thanh nói:

– Được rồi… vì để cho Viên phu nhân tin tưởng tại hạ chỉ là nằm vùng trong Thanh đình để chờ thời cơ, tại hạ sẽ cứu ra nhóm người của Hồng Hoa hội, lấy minh tâm soi sáng chứng tỏ mình.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229