Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 112
Phần 112

Thấy Tống Thanh Thư chuyên tâm chữa thương, Viên phu nhân tinh thần căng thẳng một đêm, đột nhiên thanh tĩnh lại, chợt cảm thấy cơn buồn ngủ dâng lên, nàng nằm lãi đến trên giường, kéo cái chăn, cảnh giác nhìn Tống Thanh Thư ngồi ở mép giường nói:

– Ta nói trước, đêm nay sự tình khẩn cấp, mới nằm cùng ngươi ở trên một cái giường thân cận, nếu như lát nữa ngươi lại có ý đồ gây rối, ta thấy tay chém tay, thấy chân chém chân đấy.

– Yên tâm, tại hạ trên bụng đang bị thương, hiện tại nếu như có ý gây rối, cũng không có năng lực cử động mạnh được.

Tống Thanh Thư nói mà không có mở mắt ra, tự mình vận chuyển chân khí, trị liệu thương thế của chính mình.

Viên phu nhân chợt giật mình, quỷ thần xui khiến lại hỏi một câu:

– Ngươi… ngươi… không cử động mạnh được sao?

Tống Thanh Thư mở hai mắt ra, ánh mắt cân nhắc nhìn nàng.

– Vậy Viên phu nhân hi vọng tại hạ vẫn cứ động mạnh được, hay là cử động không tốt?

– Ta quản ngươi đi chết đi…

Khuôn mặt đỏ lên thật phong tình, Viên phu nhân kéo chăn che kín mặt, quay lưng về phía Tống Thanh Thư, lúc này nàng mới cảm thấy bên dưới hạ thể mình mát lạnh, một tay lén lút đưa xuống bên dưới thăm dò, đúng như cảm nhận của nàng, dịch nhờn bên dưới tiết ra dính lên trên cái âm hộ rối tinh rối mù…

Thấy Viên phu nhân luôn luôn lộ ra tư thái phong tình quyến rũ, Tống Thanh Thư mỉm cười, rồi tiếp tục trở lại trạng thái nhập định.

Không biết trải quá bao lâu, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng của Trương Khang Niên:

– Tống đại nhân, hoàng thượng bảo đại nhân đến ngự thư phòng.

Mở hai mắt ra, Tống Thanh Thư thấy trời đã sáng choang, quay đầu nhìn lại, Viên phu nhân đang nằm say ngủ quên cả trời đất, mái tóc đen dài rãi ra tứ tán trên gối, khóe miệng mang theo một nụ cười, nhưng chính giữa hai hàng lông mày lại chất chứa mấy phần ưu sầu, trong lòng hắn thở dài, Tống Thanh Thư cũng biết khoảng thời gian này nàng vừa sợ vừa mệt ngất ngư, không đành lòng đánh thức nàng, liền đi ra ngoài phòng.

– Trương đại ca, đã lâu không gặp.

Nhìn Trương Khang Niên, Tống Thanh Thư cảm thấy đặc biệt thân thiết.

– Này… đừng lại xưng hô như…

Trương Khang Niên ngượng ngùng cười.

– Tống đại nhân bây giờ chức quan đã so với hạ quan cao hơn nhiều rồi.

– Trương đại ca đừng có khách sáo, ai cũng biết cái chức vụ nhất đẳng thị vệ của ta chỉ là cái chức vụ treo lên cho có mà thôi, sau này ở kinh thành đi đến sòng bạc, hoặc là thanh lâu còn cần Trương đại ca chỉ điểm nhiều mới đúng.

Tống Thanh Thư chêm chọc cười.

Trương Khang Niên cũng cười hắc hắc nói:

– Đó là đương nhiên rồi, đúng ra về phương diện này thì Vi đại nhân mới là cao thủ…

Hai người nói chuyện phiếm, Tống Thanh Thư hỏi thăm nói:

– Không biết hoàng thượng đột nhiên tìm ta là có chuyện gì vậy?

Trương Khang Niên lộ vẻ khó khăn.

– Chuyện này hạ quan cũng không biết, hoàng thượng sáng nay trước khi lâm triều đã dặn dò hạ quan thông báo cho Tống đại nhân, đợi lát nữa hoàng thượng khi tan triều sẽ đến ngự thư phòng gặp đại nhân.

“ Chẳng lẽ là chuyện thích khách tối hôm qua? Hay là Đông Phương Bất Bại đã mật báo, chắc không phải nếu hắn đã mật báo thì thiên quân vạn mã đã đến chứ không phải là Trương Khang Niên… ”

Dọc trên đường đi Tống Thanh Thư liên tục suy đoán, mãi cho tới khi đến trước cửa ngự thư phòng.

– Tống đại nhân, chính mình vào đi, hạ quan chỉ đưa đến đây.

Sau khi từ biệt Trương Khang Niên, Tống Thanh Thư đẩy cửa vào, vừa thấy bên trong Đông Phương Bất Bại đang ngồi, liền giật mình cả kinh.

– Đông Phương giáo chủ sớm a.

Tống Thanh Thư da mặt giật giật, lúng túng nói.

– Tống huynh đệ đêm qua có thể phong lưu khoái hoạt vô cùng…

Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn hắn, trên mặt nhìn không nhận ra bất kỳ ý muốn gì.

– Phải đa tạ giáo chủ đã thả cho Tống mỗ một mạng.

Tống Thanh Thư trong đầu nghĩ thầm: “ Cổ nhân nói không sai, hồng nhan họa thủy, chính mình bỗng dưng đi tìm con đường chết, Đông Phương Bất Bại đang cùng là chiến hữu, bỗng nhiên giờ đã biến thành đối thủ với mình… ”

– Hừ… chuyện xấu xa của ngươi, bản tọa cũng chẳng cần quản đến…

Đông Phương Bất Bại nói tiếp.

– Đúng rồi, có chuyện bản tọa muốn hỏi ngươi một chút…

Tống Thanh Thư trong tim bắt đầu đánh trống, nhưng vẻ mặt không chút biến sắc trả lời:

– Chỉ cần là Tống mỗ biết đến, nhất định có gì nói nấy.

Đông Phương Bất Bại rất hài lòng thái độ của hắn, mở miệng hỏi:

– Hàng Long Thập Bát Chưởng ngươi tu luyện từ đâu vậy?

“Quả nhiên là chuyện đến rồi!”

Tống Thanh Thư, rõ ràng mười mươi trả lời:

– Là chiếm được từ bên trong của Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao. ”

– Ồ?

Đông Phương Bất Bại mở to ra đôi mắt, cảm thán,

– Không ngờ tới lơi đồn đại trên chốn giang hồ về bí mật của Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao lại là có thật, chỉ có điều một bộ Hàng Long Thập Bát Chưởng, mà nói là hiệu lệnh thiên hạ, ha ha… cũng không sợ bị rụt đầu lưỡi.

Giống như là gà mổ thóc, Tống Thanh Thư phụ họa gật đầu:

– So với giáo chủ có Quỳ Hoa Bảo Điển, Hàng Long Thập Bát Chưởng xác thực không tính là gì…

Trong đầu hắn lại không khỏi suy nghĩ: “ Quỳ Hoa Bảo Điển có câu ( muốn luyện thần công, múa đao tự cung ) cũng không phải là giả, nhưng có điều chưa từng nghe nói đến tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển sẽ làm cho nam nhân biến thành nữ nhân a, tại sao tối hôm qua trước ngực kia lại có cảm giác mềm mại như hai bầu vú của một cô nương a… ”…

Chú ý tới Tống Thanh Thư biến ảo sắc mặt, Đông Phương Bất Bại lạnh nhạt nói:

– Xem ra Tống huynh đệ vẻ mặt tựa hồ không chịu phục.

– Phục! Đương nhiên là phục rồi, Đông Phương giáo chủ văn thành võ đức, thiên thu vạn năm, nhất thống giang hồ.

Tống Thanh Thư sợ hết hồn, thậm chí ngay cả câu xưng hô của thuộc ha Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng đều đụng tới.

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, hỏi:

– Vậy ngươi có biết hiện tại ngày nay sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng, có cao thủ trẻ tuổi nào?

– Nói tới Hàng Long Thập Bát Chưởng, đương nhiên là chỉ có Liêu quốc Nam Viện đại vương Tiêu Phong cùng với bắc hiệp Quách Tĩnh…

Tống Thanh Thư vừa nói vừa quan sát vẻ mặt đối phương.

– Nói tiếp đi…

Đông Phương Bất Bại trong lòng đã loại hai người kia ra không phải là thích khách rồi.

– Giang Nam bang chủ Cái bang Sử Hỏa Long, lời đồn đại hắn về công phu sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng chỉ đứng sau hai người Tiêu, Quách.

Thanh Thư hiện tại không thể suy nghĩ được nhiều, gán gánh trách nhiệm cho ai thì gán.

– Tiếp tục…

Đông Phương Bất Bại âm thầm lắc lắc đầu, so với niên kỷ của thích khách thì không giống.

– Còn có một là Cửu đại trưởng lão Cái Bang, cũng biết qua về chiêu thức Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Tống Thanh Thư phía sau lưng đã đổ mồ hôi.

– Có còn ai tuổi trẻ so với cùng ngươi mà biết Hàng Long Thập Bát Chưởng không vậy?

Đông Phương Bất Bại nghi ngờ quan sát lại hắn, nhìn thế nào thì cũng thấy Tống Thanh Thư giống như thích khách tối hôm qua kia.

– Ạch!

Tống Thanh Thư suýt chút nữa bị hù chết, liền vội vàng nói:

– Nghe nói đệ nhất cao thủ trẻ tuổi Gia Luật Tề của hoàng thất Liêu quốc, cũng tinh thông Hàng Long Thập Bát Chưởng.

– Gia Luật Tề?

Đông Phương Bất Bại đăm chiêu, đột nhiên ngẩng đầu cười nói:

– Tống huynh đệ đối với chuyện trong võ lâm dường như là rất hiểu rõ a.

– Bình thường nhân xưng giang hồ Bách Hiểu Sanh, chính là tại hạ.

Tống Thanh Thư lúc này cũng không biết là mình nói khoác, chỉ muốn mau mau dời đi sự chú ý của Đông Phương Bất Bại, chứ đối phương càng hỏi, chính mình hiềm nghi lại càng lớn.

– Ha ha ha… Tống khanh nếu tự xưng giang hồ Bách Hiểu Sanh, như vậy nhiệm vụ lần này, ngoại trừ ngươi ra thì không còn có thể là ai khác.

Khang Hy vừa vặn đi vào, nghe được lời hắn, liền cười to nói.

– Bẩm… Không biết là nhiệm vụ gì?

Tống Thanh Thư sững sờ, hành lễ xong rồi hỏi.

Một bên Đông Phương Bất Bại thấy Khang Hy cao cao tại thượng, Tống Thanh Thư vẻ mặt khiêm tốn nhún nhường, nhớ tới đêm qua Mật phi là nữ nhân Khang Hy thương yêu nhất, lại cam tâm tình nguyện nằm ở dưới thân của Tống Thanh Thư, vẻ mặt của y trở nên có mấy phần quái lạ…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229