Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 71
Phần 71

– E rằng Huyết đao môn chủ nói hơi quá sự thật đi, hắn là Tiêu Phong hay là Trương Vô Kỵ mà võ công cao như thế.

Hồng An Thông cười ha ha, rõ ràng không tin.

Viên Thừa Chí cũng là cười nhạt, trải qua mấy năm tu luyện, y đã đem võ công phái Hoa sơn, Kim Xà Lang Quân, cùng với Thiết Kiếm môn võ công thông hiểu đạo lý, tự hình thành một phái, võ công tuy không phải là đệ nhất thiên hạ, nhưng cũng không có thua kém bất cứ người nào.

– Hồng giáo chủ nếu như tự cho rằng võ công cao hơn ta, có thể chỉ giáo một phen.

Huyết Đao lão tổ híp mắt lại, tay nắm chặt Huyết Đao.

Hồng An Thông tóc bạc không gió mà phất phới, cười nhạt, thân thể phút chốc liền biến mất, một quyền đã đánh về phía đại huyệt trước ngực Huyết Đao lão tổ, Huyết Đao lão tổ tuy rằng giật mình về tốc độ của nhanh của Hồng An Thông, thế nhưng thừa kinh nghiệm, đã sớm chuẩn bị, một đao liền quạt tới.

Trong nháy mắt hai người đã hóa giải với nhau hơn mười mấy chiêu, Hồng An Thông nếu là luận về trình độ võ học thì hơi cao hơn Huyết Đao lão tổ, nhưng thực tế khi giao chiến, thì lại đấu bất phân thắng bại, trong lòng không vui vẻ gì…

Tang Kết đứng một bên thấy hai người tỷ thí như vậy cũng đủ rồi, vội nhảy vào chính giữa cục diện, hai tay biến ảo ra mấy mấy chiêu, đem hai người phân ra.

– Hừ!

Hồng An Thông rít lên một tiếng, xoay người ngồi xuống.

– Mật tông Đại thủ ấn, quả nhiên danh bất hư truyền.

Huyết Đao lão tổ cũng đem Huyết Đao thu vào bên hông…

Viên Thừa Chí nhìn đến cuộc giao đấu vừa rồi thì trong lòng cả kinh, thầm nghĩ nếu mình đối phó với từng người một thì chắc chắn là thắng, đối phương hai người liên thủ thì mình cao lắm là duy trì cái bất phân thắng bại, nhưng ba người liên thủ tấn công, chính mình chắc chỉ phải dựa vào Thần Hành Bách Biến cao bay xa chạy.

– Huyết Đao lão tổ, tên tiểu tử kia thật sự là khó đối phó như vậy sao?

Viên Thừa Chí vốn là cũng muốn đối phó với Vi Tiểu Bảo, thấy mấy người kia cùng tương đồng mục tiêu với mình, nghĩ đến giữa mình và bọn họ cũng không có thù oán gì, nếu cùng nhau liên thủ một lần thì cũng không có gì mà không thích hợp.

Huyết Đao lão tổ trên mặt như vẫn hiện ra sự lo lắng:

– Ta tự hỏi trong chốn võ lâm cao thủ đã từng gặp qua không ít, có điều hắn có thể tay cầm một thanh mộc kiếm bình thường mà xuất ra kiếm thuật tinh diệu, thì lần đầu ta mới thấy.

Tiếp theo Huyết Đao lão tổ liền đem cuộc giao đấu ngày ấy tỉ mỉ miêu tả lại một lần…

Ba người nghe được cũng thầm thán phục Tống Thanh Thư, Viên Thừa Chí cũng nghĩ thầm nếu chính mình một thân công phu với cây Kim Xà kiếm, nếu như đổi làm sử dụng một thanh mộc kiếm bình thường, chỉ sợ ngay cả một trong ba người này, ai mình cũng đấu không lại.

Vừa nhìn thấy võ công của Huyết Đao lão tổ, mọi người cũng bắt đầu tin tưởng vào câu chuyện của lão ta, Viên Thừa Chí có vẻ xiêu lòng, có điều vẫn còn mang theo bên trong nghi hoặc:

– Các vị đều là chúa tể hung cứ một phương, tại sao lại đồng tâm hiệp lực cùng đối phó với một Vi Tiểu Bảo nho nhỏ?

Tang Kết nhìn Huyết Đao lão tổ, rồi chấp tay hành lễ, nói:

– Kim Xà vương, chúng ta cũng không dối gạt ngươi, Huyết đao môn chủ cùng ta bây giờ đã nương nhờ vào thất hoàng tôn A Lý Bất Ca vương gia của Mông Cổ, Vương gia cùng Mãn Thanh giằng co đã lâu nay, chúng ta cũng muốn vì Vương giup sức một tay, diệt trừ trợ thủ đắc lực nhất của hoàng đế Khang Hi, còn Hồng giáo chủ, gần đây cũng có ý định dựa vào Vương gia, cho nên cũng muốn lập ra một đại công để bái kiến Vương gia…

Hồng An Thông khẽ gật đầu, nhưng trong lòng của lão âm thầm tính toán: “ Chờ bản tọa tìm tới Vi Tiểu Bảo, ép hắn nói ra bí mật của tám quyển chân kinh, rồi tự thành lập một vương quốc cho riêng mình chẳng phải là tốt hơn sao? Việc gì mà phải đầu nhập làm nô tài cho người. “

– Theo người của chúng ta lần theo dấu vết, Vi Tiểu Bảo đã cùng đám quân thị vệ đã tách ra hai hướng, hiện tại hắn đang ở cảnh nội nước Tống thuộc Cô Tô, trên đường hắn về tới Yên Kinh, chúng ta sẽ mai phục hắn tại Dương Châu!

Bốn môn chủ vừa mới quyết định liên thủ, rất nhanh bắt đầu lên kế hoạch.

– Phải tìm cách để Vi Tiểu Bảo lưu lại Dương Châu một thời gian, khi đó chúng ta mới có đầy đủ thời gian cất lưới.

– Vi Tiểu Bảo có nhược điểm gì?

– Háo sắc, mê bài bạc, ham tiền.

– Dương Châu từ trước đến giờ là nơi bướm hoa dập dìu, không sợ thiếu sắc đẹp làm mồi nhử…

– Có điều Vi Tiểu Bảo là đại quan Mãn Thanh, cô nương tuyệt sắc cỡ nào mà chưa từng thấy, e rằng cô nương nhan sắc bình thường dung tục thì không lọt vào mắt của hắn.

– Phu nhân của bản tọa cũng tạm thời có thể xưng tụng là quốc sắc thiên hương, cũng có thể xem là người phù hợp, chỉ tiếc là tên tiểu tặc kia đã từng gặp qua mặt nàng, nếu để cho hắn nổi lên lòng nghi ngờ thì sẽ không ổn.

– Hồng phu nhân dung nhan kiều diễm nức tiếng lan xa, thật là đáng tiếc… đáng tiếc a.

Cả bốn người nhìn nhau, vì chưa tìm ra mồi nhử làm mỹ nhân kế nên vắt đầu suy nghĩ tìm kiếm, vào lúc này tấm mành lều lớn bị vén lên, một thiếu phụ tuyệt mỹ đi vào, bên trong lều bỗng nhiên xuất hiện một nữ nhân thập phần xinh đẹp cao quý, da thịt nõn nà giống như bức tranh cẩm thạch điêu khắc, dưới bộ xiêm y tơ lụa hơi mỏng, ưu điểm thân người duyên dáng yêu kiều đều không bỏ sót chút nào, cặp đùi ngọc thon dài, khuôn mặt đoan trang diễm lệ không còn dấu vết trẻ trung lắm, nhưng lại nhiều hơn phần cứng cỏi thành thục!

Nhìn xem dáng người mạn diệu xinh đẹp kia phong tình vạn chủng đi từng bước bước nhỏ vào trong lều, trên đầu đã có búi tóc cuộn lên, vừa nhìn thì biết nàng đã làm phu nhân cho người.

– Viên đại ca, muội nghe nói vừa rồi có mấy vị khách mời mới đến?

Ba môn chủ ngồi đối diện nhìn thấy nàng, trong lòng đều như cảm thấy trong cơ thể phảng phất có một cổ xúc động nguyên thủy dã thú muốn tàn sát bừa bãi, tựa hồ là trong cơ thể đã bị vưu vật tuyệt sắc trước mắt này dụ dỗ dẫn dắt, cùng ao ước hảo hảo tùy tâm sở dục…

Nhưng Viên Thừa Chí lại là xạm mặt thầm mắng: “ Thanh Thanh sớm không vào muộn không tiến, lại vào ngay lúc đang bàn kế hoạch mỹ nhân kế… ”

Nào ngờ Hạ Thanh Thanh vừa nghe mấy người đang mưu tính, trái lại hứng thú nổi lên:

– Kế hoạch này rất hay! Hãy để ta đi cho, ta không tin tên tiểu tử Vi Tiểu Bảo kia không quỳ gối ở… bên dưới của bổn phu nhân.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229