Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 159
Phần 159

Vi Tiểu Bảo vừa nghe Ngô Tam Quế nói như vậy thì trong lòng ủ rũ:

“Xong rồi… vậy là A Kha sắp thành thê tử người khác… Không được… không được, Tiểu Bảo ngươi nhất định phải tính kế lại, lão tử cả đời này cũng sẽ sử dụng chiêu bám dai như đỉa, dây dưa đến tận cùng, cho dù là A Kha bị gả cho người khác đến mười tám lần, đến lần thứ mười chín cũng phải gả cho lão t.

Tống Thanh Thư thì rất bình tĩnh:

– Không biết Vương gia đã có cùng Bảo thân vương trao đổi thư hẹn ước hôn sự chưa vậy?

Ngô Tam Quế do dự, cuối cùng vẫn là quyết định nói thật:

– Chưa từng.

Lão cũng chỉ là có ý như vậy, cũng chưa có chính thức kết làm thân gia cùng với Bảo thân vương. Ngô Tam Quế cũng không muốn nói dối, sợ nếu sau này bị người trong triều đình phát hiện nắm được cái chuôi, mặc dù cho dù là khép tội khi quân thì lão cũng không có sợ, nhưng ít nhiều cũng có phiền toái.

– Nếu không có hành văn định chi lễ, Vương gia vẫn có thể cân nhắc đối với Vi tước gia, lần này hoàng thượng tự mình làm mai cho Vi tước gia, cũng có thể chứng minh Vi tước gia có tiền đồ vô lượng.

Tống Thanh Thư không nhanh không chậm nói, dùng danh nghĩa Khang Hi ép đến Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế bị đánh động, vội nói:

– Bản vương sẽ suy nghĩ lại bởi vì phải cùng với phu nhân thương nghị, mấy ngày nữa sẽ trả lời cho hai vị đại nhân được không?

– Cảm tạ vương gia.

Tống Thanh Thư bưng chén rượu lên kính.

– Hạ quan kính Vương gia một chén.

Trong bữa tiệc mọi tính toán quét đi sạch sành sanh, mọi người cùng nhau ca tụng công lao, khoác lác tận hoan mà tán chuyện.

Ngô Ứng Hùng đích thân đưa Vi Tiểu Bảo trở lại An phụ viên, lúc đến đại sảnh Ngô Ứng Hùng hai tay lần lượt dâng lên hai hộp gấm, nói:

– Trong đây có ít ngân lượng, xin mời Vi tước gia cùng Tống tướng quân nhận cho tiêu vặt, đợi đến lúc quay về kinh thành, phụ vương còn có tâm ý đưa tiễn thêm quà cáp để đền đáp công lao của hai vị đại nhân.

Vi Tiểu Bảo liếc mắt nhìn Tống Thanh Thư rồi nói:

– Chuyện kia cũng không cần khách sáo, nhân đây ta cũng cho biết, trước khi rời kinh hoàng thượng có dặn dò ta “Ta nghe mọi người nói Ngô Tam Quế là gian thần không biết đúng sai, ngươi đến Sơn Hải Quan tận mắt quan sát xem, để đừng có bị nhầm lẫn oan cho trung thần…”

Ngô Ứng Hùng nghe được, trong lòng rất bực bội, nên nói lớn:

– Phụ tử của ta trung thành tuyệt đối, đều vì hoàng thượng mà ra sức làm khuyển mã, để báo đáp ân đức của hoàng thượng…

Tống Thanh Thư thấy Ngô Ứng Hùng tức giận mà không dám phản ứng, trong lòng cảm thán: “Ngô Ứng Hùng tướng mạo anh tuấn, đi lại hiên ngang, có phong độ con nhà tướng môn, chỉ tiếc là tuổi trẻ, công phu hàm dưỡng vẫn không có tu luyện đến nơi đến chốn, so với Ngô Tam Quế hỉ nộ không hiện rõ còn kém xa… Nếu như hắn biết vị hôn thê của mình trong khoảng thời gian này đã bị Vi Tiểu Bảo chơi khắp tất cả các kiểu, không biết có thể nhịn được hay không?”

Vi Tiểu Bảo nhấc chân lên:

– Đúng vậy… ta cũng biết là phụ tử ngươi trung thành, Hoàng thượng nếu không tin tưởng điều này, thì sẽ không chiêu ngươi làm phò mã.

Ngô Ứng Hùng liền thay đổi nói:

– Đó là ân điển của hoàng thượng, nhờ Vi tước gia nói góp lời tốt vào, ta vô cùng cảm kích.

Sau khi tiễn Ngô Ứng Hùng ra về, hai người mở hộp gấm ra, bên trong mỗi hộp là mười vạn lượng bạc, tổng cộng hai mươi vạn lượng bạc. Vi Tiểu Bảo vừa mừng vừa khiếp hãi, quay đầu lại nói với Tống Thanh Thư:

– Tống đại ca, con rùa nhỏ này nhìn thấy có thể xa hoa đến mức như thế nào, hai mươi vạn lượng mà nói chỉ là chi tiêu lặt vặt…

Tống Thanh Thư đem hộp gấm để qua một bên, không quan tâm đến, trái lại nhíu mày nói:

– Vi huynh đệ, ta chỉ sợ chúng ta có mệnh nắm tiền, nhưng không có mạng tiêu tiền a…

Vi Tiểu Bảo bị dọa sợ, đang mừng rỡ liền khôi phục như cũ hỏi:

– Tống đại ca tại sao lại nói như vậy.

– Vi huynh đệ có biết hôm nay trong bữa tiệc ta vì sao phải giả truyền thánh dụ về chuyện cầu hôn của Vi huynh đệ không?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Ân tình của Tống đại ca, Tiểu Bảo khắc trong tâm khảm, ngày về Yến kinh nếu có việc gì thì tiểu đệ sẽ chống đỡ, hoàng thượng sẽ không trách tội đến trên người Tống đại ca đâu.

– Hoàng thượng anh minh thần võ, nếu ta nói rõ ngọn nguồn thì không có ngại đâu…

Tống Thanh Thư không để ý đến nói tiếp:

– Ta muốn nói một chuyện khác, đó là chuyện Ngô Tam Quế dự định cùng Bảo thân vương kết thành thân gia.

Vi Tiểu Bảo lập tức liền đứng lên:

– Đúng vậy, nếu ngày hôm nay Tống đại ca không có xoay trở kịp thời, chúng ta sẽ chẳng có hay biết gì…

– Ta chính là trời vừa sáng thì nhận được tin tức, nên mới cố tình ở trước mặt văn võ bá quan Ngô Tam Quế nhắc tới việc này.”

– Thảo nào lão con rùa Ngô Tam Quế này không muốn đem A Kha gả cho tiểu đệ…

Vi Tiểu Bảo tuy rằng sắc mê tâm khiếu, nhưng lý trí của gã vẫn còn tồn tại, gã biết so với đường đường thế tử Vương gia dòng dõi hoàng tộc, chính gã chỉ là một tên một côn đồ cắc ké từ kỹ viện đi ra, cho nên chẳng có ưu thế gì cả.

Tống Thanh Thư mỉm cười, nhưng trong lòng nghĩ: “Chính mình vì muốn phá hoại cuộc hôn nhân của Phúc Khang An cùng A Kha, còn Ngô Tam Quế có đồng ý gả A Kha cho ngươi hay không thì đâu có liên quan gì tới ta…”.

Lúc này bên trong phủ Bình Tây Vương, Ngô Tam Quế cùng mấy tên tâm phúc đang thương nghị.

– Bẩm Vương gia, bây giờ hoàng thượng cũng phái người cắm vào. Quận chúa A Kha bây giờ thì nên gả cho ai đây?

– Nếu như chúng ta từ chối ý của hoàng đế Khang Hi, một mực gả cho thế tử của Bảo thân vương, e rằng hoàng đế Khang Hi cho rằng chúng ta không nể mặt mũi, bây giờ thời cơ chưa thuận lợi, sợ là đại nghiệp sau này đối với chúng ta bất lợi a.

Ngô Ứng Hùng trầm giọng nói.

– Muội mặc kệ, sẽ không bao giờ lấy tên côn đồ vô liêm sỉ đó đâu.

Bất chợt A Kha từ bên ngoài đẩy cửa vào, oán hận nói.

– Hồ đồ, ai cho con vào đây!

Ngô Tam Quế trừng mắt nhìn nàng.

A Kha từ nhỏ đã rất sợ phụ thân mình, khiếp đảm chạy về phía sau ca ca Ngô Ứng Hùng co rụt người lại. Ngô Ứng Hùng vội vã nói sang chuyện khác:

– A kha, hôm nay muội cũng đã âm thầm xem mặt thế tử Phúc Khang An, cảm thấy như thế nào?”

Nghĩ đến buổi chiều từ phòng riêng lén nhìn thấy thế tử trẻ tuổi oai vũ hiên ngang, A Kha khuôn mặt hiện lên một lớp mây hồng, nói:

– Cũng bình thường thôi, có điều dù sao cũng hơn tên Vi Tiểu Bảo kia…

Giữa trường mọi người ai cũng là kẻ già đời, vừa nghe xong bọn họ liền cười huyên náo làm A Kha mặt đỏ bừng. Ngô Ứng Hùng lại sáng mắt lên, tiến lên nói:

– Phụ vương, nhi thần có một kế, có thể cùng Bảo thân vương vẫn kết thành thông gia đồng minh, nhưng vẫn sẽ không làm thương tổn đến mặt mũi hoàng đế Khang Hi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229