Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 18
Phần 18

Tống Thanh Thư thấy tiểu nha đầu gầy gò, tóc thưa thớt màu ố vàng, chỉ có một đôi con ngươi là sáng sủa kỳ lạ, trong lòng liền hiểu rõ:

– Hai người chúng ta có việc muốn bái phỏng với Vô Sân đại sư, mong rằng tiểu cô nương chỉ điểm vài lời.

– Hả?

Tiểu nha đầu ngạc nhiên nhìn Tống Thanh Thư nói:

– Thế nhân chỉ biết ngoại hiệu là Độc Thủ Dược Vương, rất ít người biết cái tên Vô Sân đại sư, xem người này tuổi còn trẻ, mà lại biết được… hay thật… hay thật…

Tống Thanh Thư thấy nàng tỏ vẽ có dáng dấp như là một đại cô nương, cố nhịn cười nói:

– Tại hạ kiến thức không bằng tiểu cô nương, cho nên mới thỉnh giáo…

Tiểu nha đầu cười tít mắt, ngọt ngào nói:

– Mặc dù biết ngươi nịnh hót, có điều ta vẫn cao hứng. Được rồi, các người muốn đến Dược Vương trang, thì đi theo ta…

Tống Thanh Thư đại hỉ, vội vã nắm bàn tay Hồ Phu Nhân đi theo, Hồ Phu Nhân muốn thu bàn tay lại, nhưng hắn không buông ra, trong lòng nàng lại nghĩ:

“Không biết có phải là tiểu đệ hắn cố ý… ”

– Tại hạ là Tống Thanh Thư, đây là Hồ Phu Nhân tẩu tẩu của ta, không biết tiểu cô nương danh tính là gì?

Tống Thanh Thư đã đoán ra mà vẫn hỏi.

– Ta không biết cách nói nho nhã, cứ gọi ta là Trình Linh Tố.

Tiểu nha đầu vừa đi nhanh vừa nói.

– Có phải tiểu cô nương là đệ tử chân truyền của Dược vương?

Tống Thanh Thư giả vờ ngạc nhiên hỏi.

– Ngươi đúng là không thành thật, rõ ràng đã đoán được ta là ai, vậy mà làm bộ kinh ngạc.

Trình Linh Tố lạnh lùng nói.

Tống Thanh Thư ngượng ngùng mỉm cười, không nghĩ tới Trình Linh Tố tâm tư nhạy bén như vậy.

Trình Linh Tố tiện tay ném hai đóa hoa lam cho hai người rồi nói:

– Dược Vương trang khắp cả phụ cận đều là kịch độc, loại hoa lam này chính là khắc tinh của nó.

Hai người cuống quít đem lam hoa gắn lên ở trước ngực, Trình Linh Tố lại mở miệng:

– Sư phụ ta đang ứng phó một đại địch, khi vào Dược Vương trang, mặc kệ nhìn thấy cái gì, các người cũng đừng lên tiếng, cũng không nên hỏi gì.

– Được rồi…

Hồ Phu Nhân nhẹ giọng nói.

Lúc này Trình Linh Tố mới quan sát đánh giá Hồ Phu Nhân, nhìn lại mình ngực mông khô quắt, còn của Hồ phu nhân đã toàn bộ nẩy nở chín rộ, Trình Linh Tố quẹt miệng bỗng dưng có chút buồn bực, chẳng biết đến khi nào mình mới được to tròn như của Hồ Phu Nhân…

– Sư phụ, đệ tử đã trở về.

Trình Linh Tố bỏ xuống giỏ đựng dược liệu, nhảy nhót đẩy cửa đi vào.

– Phỉ nhi!

Hồ Phu Nhân đột nhiên kích động khi nhìn vào trong phòng, Hồ Phỉ trừng một đôi mắt thật to nhìn về phía hai người, cả người không động đậy ngồi ở ngay chính giữa, đầu kia ngồi là gã thư sinh kia, đầu bên đây là một hòa thượng râu tóc bạc trắng ngồi.

– Ha ha, các ngươi lại có thể tìm tới nơi này đến, khá lắm…

Thư sinh ngoài ý khi nhìn thấy hai người vừa đến, Hồ Phu Nhân nóng lòng muốn phóng vào cứu Hồ Phỉ thì nghe gã thư sinh lạnh lùng nói.

– Ta khuyên ngươi không nên cử động, nhi tử của ngươi thân đang trúng kịch độc, coi như ngươi có cứu được cũng vô dụng.

Hồ Phu Nhân nghe qua như ngũ lôi giáng xuống đầu, thân thể nhoáng lên, đang muốn xông tới cùng y liều mạng, thì Trình Linh Tố liền vội vàng kéo nàng lại:

– A di, bọn họ đang đấu độc, một chốc tiểu ca ca này sẽ không sao đâu.

Nhiều năm trà trộn giang hồ, Hồ Phu Nhân cũng biết hai cao thủ dùng độc thường dùng thủ pháp là do một người hạ độc, người còn lại giải độc, sau đó trao đổi trình tự, mãi đến tận phân ra thắng bại mới thôi.

Nghĩ đến Hồ Phỉ phải bị thống khổ như vậy, Hồ Phu Nhân ruột gan đau đớn muốn đứt đoạn, có điều là bây giờ thì không dám lỗ mãng xông lên, nàng sợ gây náo loạn thì kịch độc trên người Hồ Phỉ không ai giải, vậy thì thực sự là chết chắc rồi.

– Yên tâm đi, có sư phụ ta ở đây, sẽ không có để cho tiểu ca ca có việc gì đâu.

Trình Linh Tố vội vã an ủi.

– Sư phụ, đó là nữ đệ tử sau này sư phụ mới thu nhận à… sao hình dáng lại xấu xí như thế?

Thư sinh vừa nói xong, làm cho Trình Linh Tố ức đến gần chết.

– Đệ tử thấy sư phụ nên đem quyển Dược Vương Thần Thiên giao cho đệ tử là xong thôi mà.

Thư sinh không kiên nhẫn uy hiếp nói tiếp:

– Luận về võ công của sự phụ thì từ lâu đã không phải là đối thủ của đệ tử, sư đồ chúng ta cần gì phải để cho máu tươi phải đổ mới phân định vậy.

Lão hòa thượng tóc bạc khẽ mỉm cười, từ tốn nói:

– Độc Thủ Dược Vương từ lúc nào dựa vào võ công để phòng vệ vậy?

Thư sinh thay đổi sắc mặt, hiển nhiên trong lòng cũng y cũng là cực kỳ kiêng kỵ lão hòa thượng, rít lên:

– Những năm gần đây hàng năm đều tới Dược Vương trang, tuy rằng sự phụ đều có thể hóa giải đệ tử hạ độc, bất quá lần này… đệ tử nghĩ không còn cách nào hóa giải được đâu.

Thấy Dược vương đang kiểm tra thân thể Hồ Phỉ, thư sinh cười:

– Sư phụ, đệ tử đối với sư phụ thật tốt đấy, vốn ban đầu là định hạ độc tiểu nha đầu đệ tử mà sư phụ yêu mến, có điều lại đệ tử lo lắng sư phụ không giải được độc, làm hại tiểu sư muội mất mạng, thẹn quá hóa giận không chịu giao Dược Vương Thần Thiên cho đệ tử, vì lẽ đó nên cố ý tìm một tiểu tử không liên quan gì mang đến.

Hồ Phu Nhân nghe y nói, trong lòng lạnh lẽo một mảnh, nàng nghĩ thầm chờ Phỉ nhi không có chuyện gì qua đi, thì chính mình sẽ phải truy sát y dù đến tận chân trời góc biển.

– Hừ… ngươi thật sâu tâm kế, ở trên người tiểu hài này hạ độc Thất trùng thất hoa cao.

Độc Thủ Dược Vương cau mày, Hồ Phu Nhân cùng Tống Thanh Thư trong lòng cùng lúc nghe qua run lên.

– Lâu nay đệ tử đều tìm một ít độc dược hiếm thấy, nhưng đều không làm khó đến sư phụ, lần này đệ tử liền thay đổi sách lược, Thất trùng thất hoa cao loại độc dược này cũng không phải là khó giải, then chốt chính là biết cái nào là thất trùng, cái nào là thất hoa. Haha… để chờ xem khi sư phụ tìm ra, thì tên tiểu tử này đã sớm độc phát thân vong, xem ra sư phụ vẫn là sớm một chút đem Dược Vương Thần Thiên giao ra đây, thì còn có thể cứu được tính mạng tên tiểu tử này.

Thư sinh có vẻ vô cùng đắc ý, nên biết có tới hàng ngàn, hàng vạn loại trùng và hoa, trong thời gian ngắn thì làm gì có cách nào mà biết rỏ được.

Độc Thủ Dược Vương do dự một chút, móc ra hai dược vật cho ăn Hồ Phỉ nuốt vào, đôi con ngươi thư sinh co rụt lại, kinh hô:

– Hạc đính hồng cùng Khổng tước đảm!

Hồ Phu Nhân cũng giật nảy mình, đây là hai loại kịch độc, vào máu là chết ngay, nàng đang muốn tiến lên, thì bị Tống Thanh Thư nắm bắt lại cổ tay, chỉ thấy hắn lắc đầu một cái:

– Tiểu đệ tin vào Dược vương.

Độc Thủ Dược Vương nhanh chóng châm trên người Hồ Phỉ mấy chục kim châm, rồi thở phào một cái.

Thư sinh sắc mặt khó coi:

– Lấy độc công độc, không nghĩ tới sư phụ lại không theo phương pháp giải độc thường quy. Được rồi, đệ tử chịu thua, chỉ là đệ tử không hiểu vì sao chỉ cần một loại độc dược là có thể được rồi, trái lại sư phụ lại dùng đến hai loại kịch độc.

Độc Thủ Dược Vương khẽ mỉm cười:

– Nếu dùng một loại độc dược thì trong cơ thể của tiểu tử này sẽ có hai loại độc tố cân bằng, tuy rằng trên lý thuyết thì có thể, nhưng thực tế làm vậy thì quá mạo hiểm, nêu có sai lệch về phân lượng thì hắn sẽ chết, còn để cho có ba loại độc dược, chúng sẽ hòa lẫn với nhau tự ngăn chận lại, ta trái lại càng dễ dàng khống chế hơn.

Thư sinh bỗng nhiên tỉnh ngộ, hét lên một tiếng, liền tung người biến mất xa xa, âm thanh truyền đến:

– Sang năm đệ tử sẽ trở lại lĩnh giáo.

Hồ Phu Nhân mừng đến phát khóc, vội vã chạy tới ôm chặt lấy Hồ Phỉ, đối với Độc Thủ Dược Vương liên tục cảm tạ.

– Phu nhân trước tiên không cần phải cảm tạ quá sớm…

Độc Thủ Dược Vương cau mày nói tiếp:

– Lão nạp tuy rằng tạm thời dùng hai loại kịch độc khác đè ép độc tính thất trùng thất hoa cao trong cơ thể hắn, nhưng trong thời gian ngắn, thế cân bằng trong cơ thể hắn nhất định sẽ bị đánh vỡ, nếu như không trị liệu thêm, e sợ không sống quá ba năm.

– Mong rằng nhờ đại sư cứu giúp.

Tống Thanh Thư cũng tiến lên thỉnh cầu nói.

– Hừ… hai người này, vừa rồi nhìn qua thấy thông minh lanh lợi, bây giờ làm sao hồ đồ như thế, sư phụ ta nếu nói như vậy, khẳng định là sẽ được cứu rồi.

Trình Linh Tố từ sau lưng Dược vương vọt ra, lộ ra một đôi ánh mắt đen láy nói.

Độc Thủ Dược Vương cưng chiều nhìn tiểu nha đầu, khẽ mỉm cười:

– Muốn giải trên người hắn kịch độc, e sợ cần đến từ ba đến năm năm, muốn ta tiêu tốn công phu lớn như vậy, các ngươi nhất định phải đáp ứng cho lão nạp một điều kiện…

– Điều kiện gì…

Hồ Phu Nhân lo lắng hỏi, giờ khắc này trong lòng nàng thầm nghĩ vì sự an nguy của nhi tử, bất kỳ điều kiện gì nàng đều có thể đáp ứng.

– Lão nạp muốn hắn bái lão nạp làm thầy.

Độc Thủ Dược Vương chỉ tay vào Hồ Phỉ, nhưng trong lòng đại sư thở dài, theo tuổi mình đã lớn, nếu chỉ dựa vào một mình nữ đệ tử Linh Tố, e sợ tiểu nha đầu này sau này không khống chế được mấy tên nghịch đồ kia.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229