Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 143
Phần 143

Ra khỏi ngự thư phòng, Đa Long lặng lẽ hỏi:

– Tống huynh đệ, cần ta phối hợp như thế nào thì cứ việc nói nhé.

– Để ta tới Thiên Lao trước xem mấy tên thích khách kia như thế nào rồi hãy tính.

Tống Thanh Thư suy nghĩ, quyết định trước tiên cùng người Hồng Hoa hội tiếp xúc cái đã rồi mới tính chuyện thả ra.

Đi tới Thiên Lao, thị vệ hỏi:

– Tống đại nhân, vì phòng ngừa bọn họ thông cung, những tên thích khách đều nhốt đơn độc bên trong riêng rẽ từng phòng, không biết Tống đại nhân muốn thẩm vấn ai trước?

– À… đi đến gặp Triệu Bán Sơn trước đi.

Tống Thanh Thư đến gần gian phòng giàm, thì thấy Triệu Bán Sơn đã cỡi áo, ngồi dưới đất cả người đổ đầy mồ hôi.

– Tên mập đáng chết, ngoài trời thì nắng nóng, ngươi không chịu ở nhà hóng gió lại một mực chạy tới hoàng cung để vào thiên lao, tội tình gì mà ngu ngốc như thế.

Tống Thanh Thư nghiêng người dựa vào ở cửa phòng buồng giam, nhìn Triệu Bán Sơn như là quả quả cầu thịt rất buồn cười.

– Hừ!

Triệu Bán Sơn mặc kệ hắn, xoay người, tiếp tục dùng bàn tay của mình làm quạt phe phẩy, xiềng xích trên người vang vọng leng keng.

– Ngươi không để ý tới ta cũng không sao cả…

Tống Thanh Thư cười nói:

– Chỉ là ngươi đã từng có ân với một bằng hữu của ta, nể mặt của nàng, ta sẽ cứu ngươi thoát ra bên ngoài.

– Bằng hữu ngươi là ai?

Triệu Bán Sơn rốt cục cũng tò mò xoay người lại hỏi.

Tống Thanh Thư không nói, quay người rời đi, trong thiên lao, hắn cũng không tiện nói ra tên Hồ phu nhân, lúc trước Triệu Bán Sơn có ân với hai mẫu tử bọn họ, ngày trước lúc rảnh rỗi hắn đã từng nghe Hồ phu nhân kể qua…

Đến buồng giam của Văn Thái Lai, Tống Thanh Thư thì tính khí không tốt như vừa rồi:

– Văn tứ gia, tư vị trong thiên lao như thế nào rồi?

– Cẩu quan, Văn mỗ nếu có thể thoát được ra ngoài, ta nhất định giết ngươi để tiết mối hận trong lòng.

Văn Thái Lai đến vừa thấy hắn đi vào, muốn lao đến, nhưng cả người bị xiềng xích trói chặt…

Tống Thanh Thư lắc đầu:

– Lấy võ công của ngươi, muốn giết ta chắc là khó đấy.

Thấy Văn Thái Lai căm thù nhìn mình, Tống Thanh Thư cũng không quan tâm, mở miệng nói:

– Ta và ngươi sẽ làm một cái giao dịch, có đồng ý không?

– Phi!

Văn Thái Lai giọng vẫn căm hận nói:

– Giữa Văn mỗ và cẩu quan Thát Tử sẽ chẳng có một cái giao dịch nào cả…

– Hừ… nếu như giao dịch này có quan hệ đến tính mạng của người Hồng Hoa hội, vậy thì người tính như thế nào?

Tống Thanh Thư đã định liệu trước nên nhìn hắn nói.

– Cái gì?

Văn Thái Lai vừa nghe xong, lại nhìn chăm chằm Tống Thanh Thư.

– Tống mỗ từ trước đến giờ kính ngưỡng nhà nhân phẩm mấy vị đương gia của Hồng Hoa hội, cuộc chiến bên trong Càn thanh cung cũng là do Tống mỗ thân bất do kỷ, các ngươi lại giả mạo là thủ hạ của ta, đương nhiên nếu có chuyện xảy ra, rõ ràng ta cũng liên can dính líu quan hệ…

Thấy sắc mặt Văn Thái Lai từ từ trở nên giãn ra, hắn tiếp tục nói:

– Mấy vị đương gia Hồng Hoa hội sau khi bị bắt, Tống mỗ trắng đêm cũng khó ngủ, nên quyết định cứu lấy mấy vị đương gia ra ngoài…

– Ngươi đang dùng cái quỷ kế gì đây?

Văn Thái Lai nghi ngờ nhìn hắn, trong đáy lòng không thể nào tin được.

– Đương nhiên, vừa rồi những lời nói của ta chỉ là lời nói suông…

Tống Thanh Thư đột nhiên trở nên rất tà ác nói:

– Vì lẽ đó ta mới âm thầm đến đây cùng Văn tứ gia làm cái giao dịch.

– Giao dịch gì?

Văn Thái Lai trầm giọng hỏi.

– Ta có thể cứu ngươi và mấy vị huynh đệ đi ra ngoài, có điều ta cũng không thể làm không công, gần đây Tống mỗ xem một thứ đồ vật của Văn tứ gia, chỉ đáng tiếc vật này Văn tứ gia coi như là trân bảo, e rằng không nỡ…

Tống Thanh Thư vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

– Hừ! Chỉ cần có thể cứu mấy vị huynh đệ Hồng Hoa hội của ta, nếu người muốn lấy đầu của ta, Văn mỗ cũng sẽ không một chút nhíu mày, đã dám thế thì còn có món đồ gì mà không nỡ…

Văn Thái Lai nói chắc như đinh đóng cột.

– Vậy thì ta sẽ nói thẳng:

Tống Thanh Thư có chút quỷ dị nói:

– Sau trận chiến, Tống mỗ đối với phong thái tôn phu nhân Lạc Băng khó quên, từ lúc đó thì bắt đầu ngày nhớ đêm mong, không biết Văn tứ gia có thể cam lòng từ bỏ yêu thích của mình được không?

– Vô liêm sỉ!

Văn Thái Lai như một con sư tử điên, hướng về phía Tống Thanh Thư đánh tới, trên người xích sắt bị căng ra thẳng tắp, vẫn không có cách nào tới gần được trước người đối phương.

– Văn tứ gia hãy suy nghĩ lại thật kỹ đi, cuối cùng là muốn phu nhân của mình hay là xem trọng tính mạng của các huynh đệ còn lại trong thiên lao…

Tống Thanh Thư ném qua một cây bút cùng với một tờ giấy, từ tốn nói:

– Nếu như đã thông suốt, cứ giấy trắng mực đen viết xuống, đem phu nhân Lạc Băng chuyển tặng cho Tống mỗ… có điều đừng có suy nghĩ quá lâu, vì hoàng thượng đã quyết định ngày mai sẽ xử trảm các ngươi, nếu trước khi trời tối ngày hôm nay vẫn không có câu trả lời, thì Tống mỗ dù có ba đầu sáu tay cũng không thể ra sức…

“Gừ… gừ… “

Văn Thái Lai vô cùng thống khổ, cầm lấy tờ giấy trước mặt xé nát tan.

Nghe được phía sau lưng mình truyền đến tiếng gào thét, Tống Thanh Thư bình tĩnh xoay người lại, hướng về phía buồng giam của Dư Ngư Đồng bước đến.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229