Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 25
Phần 25

– Đúng là như vậy, rất mau bay hết mùi hương.

A Châu chu lại cái miệng nhỏ nhắn nói tiếp:

– Tiểu nữ thử thật nhiều biện pháp nhưng đều không có cách nào để hương vị kéo dài được.

Tống Thanh Thư thấy trên mặt nàng da thịt mềm mại, bóng loáng óng ánh, nghe trên người nàng mùi vị thơm ngọt, thực sự là một cô nương vui tươi xinh đẹp, đồng thời nàng cũng đã thay đổi cách xưng hô.

– Công tử?

Thấy Tống Thanh Thư nhìn mình chằm chằm đờ ra, trên khuôn mặt non nớt A Châu nổi lên một tầng đỏ ửng.

– Hả…

Tống Thanh Thư phục hồi tinh thần lại, cũng có chút thấy hời đường đột:

– A Châu cô nương, tại hạ có một phương pháp có thể làm cho hương vị kéo dài…

Nói xong hắn cố ý ngừng lại không nói thêm, mà nhìn nàng.

A Châu cũng là một cô nương lòng dạ nhạy bén, thấy đối phương như thế thì cũng biết đối phương có chuyện sở cầu hoặc trao đổi, trong lòng giật mình, nàng chỉ sợ hắn có yêu cầu gì đó mà đối với Mộ Dung Phục bất lợi, còn ngoài ra bất cứ điều gì nàng cũng sẵn sàng đánh đổi được, trên mặt cười tươi như hoa:

– Không biết công tử làm sao mới có thể đem phương pháp này cho cho tiểu nữ biết đây.

– Hay là tại hạ hướng về Mộ Dung công tử van nài, để công tử đem cô nương hứa gã cho tại hạ vậy? – Thấy nàng dáng vẻ mỹ lệ, Tống Thanh Thư đột nhiên nổi lên ý đồ xấu, cố ý trêu cợt nói, mà không trả lời vào câu hỏi của nàng.

– Công tử chớ có nói đùa…

A Châu nụ cười chợt ngưng lại.

– Ha ha, tại hạ chỉ đùa thôi…

Tống Thanh Thư cười nói tiếp:

– Ta có thể chỉ cho cô nương cách bảo lưu hương vị, ngược lại thì cô nương dạy cho tại hạ thuật dịch dung.

A Châu ngẩn ngơ nhìn hắn, Tống Thanh Thư còn tưởng rằng nàng không chịu, âm thầm hối hận chính mình quá nóng vội, tốt nhất là chờ cho mối quan hệ quen thuộc thì hãy nói ra yêu cầu này, có điều tự hắn đã nói ngày mai sẽ rời khỏi Yến Tử Ô, cho nên cũng không cách nào khác…

– Uí dào… tiểu nữ còn tưởng công tử có yêu cầu gì lớn…

A Châu cười khúc khích nói:

– Tiểu nữ từ nhỏ đã yêu thích tạo ra hình dáng người khác để chơi đùa, càng lúc lại càng học thêm được nhiều, đóng giả người khác càng giống, dần dần thì cũng đúc kết tìm tòi ra một phương pháp của riêng mình, cũng không phải là cái gì bản lĩnh khó khăn, nếu công tử yêu thích, thì tiểu nữ sẽ chỉ dẫn cho công tử.

A Châu đang nói đột nhiên “ ồ “ lên một tiếng, tò mò nhìn Tống Thanh Thư hỏi:

– Uả… tại sao công tử lại biết tiểu nữ có thuật dịch dung vậy?

– Lẽ nào A Bích không có nói cho cô nương biết biệt hiệu tại hạ là “giang hồ Bách Hiểu Sanh” thần cơ diệu toán sao?

Tống Thanh Thư lông mày nhíu lại, cố làm ra vẻ thần bí nói.

A Châu bán tín bán nghi liếc mắt nhìn hắn.

– Tại hạ là một đại nam nhân cũng không thể để một cô nương chịu thiệt đâu.

Tống Thanh Thư biết là người cổ xưa hay tin vào lời hứa hẹn, liền nói tiếp:

– Tại hạ sẽ mang phương pháp lưu giữ các loại mùi hương gia truyền, truyền thụ lại cho cô nương, thứ cho tại hạ nói thẳng, hiện giờ mùi hương hoa hồng ở phía trên của cô nương đã nhạt phai, chỉ còn có mùi hương long tiên hương ở… phía dưới là còn thoang thoảng một ít.

A Châu nghe được, trên đôi mắt đẹp lộ ra kinh dị, vừa ngượng ngùng mắc cỡ, vừa kính phục nhìn Tống Thanh Thư:

– Tống công tử… công tử thực sự là học rộng tài cao, những thứ lặt vặt này mà cũng… cũng… biết được…

A Châu nói xong thì mặt đỏ như trái ớt, xác thực là nàng thường dùng hai mùi này, một thoa ở trên, một xức bên dưới, trong đầu nàng thì thầm nghĩ “ Công tử này ăn nói không kiêng dè gì cả, sao lại biết mình xức hương ở dưới cái… chỗ thẹn ấy chứ? “ Nhưng kỳ lạ nàng lại tuyệt không phản cảm với sự đường đột của hắn.

Hai người nói nói đã đến phòng nhỏ, Tống Thanh Thư dừng bước lại hỏi:

– Không biết A Châu cô nương khi nào truyền cho tại hạ thuật dịch dung?

– Ngày mai được không? Lúc này trời đã gần nữa đêm…

A Châu cảm thấy có chút không ổn lắm.

– Nhưng tại hạ ngày mai sẽ rời rời khỏi Yến Tử Ô rồi, tại hạ là một đại nam nhân cũng không thể để cô nương phải chịu thiệt thòi, trước tại hạ sẽ đem chi pháp lưu giữ mùi thơm truyền thụ cho cô nương.

Tống Thanh Thư giảng giải cho nàng:

– Muốn mùi hương kéo dài lâu tiêu tan, nhất định phải cần gia tăng trộn lẫn thêm thêm các loại hương này tỷ như như Long Tiên Hương, Đàn Hương Mộc, Diên Vĩ Căn, xem ra do cô nương tự mình chỉ sử dụng một loại nguyên liệu, vì thế hiệu quả hương vị cũng sẽ có chỗ bất đồng…

Vừa nói, Tống Thanh Thư nhớ tới lúc trước thời hiện đại, lấy ra tất cả những kiến thức về cách pha chế phân lượng nước hoa thật kỷ lưỡng chỉ dẫn cho nàng, hắn không nghĩ tới hiện tại vẫn còn cơ hội mang ra dùng…

A Châu nghĩ thầm đối phương cũng sòng phẳng, đồng ý đem phương pháp lưu hương cho mình, mình cũng không thể để cho hắn xem nhẹ, nàng cắn răng một cái, liền lôi kéo Tống Thanh Thư đến vào trong gian phòng:

– Công tử, bên ngoài không tiện, bị người trong nhà nhìn thấy thì không tốt, chúng ta vào trong phòng chậm rãi nói chuyện đi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229