Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 12
Phần 12

– A… a…

Một tiếng kêu dài, Chu Chỉ Nhược lần thứ ba đạt được cực khoái điên rồ như thế, không biết giao cấu bao nhiêu thời gian, Tống Thanh Thư cảm giác được hoa tâm bên trong nàng đang mút thỏa thích quy đầu mình, hắn cũng đã đến bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, bị âm tinh của Chu Chỉ Nhược phún ra một kích, không nhịn được nữa Tống Thanh Thư dùng sức, một luồng lửa nóng dương tinh tuôn trào ra, bắn nhanh thật sâu vào trong hoa tâm, lại làm cho Chu Chỉ Nhược thêm một trận kịch liệt co giật.

Chu Chỉ Nhược nằm ở phía dưới sắc mặt ửng đỏ, mỗi một lần nàng hơi tụ tập chân khi lại nổi lên nội lực, thì đều bị cây nhục côn của đối phương mạnh mẽ va chạm, cái sướng làm cho tâm linh thần diêu không tập trung được, lại không thể làm gì khác hơn là thêm một lần nữa đã tới với cơn cao trào.

Suốt một đêm này Tống Thanh Thư mệt chết đi sống lại, cuối cùng dương tinh phóng thích đến sáu lần vào trong âm đạo của Chu Chỉ Nhược, nàng không có cách nào tụ lại được nội lực, không thể làm gì khác hơn là cả người xụi lơ nằm ở yên một chỗ, chấp nhận số mệnh của mình mà nhắm hai mắt lại.

Tống Thanh Thư mặc quần áo xong, vừa mới xuống giường, cảm thấy bước chân muốn khụy xuống, nghĩ thầm thật là mệt muốn chết, hồng nhan họa thủy quả nhiên đúng là danh bất hư truyền.

Quay đầu lại nhìn Chu Chỉ Nhược vẫn còn vô lực nằm ở nơi đó, Tống Thanh Thư ngồi xuống, ngón tay cuốt ve hai má của nàng:

– Phu nhân, ta yêu ngươi như thế, làm sao mà cam lòng giết ngươi, yên tâm đi, khi hừng đông đến thì nội lực của phu nhân gần như là đã có thể khôi phục lại.

Bị cây nhục côn hỏa khí to lớn dằn vặt đến sáu lần, Chu Chỉ Nhược thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói:

– Nếu không giết ta, sau này ngươi sẽ hối hận.

– Nếu như cuối cùng chết ở trong tay ngươi, ta cũng tuyệt không hối hận.

Tống Thanh Thư hôn lên đôi môi thơm của nàng một hồi, rồi cầm tay nãi đi ra ngoài, đến lúc ra cửa tựa hồ nhớ ra cái gì đó, quay đầu lại nói:

– Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, hiện tại chuyện đêm qua, ngoại trừ ngươi và ta, không một người nào khác biết được đêm nay đã xảy ra chuyện gì, ngươi cũng sẽ không ngu ngốc nói thật ra cùng với Trương Vô Kỵ chứ?

Nói xong hắn cười ha ha, rời đi xa.

Thời gian chậm rãi qua đi, phía chân trời bắt đầu ửng nắng, Chu Chỉ Nhược lập tức từ trên giường ngồi dậy đến, phía dưới hạ thể truyền đến đau đớn làm làm cho nàng suýt chút té xuống, nhìn xuống cái âm hộ thì thấy thảm lông đen tan tát rối bời, hai bên mép ngoài cùng mép trong sưng ửng đỏ, Chu Chỉ Nhược vung tay một cái, đánh một chưởng làn cho cái giường nát tan, nàng cắn răng nghiến lợi nói:

– Tống Thanh Thư, ta nhất định sẽ làm cho ngươi chết không ra chết, sống không ra sống…

– Ách xì…

Cách xa ở bên ngoài mấy chục dặm, Tống Thanh Thư bị hắt hơi một cái, hắn ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, cười khổ lẩm bẩm:

– Nữ nhân kia e rằng đã phục hồi công lực rồi, hành vi của ta vừa rồi có phải là lòng lang dạ sói hơi quá?

Tống Thanh Thư sau khi biết được nàng vẫn còn là tấm thân xử nữ, sở dĩ vẫn tiếp tục làm cho nàng nhục nhã, thật ra là vì hắn muốn để Chu Chỉ Nhược vì quá căm thù mình mà buộc phải sống, chứ hắn sợ nàng vì thương tâm trong tuyệt vọng tự sát mà thôi.

Tuy rằng biết rõ Chu Chỉ Nhược nếu bắt lại được mình, thì chắc chắn mình chỉ có một con đường chết, nhưng bởi vì nếu như trước đó nàng thật sự đã thất thân cùng Trương Vô Kỵ, thì Tống Thanh Thư có thể đúng là sẽ tàn nhẫn quyết tâm diệt trừ nàng để chấm dứt hậu hoạn về sau, hiện tại lại biết mình là người nam nhân đầu tiên của nàng, thì làm sao mà còn xuống tay cho được.

Lại nói, cho dù là hắn là một kẻ có lòng dạ độc ác, nhưng hắn không phải là một kẻ ngu xuẩn, hắn cũng cân nhắc đến việc giết chết Chu Chỉ Nhược chỉ làm cho sự việc tồi tệ hơn nên mới buông tha cho nàng.

Nếu tha nàng, thì trong thiên hạ chỉ có một Chu Chỉ Nhược lặng lẽ truy sát hắn, vì nàng không dám lộ ra cho ai biết, ngược lại, nếu như hắn giết chết Chu Chỉ Nhược, sau đó mất tích không dấu vết, như vậy sẽ trở thành kẻ hiềm nghi lớn nhất, quần hùng trong cả thiên hạ đều sẽ cho rằng kẻ giết thê tử chính là hắn, đừng nói là Trương Vô Kỵ cùng phái Nga Mi vô tận truy sát, người trong cả thiên hạ đều sẽ phỉ nhổ hắn, thì thanh danh của hắn cả đời sau xem như vứt đi…

Đừng có coi thường thanh danh này hai chữ, ở thời cổ xưa, trên lưng danh tiếng xấu, chỉ sợ cả đời tử đều không có cách ngóc đầu lên nỗi, cũng như Bình tây vương Ngô Tam Quế cho dù là mặc kệ đã làm nên những chuyện vẻ vang gì, nhưng đều luôn có một đám người nhảy ra kéo chân sau của lão ta, đây chính là hậu quả của việc làm mất hết thanh danh, Tống Thanh Thư vẫn còn muốn ở trong thời loạn lạc này lập nên một đại thành tựu, thì làm sao không khôn ngoan để mang tiếng ác danh là kẻ giết thê tử mình?

Tống Thanh Thư tính toán Chu Chỉ Nhược sẽ truy đuổi trên đường đi của mình, vì lúc trước đã đề cập qua bốn đại thần y trong giang hồ, nên Chu Chỉ Nhược cũng có thể đoán được mình sẽ đi tìm bọn họ để trị liệu kinh mạch.

Hồ Thanh Ngưu đã chết, còn lại ba đại thần y, Bình Nhất Chỉ thì cách nơi này gần nhất, thành Tung Châu thì Tiết thần y kém hơn, chỉ có Độc Thủ Dược Vương là hành tung quỷ bí nhất, người thường thì không biết đi đâu mà tìm ông ta, nhưng điều này không thể làm khó được Tống Thanh Thư, thân là một người hiện đại, quen thuộc với nội dung tiểu thuyết Kim Dung, nên giờ hắn rõ ràng biết được là Độc Thủ Dược Vương đang ở Động Đình hồ, khu vực chùa Bạch mã, vùng Vũ Xương – Nhạc Dương, vị trí cụ thể thì đến nơi sẽ tìm kiếm.

Chu Chỉ Nhược nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn nàng trước tiên sẽ đi đến Tung Châu, cuối cùng thì mới sẽ mịt mờ tìm Độc Thủ Dược Vương, mình trong thời gian ngắn này vẫn còn an toàn, Tống Thanh Thư hoàn toàn yên tâm, nhanh chân hướng về phương hướng Động Đình hồ đi.

Trải qua nửa tháng, Tống Thanh Thư cuối cùng cũng đi tới đi tới khu vực phụ cận Động Đình hồ, ở nhiều nơi hỏi thăm vị trí chùa Bạch mã, hỏi thăm rất nhiều người nhưng chưa ai từng nghe thấy tới nơi này.

Một đường đi vừa đói bụng lại khát, Tống Thanh Thư đến trấn tìm một tửu lâu, gọi rượu và thức ăn vừa ăn uống vừa suy tư đến tương lai của mình.

Cũng khó trách hắn ủ rũ, chưa biết là Độc Thủ Dược Vương có thể chữa khỏi kinh mạch cho hắn hay không, hiện tại ngay cả chùa Bạch mã cũng không tìm được, chỉ có trời mới biết nội dung câu chuyện này phát triển đến một mức nào, nếu như Vô Sân đại sư Độc Thủ Dược Vương cũng bị chết rồi, thì hắn đúng thật là khóc không ra nước mắt.

Cũng không có giống như những kẻ khác được xuyên qua thế giới khác thì cuồng hỉ, làm đủ thứ chuyện, Tống Thanh Thư xuyên qua đến thế giới võ hiệp đại loạn này, hắn chỉ vui mừng là kiếm về được cái mạng sống của mình, hắn đối với cái thế giới này không có một chút tình cảm gì, trời đất bao la, hắn tựa như là một vị khách qua đường không quen một ai, nói đến người thân cận duy nhất trên danh nghĩa là thê tử Chu Chỉ Nhược, có điều nàng hiện bây giờ chính đang đi khắp nơi để truy sát mình đây.

Cười khổ một tiếng, Tống Thanh Thư trong nhất thời cảm thấy cuộc sống này tràn ngập u ám…

– Tránh ra cho bổn đại gia ngồi.

“ Rầm… ” một tiếng, một thanh đao để lên trên bàn, cùng với cái chân để lên cái ghế đẩu bên cạnhTống Thanh Thư thị uy.

Trong thế giới võ hiệp, tửu lâu là một nơi xảy nhiều chuyện thị phi, Tống Thanh Thư phiền muộn nghĩ đến, chỉ là không ngờ tới chuyện như vậy, chưa gì đã ụp lên đầu mình, nhìn quanh thấy mấy cái bàn trống khác, Tống Thanh Thư thấy kỳ quái nhìn chằm chằm ba, bốn hán tử đang vây quanh cái bàn của mình nói:

– Bên cạnh không phải còn có những bàn trống khác sao?

– Lão tử chỉ là muốn ngồi cái bàn này, nơi này nhìn xem được phong cảnh, thức thời thì tránh nhanh ra một chút cho lão tử…

Mấy hán tử khác cười trêu nhạo nói:

– Lão đại của chúng ta ghét nhất là các loại công tử loè loẹt như thế này, ngày hôm nay coi như là hắn xui xẻo.

Tống Thanh Thư trong lòng nở nụ cười thê thảm, chính mình đang chán nản như vậy, bị Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược là nhân vật thiên hạ đệ nhất cấp bắt nạt thì không nói tới, hiện tại ngay cả một lủ tiểu tặc lưu manh cũng muốn đi tiểu trên đầu của mình.

Lấy kinh nghiệm của kiếp trước, tình huống hiện tại như thế thì hắn có ít nhất bốn, năm loại biện pháp có thể tránh sự xung đột, với lại chuyện này cũng không đến nỗi quá mức uất ức, có điều từ khi xuyên qua tới nay, trong lòng hắn vẫn có một luồng khí tích tụ, thêm vào phát hiện đây là thế giới do tiểu thuyết của Kim Dung tạo thành, hắn có một loại mông lung cảm giác chuyện hắn đang hiện hữu không thật, dưới cái nhìn của hắn, người của thế giới này, vẫn là hạng người cấp thấp mà thôi.

Khi thức tỉnh thì hắn phát hiện kinh mạch mình bị đứt đoạn, sau đó trên danh nghĩa thê tử cùng nam nhân khác tình chàng ý thiếp, rồi sau đó hắn cưỡng bức chiếm đoạt thân thể của nàng, bây giờ thì nàng đều muốn khắp thiên hạ truy sát hắn, hiện tại nếu như lại là cùng loại tiểu tặc quá sức bình thường này lại cúi đầu, vậy thật là một sự sỉ nhục cho người “xuyên việt”.

Tống Thanh Thư nhẹ nở nụ cười như mây gió, không để ý bên người đàm tiểu tặc, bưng chén rượu lên ung dung thong thả uống “ ực “ một cái.

– Ui chao!

Tên thủ lĩnh tiểu tặc mím môi, liền vung tay tát vào mắt hắn, cái tát mạnh làm choc hen rượu chén rượu văng ra vỡ vụn trên đất, Tống Thanh Thư cũng không tức giận, tiếp tục ung dung cầm lấy đôi đũa gắp lên một con tôm, chậm rãi đưa đến trong miệng.

Tên thủ lỉnh thấy hắn cũng không để ý tới mình, da mặt nóng lên, cầm lấy cái ghế gỗ bên cạnh giáng mạnh xuống lưng Tống Thanh Thư.

“Bịch…”

Tống Thanh Thư bị đánh lảo đảo, ngụm rượu mới vừa rồi uống vào cũng ọc ra ngoài, hòa lẫn một ít máu tươi, khi hắn quyết định trêu ngươi bọn tiểu tặc này thì đã chuẩn bị sẵn tâm thế là mình sẽ bị đánh, vài người ngồi ở gần đó nhìn thấy thì có thể rất buồn cười, nhưng đối với hắn thì đang tự nhủ trong lòng nhất định phải kiên trì chịu đựng.

Đương nhiên hắn cũng không phải tên ngốc, nếu như còn ở phía bắc Trường Giang, hắn cũng không dám liều lĩnh như thế. Nhưng bây giờ thân đang ở Đại Tống, bên trong cảnh nội phồn hoa, không giống như là phương bắc chiến loạn nổi lên bốn phía, nơi này quan phủ vẫn còn tồn tại, mấy tên tiểu tặc này nhiều lắm là đem hắn tàn nhẫn đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, nhưng không có đủ can đảm sờ sờ ở trước mặt mọi người mà giết chết hắn…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229