Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 37
Phần 37

Lăng Thiếu Tư an bài xong tất cả, nhìn thấy Hoàng Dung không tỏ rõ ý kiến, liền vội vàng hỏi:

– Hoàng bang chủ túc trí đa mưu, không biết bản phủ sắp xếp như vậy có hay thỏa đáng chưa?

– Đại nhân thao lược, bố trí quân binh ngay ngắn rõ ràng, vốn xuất thân từ hàn lâm mà đại nhân giỏi như thế, tiểu muội tự đáy lòng thật khâm phục.

Hoàng Dung thổi phồng Lăng Thiếu Tư đa mưu túc trí cũng cho lão có chút lâng lâng, dù sao có thể được một thiếu phụ diễm quang bắn ra tứ phía tán thưởng, bất kỳ nam nhân nào cũng tránh không được sự đắc ý.

– Nhưng binh sĩ lúc tuần tra cũng khó tránh khỏi có sơ hở, tiểu muội có mang theo mấy cao thủ lưu lại ở trong phủ, để phòng ngừa bất cứ tình huống nào bất trắc xảy ra.

Hoàng Dung giọng nói ôn nhu, Lăng Thiếu Tư nghe được, trong lòng mang theo ngọt ngào, liền chấp nhận ngay không cần suy nghĩ.

– Được… được… được.

Lăng Thiếu Tư hớn hở cười lớn, nhìn mấy người phía sau Hoàng Dung hỏi.

– Mấy vị này là…

– Hai vị này là đệ tử của phu quân tiểu muội, tên gọi là Vũ Tu Văn, Vũ Đôn Nho, còn mấy vị này là huynh đệ Cái Bang…

Hoàng Dung lần lượt giới thiệu.

Chính là hai tên đệ tử bị Dương Quá từng đánh giá là hai tên củi mục vô dụng, Tống Thanh Thư tò mò quan sát Vũ Tu Văn, Vũ Đôn Nho, tướng mạo cũng không tệ, dáng dấp căn cơ võ học cũng không đến nỗi kém a.

Sau đó thì song phương trao đổi về tình hình trận chiến tiền tuyến Tương Dương, Tống Thanh Thư nghe qua một hồi thì buồn bực ngán ngẩm, nhân cơ hội không ai chú ý liền lùi ra ngoài.

Ngay cả Hoàng Dung cũng đã đến rồi, thêm vào ý đồ bất chính của phái Tuyết Sơn, còn có Ngô Lục Kỳ ẩn nấp ở trong bóng tối, bây giờ trong thành Kinh Châu thật đúng là có những cơn sóng ngầm phun trào, nhìn qua tình hình lộn xộn như vậy, có thể đưa đến việc Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa rời khỏi Kinh Châu càng dễ dàng thêm chút.

Đi tới một chỗ yên lặng trong phủ, Tống Thanh Thư chậm rãi xoay người, ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần dưới một cây đại thụ, không lâu lắm, Tống Thanh Thư khóe miệng lộ ra nụ cười, cũng không mở mắt ra, há miệng nói:

– Người đến rồi sao?

– Hừ… bây giờ tiếng kêu tẩu tẩu cũng lười gọi rồi à?

Hồ phu nhân từ chỗ tối vọt ra, tức giận nói.

Mỹ nhân mấy ngày không gặp, thanh lệ vẫn còn như ngày nào. Tống Thanh Thư đứng lên:

– Ai bảo tẩu tẩu vẫn còn tuổi trẻ thanh xuân như thế, người ngoài nhìn xem, còn nghĩ là muội muội của tiểu đệ đấy, gọi tẩu tẩu hóa ra thành người cao tuổi sao…

Biết rõ hắn là đang trêu đùa với mình, Hồ phu nhân phát hiện từ đáy lòng của mình cũng không có nóng giận với hắn, đành tự an ủi mình, hắn là một con người không biết câu nệ tiểu tiết.

– Cái miệng nói đầy mê sảng!

Hồ phu nhân cố ý nghiêm mặt nói:

– Nói mau… có chuyện gì cần ta làm không? Trong nha môn tri phủ bây giờ thủ vệ nghiêm ngặt, nếu không có việc gì thì ta rời đi, để tránh khỏi bị phát hiện.

Tống Thanh Thư từ ngày bước vào nha môn, không thể ra ngoài liên lạc, cho nên cùng với Hồ phu nhân ước định mỗi ngày vào lúc chạng vạng, hắn ngồi chờ ở cây đại thụ này để trao đổi tin tức.

Hồ phu nhân sẽ ở bên ngoài phủ, lén lút giám thị tình huống trong này, nếu Tống Thanh Thư không xuất hiện thì thôi, nếu đến đây là hắn chuyện quan trọng muốn cùng nàng trao đổi, cho nên nàng dựa vào khinh công mỗi chiều tiến vào bên trong phủ, vừa rồi thấy hắn nên liền điểm huyệt hai tên nha dịch giám sát bí mật Tống Thanh Thư, lúc này mới hiện thân gặp mặt hắn.

Tống Thanh Thư đem chuyện Hoàng Dung đến, cùng với việc phái Tuyết Sơn ám sát kể lại cho Hồ phu nhân nghe, nàng thấy hắn lúc nhắc tới Hoàng Dung thì hai mắt hắn tỏa sáng, trong lòng có chút khó chịu, nhàn nhạt hỏi:

– Giang hồ đồn đại, năm xưa Hoàng Dung là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, nàng thật sự có xinh đẹp như thế không?

Tống Thanh Thư cũng không ngờ tới nàng lại là hỏi cái này, chần chờ một hồi, vẫn là phấn khích nói:

– Đúng là tuyệt sắc nhân gian, bây giờ tuy rằng không còn là một tiểu cô nương tươi trẻ thanh xuân, nhưng lại thêm sự thành thục quyến rũ phong tình…

Đang hào hứng nói chợt chú ý thấy sắc mặt Hồ phu nhân càng ngày càng lạnh, Tống Thanh Thư bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong bóng tối vỗ một cái vào đầu mình, liền chuyển đề tài:

– Có điều… nàng tuổi khá lớn, cho nên dung nhan kiều diễm giảm bớt nhiều rồi, cái tên gọi đệ nhất mỹ nhân thiên hạ e rằng so với bây giờ đã trở thàng hữu danh vô thực, tiểu đệ thấy tẩu tẩu so với nàng còn đẹp đẽ…

Hồ phu nhân xấu hổ đỏ mặt, gắt hắn:

– Người ta Hoàng bang chủ mới có ngoài ba mươi, làm cái gì mà tuổi lớn bị suy… Người chỉ biết lấy lòng của ta, nhưng rồi sau đó ở ngay trước mặt những nữ nhân khác, có phải là cũng nói ta như vậy?

– Tiểu đệ nào dám đâu…

Tống Thanh Thư cảm thấy không ổn, vội vã nói sang chuyện khác:

– Bây giờ chúng ta nói về chính sự đi, tẩu tẩu tìm cách báo với phái Tuyết Sơn sau mười lăm ngày nữa hãy động thủ, bởi vì trong thời gian này Lăng Thiếu Tư đang ép hỏi Đinh Điển, lão ta không muốn những người khác biết được bí mật của Liên Thành Quyết, bởi vậy thủ vệ canh gác nghiêm ngặt nhiều lắm.

– Thảo nào vừa rồi ở ngoại thành, ta ngẫu nhiên tình cờ gặp một nhóm người, lúc đó bọn họ còn muốn giết ta diệt khẩu, bây giờ ngẫm nghĩ lại bọn họ chính là phái Tuyết Sơn…

Hồ phu nhân kể lại.

– Hành tung của bọn họ thì ta biết, tìm gặp bọn họ cũng không khó, ta sẽ đem lời truyền lại.

– Cái gì?

Tống Thanh Thư kinh hãi biến sắc khi nghe nàng kể suýt bị người phái Tuyết Sơn diệt khẩu, tuy rằng biết rõ Hồ phu nhân bây giờ đang khỏ mạnh đứng trước mặt mình, chắc chắn là vô hiểm, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi:

– Tẩu tẩu có bị thương tổn chỗ nào không?

Không biết tại sao, Hồ phu nhân khi nghe hắn hỏi như vậy, nàng lại nghĩ đến lần trước, khi hai bầu vú bị Hồng quả phụ cắn, sau đó bị hắn chiếm hết tiện nghi để chữa thương, sắc mặt hiện lên một tia đỏ ửng, liền vội vàng nói:

– Ta không sao, bản thân đã có võ công thêm vào lần trước ngươi truyền lại cho ta Bạch Mãng Tiên Pháp, bảo vệ than mình là thừa sức.

– Vậy thì tốt… vậy thì tốt…

Tống Thanh Thư cười khà khà:

– Lần sau tẩu tẩu hành sự cẩn thận, tốt nhất đừng có lộ diện.

Thấy dáng dấp hắn sốt sắng lo lắng cho mình, nhiều năm qua nàng cùng Phỉ nhi sống nương tựa lẫn nhau, cơ khổ không nơi nương tựa, từ đáy lòng chợt thấy ấm áp, dịu dàng trả lời:

– Tiểu đệ an tâm đi, ta sẽ cẩn thận.

Nhìn Hồ phu nhân sau khi giải huyệt cho hai tên nha dịch bám theo sau hắn, nàng nhanh chóng rời đi lóe lên như cầu vồng Tống Thanh Thư cảm thấy tâm tình rất là khoan khoái, đi tới một bên vỗ vào mặt hai tên nha dịch cho tỉnh lại rồi rời đi…

Hai nha dịch hai mặt nhìn nhau:

– Vừa rồi xảy ra vấn đề gì vậy?

– Có cần bẩm báo lại cho Tri phủ đại nhân?

– Ngươi ngốc a, đến lúc đó đại nhân trách tội xuống thì ai đứng ra chịu? Ngược lại thì bây giờ cũng không có ai biết, Tống công tử cũng không mất dấu, nhiều một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện.

– Vẫn là đại ca có kinh nghiệm, tiểu đệ khâm phục khâm phục!

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229