Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 67
Phần 67

– Được, tiểu đệ cùng Tống đại ca cải trang hướng về Cô Tô, Trương Khang Niên, Triệu Tề Hiền?

Vi Tiểu Bảo ngẩng đầu hô to.

– Có ty chức, Vi tước gia có gì phân phó?

Hai người nghe tiếng Vi Tiểu Bảo hô hoán, liền đẩy cửa đi vào cười nịnh nói.

– Các ngươi tìm một người giả trang cho giống ta, gióng trống khua chiêng, như thường lệ đi về phía bắc, ta cùng Tống đại ca có việc cần đi đến Cô Tô một chuyến.

Vi Tiểu Bảo lấy ra ngân phiếu, phân ra cho hai người:

– Phân chia cho mọi người, lần này rất nguy hiểm, tất cả đều phải cẩn thận.

– Có Vi tước gia lo lắng cho thuộc hạ, chúng tôi tám đời tu luyện phúc khí a.

Triệu Tề Hiền cười hắc hắc nói.

– Được rồi được rồi, đừng nịnh hót nữa, các ngươi chuẩn bị lên đường đi.

Vi Tiểu Bảo phất phất tay cho hai người ra ngoài.

Nhìn thấy hai người ra khỏi đóng cửa phòng lại, Tống Thanh Thư đột nhiên kêu lên:

– À… Vi huynh đệ, lần này chúng ta xuất phát bí mật, nếu như mang theo a đầu kia, thì quá vướng bận…

Tống Thanh Thư chưa nói hết, Vi Tiểu Bảo nhìn hắn như là quái vật chen ngang:

– Tống đại ca, một đại mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn như thế, đại ca cũng cũng cam lòng giết sao?

Thấy gã hiểu lầm ý của mình, Tống Thanh Thư xạm mặt lại nói:

– Ý của ta là hay là thả a đầu đó ra…

Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm: “Dọc theo đường đi chỉ có hắn và mình, thì cũng rất là khô khan vô vị…”

Vì thế liền nói:

– Chúng ta đi chuyến này là che dấu tai mắt của người, Kim Xà doanh biết trong sứ đoàn của chúng ta chẳng có cô nương nào đi theo cả, bây giờ chúng ta mang theo a đầu kia, lại càng có thể ẩn dấu được thân phận, với lại nếu như trong lúc bị nguy cấp, nếu chúng ta không chống đỡ được, thì còn có thể nắm lấy a đầu kia ra làm con tin, Viên Thừa Chí thường nói với mọi người là lấy nhân nghĩa làm đầu, nếu như mặc kệ đứng nhìn một tội nữ tử vô nhân bị chết, chắc chắn là uy vọng sẽ bị tổn thất lớn…

Tống Thanh Thư ngoài ý muốn nhìn hắn, trước đây hắn cho rằng Vi Tiểu Bảo chỉ là giỏi là nịnh nọt cùng với vận khí gặp may, qua lần gặp mặt này thì thấy rỏ Vi Tiểu Bảo không có đơn giản, tư duy xoay chuyển nhanh chóng, thôn minh tài giỏi hơn người thường rất nhiều.

– Ưm… vậy thì cứ theo ý tứ của Vi huynh đệ, chúng ta sẽ dẫn a đầu đó đi theo.

Tống Thanh Thư thấy hắn nói cũng có lý, bây giờ hắn đang dựa vào Vi Tiểu Bảo để đầu cơ kiếm lợi, chính mình cũng không thể để có nửa điểm sơ xuất làm cho gã nghi ngờ.

Trở về phòng của mình, Tống Thanh Thư vừa định đến giường giải huyệt đạo cho Thủy Sinh, thì khóe miệng đối phương lộ ra nụ cười giả dối, trong nháy mắt bàn tay nhỏ dài duỗi đến, điểm ngay mấy đại huyệt của Tống Thanh Thư.

– Um… huyệt đạo của ngươi, ai đã giải?

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Tống Thanh Thư đang suy tư về vấn đế khác, nên không phát hiện ra được Thủy Sinh chỉ là làm bộ nằm yên ở trên giường mà thôi.

– Hừ!

Thủy Sinh nhăn lại mũi ngọc tinh xảo, lập tức từ trên giường nhảy xuống, đắc ý nói:

– Công phu điểm huyệt của mấy tên chó săn quá kém cỏi, bổn tiểu thư võ công cao cường, đường nhiên là tự mình giải huyệt a.

Tống Thanh Thư thấy tình thế không ổn, gượng gạo cười:

– Này Thủy tiểu thư, nếu ngươi đã thoát hiểm, xin mời cứ tự tiện rời đi, nếu như chần chừ bị người phát hiện thì khó mà thoát thân được đấy.

– Bổn tiểu thư tại sao phải đi?

Thủy Sinh oại phòng đến bên cạnh bàn ngồi xuống, cũng bắt chước giống như Tống Thanh Thư vừa rồi rót một chén nước chè xanh uống, vừa mới đưa vào miệng đột nhiên nhớ tới cái chén mới vừa rồi bị Tống Thanh Thư uống qua, nên vội vã phì phì… phun ra ngoài.

– Tại sao cô nương không tẩu thoát ngay đi?

Lần này đến phiên Tống Thanh Thư không nghĩ ra…

Thủy Sinh đương nhiên sẽ không nói đến chuyện khi nàng tự giải khai được huyệt đạo liền dự định tẩu thoát ngay, có điều mới vừa đi vài bước thì phát hiện đâu đâu cũng có quân binh, dựa vào công phu mèo quào của nàng, thì làm sao chạy thoát được? Không thể làm gì khác hơn là quay trở về phòng tìm cách, chưa biết làm sao thì nghe tiếng thị vệ chào hỏi Tống Thanh Thư, linh cơ lóe lên, quay trở về an vị trên giường, làm bộ nằm im không nhúc nhích như cũ.

Thấy Tống Thanh Thư quái lạ nhìn mình chằm chằm, Thủy Sinh lại nghĩ đến dáng dấp đáng ghét của hắn trước đây, cơn tức giận trỗi dậy duỗi ra bàn chân vừa đá hắn vừa mắng:

– Hừ… ta đánh chết tên dâm tặc vừa rồi bắt nạt ta…

– Thủy cô nương, cứ mở miệng gọi ta là dâm tặc, nếu như lời này truyền ra bên ngoài, ta thì thật ra không có gì, nhưng mọi người sẽ nghĩ như thế nào về sự trong sạch của cô nương?

Tống Thanh Thư nghiêm nghị nói.

– Đồ con rùa đen, đại hỗn đản, tất cà là do ngươi gây ra…

Thủy Sinh sững sờ, nghe hắn nói cũng có đạo lý, càng giận dữ không chỗ phát tiết, sử dụng cả tay chân đánh trên người của Tống Thanh Thư.

Tuy rằng bị một mỹ nhân như hoa như ngọc dùng quyền đối mặt, sự hưởng thụ nhiều hơn là bị đánh đau, thế nhưng Tống Thanh Thư cũng không muốn cả người lưu lại dấu ấn bị quyền đánh trúng, bị như vậy thì ngày mai làm sao gặp người đây?

Tống Thanh Thư chuyển động ý nghĩ, tằng hắng một cái:

– Cô nương đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ta là cao thủ có khả năng di hình đổi huyệt, ngươi cứ tiếp tục đánh như thế này, nói không chắc huyệt đạo của ta có thể sẽ tự giải ra đấy.

Thủy Sinh quả nhiên bị hắn doạ dẫm, vội vã ngừng tay, trong lòng cả kinh:

“Nếu như hắn thật sự giải được huyệt đạo thì nguy…”

Càng nghĩ càng không yên lòng, lại điểm thêm trên đùi hắn mấy huyệt đạo, sau đó đứng dậy tìm ở trong phòng sợi dây đem hắn trói lại.

Xoay quay tìm kiếm cũng không tìm được cái gì để trói, nàng ngồi trở lại trên giường, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, xoay người bắt đầu cỡi ra đại lưng của mình.

– Chẳng lẽ cô nương muốn thân thể của ta sao?

Tống Thanh Thư làm ra dáng vẻ run rẩy nói tiếp:

– Ưm… um… đây là lần đầu tiên của ta đấy?

– Phì…

Thủy Sinh tuy rằng không hiểu lắm hắn nói có ý gì, nhưng trong lòng biết là hắn không phải nói cái gì tốt, hung dữ lườm hắn:

– Ngươi còn nói loạn, ta liền cởi ra đôi ủng nhét vào trong miệng ngươi.

– Ủng của ta thì rất hôi, nhưng nếu như mỹ nhân chịu đem chính đôi ủng của mình cởi ra nhét vào trong miệng, ta bảo đảm tuyệt đối không nói nữa.

Tống Thanh Thư đôi mắt gian xảo nhìn chằm chằm Thủy Sinh rất điêu ngoa.

– Buồn nôn, vô liêm sỉ…

Thủy Sinh tức giận đến cả người run, vội vã cởi xuống đai lưng đem hai tay hắn trói đến sau lưng, cuối cùng mang đầu đầu giường quấn chặt thêm hai vòng.

– Hừm… thơm quá.

Lúc Thủy Sinh buộc chặt hắn, những sợi tóc khó tránh khỏi phất phơ ngang qua khuôn mặt Tống Thanh Thư, Tống Thanh Thư là như say sưa ngửi vào khen ngợi.

Thấy Tống Thanh Thư đã bị trói lại, còn bị chính mình điểm huyệt đạo, Thủy Sinh yên lòng, quay đầu lại oán hận nhìn hắn:

– Ngươi còn ăn nói lung tung, ta sẽ nhét đôi ủng vào miệng thật đấy!

– Được, không nói nữa… không nói!

Tống Thanh Thư vội vã ra dáng đã nghe lời nàng.

Thủy Sinh hài lòng vỗ vỗ tay phủi bụi, suốt ngày hôm nay tâm trí căng thẳng mệt mỏi, mãi đến tận bây giờ tâm tình mới thả lỏng ra thì cơn buồn ngủ ập đến, quay đầu lại nhìn Tống Thanh Thư một lần nữa, mới tính trước tiên nghỉ ngơi dưỡng sức một chút, chờ trời rạng sáng, lúc ấy là đám quân thị vệ buồn ngủ nhất thì tìm cách chạy đi.

Tống Thanh Thư thấy nàng cởi đôi ủng, ở trên giường thu dọn tấm chăn, sắc mặt kỳ bí nói:

– Mỹ nhân… mây đen gió lớn, hãy cẩn thận coi chừng nằm lộn giường, đây chính là gian phòng của ta đấy…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229