Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 124
Phần 124

Lý Khả Tú từ trong đáy lòng đã từ lâu tìm cách muốn đưa con gái mình đến kinh thành, lần này thấy con gái huyên thuyên bậy bạ với Tống Thanh Thư, thì trong lòng lại hồ hởi.

Thấy Lý Khả Tú cũng tỏ vẻ không phản đối, Tống Thanh Thư làm gì mà còn không biết ý của đối phương? Cũng nhằm lúc trên đường về, có mỹ nhân làm bạn đi cùng, đương nhiên, cũng phải làm ra vẻ khó khăn chút ít.

– Nhưng ta đang vội vã trở lại kinh thành, không có thời gian để bồi Lý tiểu thư đi chậm rãi được a.

Tống Thanh Thư làm khó nói.

Lý Nguyên Chỉ nghe ngữ khí của hắn dịu xuống, liền nhảy nhót nói:

– Chuyện này không thành vấn đề, phụ thân tiểu nữ có bảo mã, có thể ngày đi ngàn dặm.

– Ngày đi ngàn dậm?

Tống Thanh Thư cảm thấy thời xưa mà cũng nói khoác đến lợi hại, kỵ binh tinh nhuệ nhất cũng chỉ có thể ngày đi mấy trăm dặm, hết sức khẩn cấp sử dụng kim bài người đưa tin, mỗi trạm thay đổi người thay ngựa, một ngày đêm giỏi lắm là năm trăm dặm, còn thiên lý mã ư? Tống Thanh Thư nhún vai cười lạnh.

– Nếu Lý tiểu thư dùng tuấn mã có thể đuổi kịp ta, thì Tống mỗ sẽ liền mang Lý tiểu thư đến kinh thành.

Vừa dứt lời, Tống Thanh Thư như một làn khói đã biến mất xa mười mấy trượng.

Lý Nguyên Chỉ vội vã vọt về đoàn xe lấy tay nãi đựng quần áo, xoay người lên ngựa, giục ngựa đuổi theo, một đường chạy đến mấy chục dặm, vẫn chưa thấy bóng lưng Tống Thanh Thư, trong khi sắc trời đã dần dần đen kịt lại, trong lòng nàng quýnh lên, mếu máo lo lắng khóc ầm lên.

Tống Thanh Thư thấy Lý Nguyên Chỉ đang lau nước mắt, thấy có chút buồn cười, liền hiện thân đi ra gặp nàng, vừa nhìn thấy Tống Thanh Thư, Lý Nguyên Chỉ nín khóc mỉm cười ngay, vui mừng mà kêu lên:

– Tống công tử đồng ý mang tiểu nữ đến Tử Cấm thành xem cuộc chiến?

– Ừ… được rồi… giờ sắc trời đã tối, trước chúng tìm một tửu điếm ta túc đi, sáng mai tiếp tục lên đường.

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng đỡ nàng xuống ngựa.

Hai người đi đến một tiểu trấn tìm tửu điếm, Tống Thanh Thư trong lòng cũng không có tâm tư gì mờ ám, dùng qua buổi cơm tối liền trở về đến phòng đả tọa điều tức nội lực của mình, vận dụng khinh công Đạp Sa Vô Ngân, tốc độ rất nhanh, nhưng nội lực tiêu hao cũng nhiều.

Hết một đêm, Tống Thanh Thư đem Cửu âm chân khí chạy dọc theo nhâm mạch, thủ tam âm kinh chạy quanh mấy vòng, lại dùng Thần Chiếu chân khí dọc theo đốc mạch, thủ tam dương kinh, cũng vận hành thông suốt mấy vòng, dùng cách này cũng tạm thời giải quyết vấn đề hai loại chân khí không thể cùng tồn tại với nhau.

Mặt trời vừa mọc, Tống Thanh Thư suốt một đêm không ngủ, nhưng tinh thần rất thoải mái, hắn gõ cửa gian phòng cách vách, không lâu Lý Nguyên Chỉ dụi mặt bước ra mở cửa phòng, đêm ngủ nàng cởi bỏ bộ trường bào, chỉ giữ lại bên trong bộ váy áo lụa trắng tơ tằm mỏng như lá lúa lộ ra bờ vai đẹp, da thịt trắng như tuyết non mềm long lanh, mang theo nhàn nhạt mùi thơm cơ thể, trước ngực cái yếm màu vàng nhạt buộc ngực thả lỏng hờ hững, hai bầu vú săn chắc đứng vững rung động, hai đầu núm vú cỡ như hạt đậu đỏ nhô ra bên trong cái yếm, cơ hồ là đụng vào liền có thể tươm ra nước, bộc lộ ra bên dưới váy là cái tiểu nội khố ẩn hiện màu vàng nhạt bao bọc gò mu đẫy đà, oánh oánh bên dưới cặp đùi thon dài có một sức hấp dẫn động hồn, mỹ cảnh như vậy hiện ra trước mắt, thực sự có chút không chịu được, Tống Thanh Thư làm bộ đàng hoàng nói:

– Lý tiểu thư, mau thu xếp chuẩn bị rời phòng đi…

Cũng không đợi Lý Nguyên Chỉ trả lời, liền bước vội xuống lầu gọi tiểu nhị mang đến sữa đậu nành uống.

Một lúc sau, truyền đến tiếng người xuống lầu, bước đi mềm mại, Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Lý Nguyên Chỉ một thân màu vàng nhạt đồng phục võ sĩ, bên hông quấn quít lấy đai lưng rộng màu xanh lam, càng thêm lộ ra ra cái eo nhỏ nhắn nắm chặt, dáng người yểu điệu, trang nhã xinh đẹp tuyệt trần.

Tống Thanh Thư chú ý nhìn phía vạt áo bên dưới hạ thể của nàng, nhớ đến vừa rồi no đủ phong phú, lại nhìn tới hai bầu vú da thịt trắng hơn tuyết, trong trắng lộ hồng, thì cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, vội vã bưng lên cái chén lớn đựng sữa đậu nành uống một hớp.

– Tống đại ca, y phục của tiểu muội như vậy có đẹp mắt không?

Lý Nguyên Chỉ đi tới trước bàn, đứng tại chỗ xoay tròn hỏi, nàng đã thay đổi cách xưng hô không còn xa lạ với hắn nữa.

– Đẹp đẽ cực kỳ!

Thấy nàng lưu chuyển đôi mắt trong suốt tinh khiết ngây thơ, Tống Thanh Thư trong lòng cảm thấy hổ thẹn, khinh niệm liền biến mất.

– Uí… tiểu muội cũng thích uống sữa đậu nành.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229