Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 183
Phần 183

Nhìn bàn tay của Tống Thanh Thư sắp chạm vào bộ ngực của mình, Nhậm Doanh Doanh hơi thở càng gấp rút, mặc dù như thế, nhưng nàng vẫn cắn chặt hàm răng, không chịu phát ra một câu nói.

– Cô nương thật sự chấp nhận cho tại hạ dùng Long Trảo Thủ cũng không lên tiếng?

Lần này đến phiên Tống Thanh Thư bối rối, nếu dùng đôi tay bóp lấy bầu vú của nàng giữa tình hình như thế này cũng không phải, mà buông tay cũng không xong.

– Ngươi cứ việc sử dụng công phu của ngươi ra đi, chờ đến khi phụ thân ta và Xung ca giết chết Đông Phương Bất Bại, ta nhất định sẽ chém ngươi ra thành muôn mảnh!

Nhậm Doanh Doanh trên mặt tái xanh, giọng nói tràn ngập sự thù hận.

– Chém thành muôn mảnh?

Tống Thanh Thư giật mình, hắn đã bị mấy người phụ nhân từng nói như vậy?

– Ưm… thôi bỏ đi… nếu cô nương không gọi thì chính ta sẽ gọi…

Do dự một hồi, Tống Thanh Thư đành mở miệng hướng về giữa trường giao đấu hét to lên:

– Nhâm tiến bối… hiện giờ Nhậm cô nương đang ở trong tay tại hạ, các ngươi nếu như không bó tay chịu trói, tại hạ đếm đến ba, mỗi lần đếm sẽ thoát lấy một bộ y phục, để xem các người có thể kiên trì bao lâu… dường như là Nhậm cô nương mặc ba bộ y phục phải không (áo choàng, quần áo, tiểu nội khố và yếm)?

Tống Thanh Thư cúi đầu nhìn Nhậm Doanh Doanh hỏi.

Nhậm Doanh Doanh không trả lời, Nhậm Ngã Hành thì kinh sợ, mắng to:

– Đe dọa làm nhục nữ nhân, há là chính nhân quân tử?

– Chính nhân quân tử?

Tống Thanh Thư cười giễu nói:

– Nhâm giáo chủ, tiền bối đã là giáo chủ ma giáo, mà dám mở miệng nói câu chính nhân quân tử sao?

– Phụ thân, Xung ca các người đừng trúng kế hắn, hắn không dám thoát y phục của con đâu…

Nhậm Doanh Doanh nhận thấy vừa rồi Tống Thanh Thư chỉ hù dọa cũng không có động thủ sờ soạng dùng Long trảo thủ bóp ngực nàng, trong lòng nàng nghĩ Tống Thanh Thư chỉ nói đe dọa mà thôi.

– Thật không? Tại hạ đang bị Nhậm cô nương khích bác đấy…

“Xoạc…”

Một tiếng vang lên, áo choàng khoác ngoài của Nhậm Doanh Doanh đã bị Tống Thanh Thư dứt khoát giật mạnh ra, chỉ còn lại bộ y phục lụa mỏng trên người.

Từ chóp mũi bay lên mùi hương thoang thoảng khi trên tay Tống Thanh Thư cầm lấy cái áo choàng ngửi lấy, rồi nói tiếp.

– Lệnh Hồ thiếu hiệp, chỉ sợ các hạ còn chưa từng có đụng qua y phục của Nhâm cô nương, chắc là không ngờ tới lại bị tại hạ nhanh chân đến trước, thật là không phải…

Vừa nói, bàn tay lại đưa tới bên trên vạt áo Nhậm Doanh Doanh, ra dáng muốn tiếp tục giật ra, Tống Thanh Thư cố nén cái loại xúc động này, nhưng trước mặt mỹ nhân quả thật là câu người, theo cái góc độ này vừa vặn hắn có thể trông thấy đường cong thướt tha mỹ diệu sau cái lưng của nàng, nhất là cái mông ngọc ngạo nghễ như ưỡn lên, phát huy vô cùng tinh tế, thân thể mềm mại đầy đặn tinh xảo lung linh, tràn đầy hấp dẫn khác thường, càng làm cho người ta thèm thuồng đúng là chính giữa hai bên cái mông thịt có một cái rãnh mông thẳng đứng do cái tiểu nội khố nhỏ bé ép sâu vào, dù cho cách lấy quần áo cũng thấy rất rõ ràng.

– A…

Nhậm Doanh Doanh không nhịn được nữa, sợ hãi làm cho nàng hét rầm lên. Lệnh Hồ Xung uất ức nhìn Tống Thanh Thư muốn rách cả mí mắt, không để ý đến Đông Phương Bất Bại, liền vung kiếm đâm tới.

Đối với loại cao thủ như Đông Phương Bất Bại, một kẽ hở dù nhỏ bé đến đâu cũng là đủ để nàng ra đòn chí mạng, huống chi Lệnh Hồ Xung lúc này đòn thế đã mở lộ ra khoảng trống, bàn tay bạch ngọc Đông Phương Bất Bại nhẹ nhàng phất nhẹ một chưởng phía sau hậu tâm, khiến cho Lệnh Hồ Xung phún ra một ngụm máu tươi, lăn ngã xuống đất, dù cố thử gượng đứng lên, nhưng lại té xuống.

Cùng nhau liên thủ, bởi vì Lệnh Hồ Xung trúng chiêu xuất hiện lổ hổng, Hướng Vấn Thiên cùng Nhậm Ngã Hành cũng lần lượt bị Đông Phương Bất Bại đánh trúng, Hướng Vấn Thiên bị một châm cây Tú hoa châm đâm vào trúng ngực, cảm thấy toàn thân tê rần, cây nhuyễn tiên rơi xuống, nội lực toàn tiêu, đã mất đi sức tái chiến.

Nhậm Ngã Hành bị thương càng nặng hơn, vì lúc Đông Phương Bất Bại đánh vào hậu tâm của Lệnh Hồ Xung, thì Nhậm Ngã Hành tìm được cơ hội, một chưởng đánh trúng bả vai của nàng, liền vận lên Hấp tinh đại pháp hút lấy nội lực, cùng lúc cũng bị Đông Phương Bất Bại phóng một Tú hoa châm bắn vào mắt phải, Nhậm Ngã Hành biến sắc, triệt chưởng lùi lại ngoài trượng, sống lưng chạm vào vách tường, mảnh tường bị Nhậm Ngã Hành va sụp nửa bên, nếu Nhậm Ngã Hành thoát lui không đúng lúc, thì Tú hoa châm đã xuyên thủng vào sâu trong đầu tính mạng khó bảo toàn, mặc dù như thế, mắt phải đã bị trúng Tú hoa châm, trên mặt đầy máu tươi, sức chiến đấu không còn tới ba phần.

Đông Phương Bất Bại trong giây lát đánh trọng thương ba cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng vừa rồi bả vai bị Nhậm Ngã Hành dùng hấp tinh đại pháp hút qua, chân khí lập tức tuôn trào ra, lúc này khí tức đang hỗn loạn, nàng nghĩ thầm nếu không có Tống Thanh Thư làm cho ba cao thủ kia phân tâm, chính mình ngày hôm nay e rằng phải trả giá bằng tính mạng…

Nhìn qua Tống Thanh Thư, Đông Phương Bất Bại chuẩn bị mở miệng nói, đột nhiên nóc nhà trên cao vỡ vụn, một Quỷ diện nhân từ ở trên cao bổ xuống một chưởng.

Đông Phương Bất Bại lúc này chân khi đang tán loạn, chưa kịp hồi phục, nhưng tình thế nguy nan vội vàng đưa chưởng đón lấy.

“Bình…”

Chưởng chạm chưởng, từ bên dưới dưới Đông Phương Bất Bại máu tươi phun mạnh, bóng đen như ruồi bâu lấy mật, một cước tiếp theo thẳng vào trước ngực Đông Phương Bất Bại.

Tống Thanh Thư lúc này nào còn có tâm tình kềm giữ Nhậm Doanh Doanh, vội vã vận dùng khinh công Đạp Sa Vô Ngân vọt tới, một tay nắm ở bờ eo Đông Phương Bất Bại eo nhỏ kéo nàng về phía sau, một cái tay vận lên “Kháng Long Hữu Hối chưởng” nghênh tiếp.

Hàng Long Thập Bát Chưởng được xưng đệ nhất cương mãnh thiên hạ, Kháng Long Hữu Hối lại là một chiêu uy lực vô cùng lớn, Tống Thanh Thư dùng chưởng pháp cứng đối cứng, đối phương nếu không lui trở về lùi tất bị thương nặng.

Nhưng đối phương lăng không vươn mình, không tránh không né song chưởng lên tương giao.

“Ầm…”

Tống Thanh Thư có cảm giác chưởng lực của mình xuyên vào một bãi bùn sền sệt khác thường, nhu kình bay vào chỗ trống, lúc này đơn chưởng đối phương vô thanh vô tức đẩy trúng trước ngực hắn, Tống Thanh Thư toàn thân như bị sét đánh, “Hự…” lên một tiếng đã bị trọng thương.

Cũng may là trong thời gian Tống Thanh Thư ngăn cản cường địch, Đông Phương Bất Bại đã kịp hòa tức nội công, ống tay áo của nàng vung lên, mấy chục cây Tú hoa châm bao phủ các đại huyệt của Quỷ diện nhân.

Quỷ diện nhân liền khựng người lại, hai tay vừa chậm vừa nhanh xoay thành vòng tròn, không khí như lắng đọng lại, một bức màn khí tức có thể nhìn thấy hiện ra che trước thân thể mình, toàn bộ những cây Tú hoa châm của Đông Phương Bất Bại bắn tới chạm vào bức tường vô hình, không cách nào xuyên thủng, Quỷ diện nhân hai tay một đan xen, mấy chục cây Tú hoa châm liền vỡ vụn lả tả rơi tán loạn khắp mặt đất.

Lúc Quỷ diện nhân ngẩng đầu lên, thì trong lúc Đông Phương Bất Bại phát ra Tú hoa châm, Tống Thanh Thư đã nắm lấy Đông Phương Bất Bại cùng bỏ chạy phía sau núi rồi.

Qủy diện nhân hôm nay đã mưu tính, trong lòng biết nếu không dựa vào nhóm người Nhậm Ngã Hành giao tranh trước, thì sẽ không đánh lén thành công, muốn diệt trừ Đông Phương Bất Bại thì hầu như không thể, lúc này cũng biết rõ nếu thả hổ về rừng là mầm họa, nên lập tức phóng theo truy tìm.

Tống Thanh Thư ôm chặt lấy Đông Phương Bất Bại dùng khinh công chạy gấp ở trong núi, Đông Phương Bất Bại bị thương so với Tống Thanh Thư nghiêm trọng hơn nhiều, giờ khắc này đã rơi vào nữa tỉnh nữa mê, Tống Thanh Thư cứ cắm đầu mà chạy không dám ngừng lại, nhưng hắn thì không thông thạo địa hình của Hắc Mộc nhai, cứ nhắm về hướng hẻo lánh mà chạy, kết quả bây giờ sừng sững trước mặt là một vách núi sâu vạn trượng thăm thẳm.

Bị hàn phong trên đỉnh núi thổi xốc tới, Đông Phương Bất Bại từ từ chuyển tỉnh, nàng nhìn quanh bốn phía, bên môi nổi lên một nụ cười khổ:

– Không ngờ rằng ta Đông Phương Bất Bại ngang dọc trên chốn giang hồ không đối thủ, hôm nay lại phải chết dưới tay tên tiểu nhân cắn trộm này.

– Hừ… đường đường là giáo chủ của Minh giáo chứ không phải là lũ tiểu nhân cắn trộm đâu…

Tống Thanh Thư mặt tái nhợt quay đầu lại nhìn Qủy nhiện nhân đã đuổi theo kịp từ phía sau rồi nói tiếp.

– Ta nói có đúng không? Trương Vô Kỵ…

Quỷ diện nhân bỏ đi mặt nạ, hiện ra gương mặt lông mày rậm tuấn mục, anh khí hào hùng, chính đó là tình địch của Tống Thanh Thư… Trương Vô Kỵ.

– Tống sư huynh quả nhiên thật tinh tường…

Trương Vô Kỵ kinh ngạc nhìn Tống Thanh Thư nói:

– Sau khi đại hội Đồ Sư từ biệt, Tống sư huynh không những kinh mạch tận phục, còn luyện thành võ công cao cường.

Nghĩ đến lúc trên núi Thiếu Thất, Chu Chỉ Nhược mượn danh nghĩa chữa bệnh, trên thực tế đó là để gần gũi tiếp cận Chu Chỉ Nhược, Tống Thanh Thư hận đến nghiến răng:

– Lão Thiên có mắt, mới cho ta cơ hội sống sót…

– Tống sư huynh vì sao trong lời nói đối với tiểu đệ tràn ngập sự thù hận?

Trương Vô Kỵ nghi ngờ nhìn Tống Thanh Thư, rồi rất nhanh nói tiếp:

– Chẳng trách lần trước tiểu đệ nhìn thấy Chu Chỉ Nhược, cảm thấy vẻ mặt nàng rất kỳ lạ xem ra thì Tống sư huynh đã biết được chuyện của tiểu đệ cùng với nàng…

– Hừ…

Tống Thanh Thư nổi giận nói:

– Đừng nói là giữa ngươi cùng với Chu Chỉ Nhược đã xảy ra chuyện gì, không biết nàng có nói cho ngươi biết một việc?

– Chuyện gì?

Trương Vô Kỵ quả nhiên ngẩn người ra.

Tống Thanh Thư lặng lẽ cúi đầu xuống nhìn Đông Phương Bất Bại hỏi nhỏ:

– Đông Phương cô nương, cô nương có tin tại hạ hay không?

Đông Phương Bất Bại mở cặp mắt phượng quan sát Tống Thanh Thư một chút, đôi môi nàng khẽ hé mở:

– Bản tọa từ trước đến giờ chưa hề tin bất luận người nào…

Vừa nghe qua Tống Thanh Thư âm thầm thất vọng, nàng lại nói tiếp:

– Nhưng ngày hôm nay có thể tin ngươi một lần…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229