Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 32
Phần 32

Sáng sớm hôm sau, bên một quán ăn ven đường, Hồ Phu Nhân nói với Tống Thanh Thư:

– Tiểu đệ, chúng ta vẫn đang suy nghĩ cách vào đại lao nhưng vẫn không có cách, nếu cương không được, thì chúng ta có thể tìm biện pháp nhu mềm để vào trong?

– Biện pháp nhu mềm?

Tống Thanh Thư cảm thấy trong đầu đột nhiên hơi có thông suốt, nhưng vẫn chưa bắt kịp với cách này sẽ dùng như thế nào.

– Nghe tiểu đệ nói bên trong đại lao có thể là có phạm nhân biết được Thần Kinh Chiếu, thật ra chúng ta chỉ cần tiếp xúc với hắn, chứ đâu cần phải tìm cách cứu hắn ra?

Hồ Phu Nhân mỉm cười.

Tống Thanh Thư đã thấy sáng sủa, hận là không thể ôm nàng hôn một cái:

– Tẩu tẩu đúng là là nữ Gia Cát…

Đúng vậy, phạm nhân không cứu được được, cũng không nghĩa là chính mình không vào được a.

Càng nghĩ càng phấn khích, hai người đi tới một chỗ vắng vẻ, không ngừng hoàn thiện kế hoạch cho chu đáo hơn.

Giữa trưa, trước cổng phủ đệ tri tri phủ có một vị công tử nhanh nhẹn, đưa lên bái thiếp thỉnh cầu yết kiến Lăng Thiếu Tư, người giữ cửa thấy đối phương dáng vẻ đường đường chính chính, lại đưa kèm vài lượng bạc bên dưới nên liền xoay người đi vào bên trong bẩm báo.

Cũng không lâu lắm, Tống Thanh Thư liền được đón vào.

– Tống công tử tìm bản phủ có chuyện gì?

Lăng Thiếu Tư có chút cáu kỉnh nhìn Tống Thanh Thư, lão đang lo lắng đến tiền tuyến chiến sự ở thành Tương Dương đang gặp bất lợi, làm quan phụ mẫu của đại hậu phương, lão cũng bị áp lực rất lớn, với lại bên trong đại lao, tên kia vẫn một mực không chịu nói ra bí mật của Liên Thành Quyết…

– Tại hạ chuyến này đến đây là vì muốn giải quyết một sự khúc mắt trong lòng của đại nhân…

Tống Thanh Thư nở nụ cười cao thâm khó dò.

Những thư sinh thuộc dạng này đến đây cầu kiến khá nhiều, Lăng Thiếu Tư trong lòng không vui, chẳng qua là hôm nay công văn xử lý xong, nếu không lão đã tống gã thư sinh này ra ngoài rồi, nghe ý của Tống Thanh Thư nói ra, Lăng Thiếu Tư chỉ là nhàn nhạt:

– Vậy hả?

Cũng không tỏ rõ ý kiến.

– Đại nhân chắc là đang nghĩ thầm, tại hạ chỉ là một thư sinh hủ lậu, có cái gì để mà giải quyết trong lòng đại nhân khúc mắt?

Tống Thanh Thư khẽ mỉm cười nói tiếp:

– Xác thực, nếu như việc có liên quan đến quốc gia đại sự hiện nay, tại hạ cũng không có cách nào, chỉ có điều nếu như là việc riêng của đại nhân…

Tống Thanh Thư ngừng lại không nói thêm nữa…

Lăng Thiếu Tư trong lòng chột dạ, quan sát tỉ mỉ Tống Thanh Thư:

– Không biết công tử muốn nói đến chuyện gì?

Tống Thanh Thư cười nhạt:

– Tại hạ bản lãnh khác thì không có, chỉ am hiểu nhất là có thể cạy mồm của phạm nhân cứng đầu…

Lăng Thiếu Tư trên mặt liến tái xanh, lộ vẻ tàn bạo hỏi:

– Chuyện Liên Thành Quyết, ngươi đến cùng biết được bao nhiêu?

Tống Thanh Thư giật mình, cố trấn định bình thản nói:

– Không nhiều cũng không ít… tại hạ có biện pháp để tên phạm nhân bị nhốt trong đại lao kia mở miệng, chỉ là sau đó đoạt được kho tàng, tại hạ muốn chia một nửa phần trong đó.

“Người trẻ tuổi thật lớn khẩu vị, ” Lăng Thiếu Tư ngoài cười nhưng trong không cười mà hừ một tiếng, “Chỉ sợ ngươi ăn hỏng rồi cái bụng. ” Nhưng trong lòng là nghi ngờ không thôi, người này làm sao biết đến rõ ràng như thế.

– Hừ… tiểu tử ngươi khẩu vị thật lớn.

Tống Thanh Thư cười haha:

– Đã nhiều năm trôi qua như vậy, Lăng đại nhân có cạy miệng được tên phạm nhân kia chưa?

Lăng Thiếu Tư thầm nghĩ tra tấn qua bào năm mà vẫn không thu hoạch được gì, Đinh Điển này e rằng mãi cho đến lúc chết cũng sẽ không nói, mà mình lại không thể giết hắn, gần đây lão càng ngày càng không có kiên trì được nữa, đêm qua thậm chí nghĩ ra một kế hoạch cực kỳ độc ác, chỉ là vẫn không xác định được có hiệu quả hay không? Nếu như thất bại, manh mối từ Đinh Điển này xem như là đứt đoạn mất, bởi vậy lão vẫn còn đang do dự.

– Ngươi thật là có cách để hắn nói ra bí mật của Liên Thành Quyết?

Lăng Thiếu Tư nghi ngờ nhìn hắn.

– Để tại hạ thử xem có được không, mà đại nhân cũng không có tổn thất gì cả, nếu như không được, thì tính mạng tại hạ tùy cho đại nhân xử trí.

Tống Thanh Thư tự tin nói.

– Được…

Lăng Thiếu Tư vui mừng nói lớn:

– Nếu như ngươi thật có thể làm cho hắn nói ra bí mật, sau khi lấy được kho tàng, ta bảy ngươi ba, tiểu tử ngươi cũng đừng nên quá tham lam…

Trong lòng lão đã có tính toán, nếu thật tìm được kho tàng, lão còn có thể lưu tính lại mạng của hắn sao?

Tống Thanh Thư trên mặt lộ ra vẻ do dự, cuối cùng thở dài một hơi:

– Thôi được, lấy ba phần cũng được rồi, chỉ là lần hành động này tại hạ muốn đại nhân giao tại hạ toàn quyền xử lý, có khả năng cần phải tốn chút thời gian, mau thì nửa tháng, lâu là một tháng, chứ nếu tên phạm nhân kia nhìn ra kẽ hở, mưu đồ của tại hạ sẽ rơi vào công dã tràng.

– Được…

Lăng Thiếu Tư chần chờ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng nói.

– Ta cũng có thể để cho những binh lính liên quan tận lực phối hợp cùng ngươi, có điều nếu như một khi ngươi đã hỏi ra rồi, nhưng muốn nuốt trọn một mình, thì khà khà…

Tống Thanh Thư vái chào, cười khổ nói:

– Tại hạ cũng không muốn mình bị như tên kia, ở trong đại lao bị đại nhân nghiêm hình tra tấn mấy năm.

Lăng Thiếu Tư phái người bí mật giám sát Tống Thanh Thư, khoảng thời gian hắn ở trong phủ tuy rằng được hành động tự do, có điều nếu muốn ra bên ngoài phủ, là tuyệt đối không thể.

Tống Thanh Thư cũng không thèm quan tâm đến điều này, liền đi thẳng tới nơi Đinh Điển bị giam cầm, ngồi ở một bên xa xa tọa, cũng không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn trong phòng giam hai kẻ đáng thương kia.

Địch Vân sớm bị Đinh Điển đánh cho sợ hãi, vào lúc này gã đang yên lặng trốn ở góc phòng, cũng không dám lên tiếng, Đinh Điển vừa nhìn thấy một khuôn mặt mới tới, ngồi ở đối diện đang nhìn mình chằm chằm, y tức giận nói:

– Hừ… nhìn cái gì mà nhìn…

– Ta đang quan sát hai kẻ đáng thương…

Tống Thanh Thư lạnh lùng, cười nhạt nói.

Đinh Điển thì cũng chẳng có nói gì, riêng Địch Vân bị hắn nói nghe một câu, làm nổi lên trong long chuyện thương tâm, gào khóc lên.

– Khóc cái gì mà khóc!

Đinh Điển lại lao tới đánh Địch Vân một trận tàn nhẫn, Địch Vân bị y đánh hoài nên gã cũng đã có kinh nghiệm, mỗi lần gã kêu la thảm thương, thì đối phương càng đánh nhiều hơn, vì thế Địch Vân không thể làm gì khác hơn là cắn răng chịu đựng không hé môi.

– Đừng đánh nữa, hắn ta không phải là gian tế đầu.

Tống Thanh Thư buồn cười nhìn bọn họ, sau này tốt hai người lại biến thành huynh đệ tốt.

– Ngươi nói hắn không phải là gian tế, vậy khẳng định hắn đúng gian tế rồi, lão tử sẽ đánh chết hắn.

Nắm đấm của Đinh Điển giáng xuống người Địch Vân còn ác hơn.

Tống Thanh Thư đành nói:

– Được rồi… vậy ngươi cứ xem hắn là gian tế đi…

– Quả nhiên đúng là gian tế!

Đinh Điển ánh mắt sáng lên, lại đánh Địch Vân một trận đánh no đòn.

– Lăng tiểu thư sắp chết rồi!

Thấy mình vô ý nói một câu dẫn tới Địch Vân bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, trong lòng Tống Thanh Thư cũng có chút băn khoăn, không thể làm gì khác hơn là lấy ra đại sát chiêu.

– Cái gì?

Đinh Điển quả nhiên ngừng lại, khuôn mặt dữ tợn vọt tới.

– Ngươi mới vừa nói cái gì?

– Nếu ta không nói như vậy, thì người đâu có bỏ qua cho hắn?

Nhà giam cách canh cửa sắt, Tống Thanh Thư không sợ Đinh Điển lao ra.

– Gã này đúng là số khổ, bị Lăng Thiếu Tư vứt giam ở đây chỉ là hy vọng sẽ có ngày ngươi nói ra bí mật trong lòng cho gã kia nghe, Lăng Thiếu Tư suy nghĩ là đối phó với gã này thì dễ đối phó hơn vơi ngươi nên mới làm thế.

Thật ra nhiều năm ở chung, Đinh Điển từ trong lòng lâu nay cũng rõ ràng điểm ấy, thấy Tống Thanh Thư gọi thẳng Lăng Thiếu Tư bằng tên không có vẻ tôn trọng, liền rít lên hỏi:

– Ngươi là người phương nào?

– Ta là người lương thiện chuyên đi cứu khổ cứu nạn cho người, thấy hai người người bị khổ bức như thế, cho nên đến đây giảm bớt sự đau khổ cho các ngươi.

Tống Thanh Thư nhìn thảm trạng của hai người, xương tỳ bà bị xuyên, cả người bẩn thỉu… nghĩ đến vận mệnh hai người, hăn cũng thương xót.

– Hừ! Lăng Thiếu Tư lại giở trò gian trá gì đây.

Đinh Điển lúc này đối với tất cả mọi việc đều tràn ngập sự phòng bị.

– Lăng Thiếu Tư?

Tống Thanh Thư khinh thường cười nhạt.

– Đinh đại hiệp, chúng ta làm một giao dịch được không?

– Cút đi…

Đinh Điển vừa rồi biết Lăng tiểu thư không có việc gì, liền lạnh lùng ngồi xuống lại.

– Ngươi thật sự cho rằng ta muốn lấy bí mật Liên Thành Quyết?

Tống Thanh Thư vẫn nở nụ cười nói tiếp:

– Không nói gạt ngươi, các ngươi vẫn tranh giành bí mật của Liên Thành Quyết, riêng ta thì đã sớm biết.

– Ha ha… lừa gạt tiểu hài à?

Đinh Điển cười khan.

– Ngươi không tin?

Tống Thanh Thư đứng lên nói.

– Ta có thể đem bí mật Liên Thành Quyết nói cho ngươi nghe thử xem, có gì sai biệt với bí mật mà ngươi đã biết.

– Vậy người nói ta nghe thử xem.

Đinh Điển nghi ngờ nhìn hắn.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229