Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 200
Phần 200

Tống Thanh Thư lông mày nhíu lại, thản nhiên thừa nhận nói:

– Đúng vậy, tại vì vừa rồi, tại hạ có lòng tốt mà cô nương lại nghi ngờ tại hạ lòng lang dạ thú?

Không phải Tống Thanh Thư có ý định đùa giỡn Viên Tử Y, mà là hắn rõ ràng đạo lý lạt mềm sẽ buộc chặt, Viên Tử Y vốn là đang phòng bị do dự, thật vất vả lắm hắn mới làm cho nàng mắc câu, nếu ngay lập tức hắn một lời đáp ứng, khó mà tránh khỏi nàng lại sản sinh hoài nghi.

Viên Tử Y đôi mắt chuyển động, liền nũng nịu nói:

– Công tử đường đường nam tử hán đại trượng phu, hà tất chấp nhặt với một nữ nhân? Mong công tử lòng từ bi, giúp cho tiểu nữ một lần.

Trà trộn giang hồ đã lâu, Viên Tử Y rất rõ ràng, thân là một mỹ nhân sẽ có ưu thế, có lúc luận về võ công, nhan sắc còn có tác dụng hơn nhiều.

Nghe được Viên Tử Y mềm giọng muốn nhờ, Tống Thanh Thư lộ ra vẻ mặt thỏa mãn:

– Cũng được, nếu như cô nương không có hoàng kim sẵn, tại hạ cũng phá một lần lệ, trên người cô nương món đồ nào quý trọng không, tại hạ lấy qua loa xem như là tiền thù lao.

– Món đồ quý trọng?

Viên Tử Y suy nghĩ, trên mặt khó xử, trên người nàng xác thực không thứ gì đáng tiền.

– Xem dáng dấp này của cô nương cũng liền biết cô nương cũng chả có đồ vật gì tốt…

Tống Thanh Thư buông ta thả ra Khúc Phi Yên và Chung Linh, khoanh tay trước ngực, chậm rãi đi chung quanh người của Viên Tử Y, vừa vuốt cằm của mình vừa liếc nhìn trộm cái mông săn chắc gọn gàng của nàng…

– Công tử nhìn cái gì?

Viên Tử Y nghe trong miệng hắn “chậc… chậc…”, nàng cảm thấy sống lưng một trận phát lạnh.

– Một nữ nhân luôn có loại đồ vật rất đáng giá, Viên cô nương chắc cũng biết là cái gì?

Tống Thanh Thư cũng không trả lời, trái lại hỏi một câu kỳ quái.

– Là cái gì?

Viên Tử Y đầu óc mơ hồ.

– Đó là thân thể tinh khiết hoàn mỹ, đều là đồ vật đáng giá ngàn vàng, xem dung mạo của cô nương cũng tạm được, tạm thời thế chấp cho tại hạ, xem như thù lao…

Tống Thanh Thư lẫm liệt nói.

– Không biết công tử muốn tiểu nữ làm gì đây?

Viên Tử Y cố nén trong lòng tức giận, cố mỉm cười nhìn Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư vẻ mặt do dự, cuối cùng trả lời:

– Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ muốn được một lần gần gũi với Viên cô nương là được rồi.

– Muốn chết!

Viên Tử Y tuy rằng không ngại lợi dụng một chút sắc đẹp của mình để tiện lợi hành tẩu giang hồ, nhưng lời nói của Tống Thanh Thư hiển nhiên đã vượt qua điểm mấu chốt nhẫn nại của nàng, liền từ bên hông rút ra một cây nhuyễn tiên, nhắm về phía mặt Tống Thanh Thư đánh tới.

Tống Thanh Thư vừa nói xong đã đề phòng nàng bạo phát, tuy rằng nội công không cách nào vận dụng, nhưng ánh mắt vẫn còn, thấy đòn hiểm địa liền lắc mình né qua, thấy Khúc Phi Yên đã phóng tới trước mặt mình đỡ chiêu, hắn thở phào nhẹ nhõm, nhìn Viên Tử Y cười nói:

– Tính toán lại một chút, chỉ nói đùa với cô nương thôi, ta giúp ngươi đưa thư là được rồi.

Tống Thanh Thư thấy Khúc Phi Yên bị Viên Tử Y đang đánh bức lui hơn trượng liền vội vã mở miệng kêu ngừng.

– Không có thù lao?

Viên Tử Y một cây nhuyễn tiên như ngân xà tung bay, đánh bạt tất cả ám khí của Khúc Phi Yên bắn tới.

– Không có, xem như kết giao bằng hữu.

Tống Thanh Thư cười nói.

– Được!

Viên Tử Y nhảy ra khỏi vòng chiến, từ trong lồng ngực lấy ra phong thư có đóng dấu xỉ nến, mặt trầm như nước nói:

– Nếu như công tử xem trộm thì làm sao bây giờ?

Tống Thanh Thư thay đổi vẻ mặt cợt nhả, nghiêm nghị nói:

– Đối với cho gia tộc Bách Hiểu Sanh chúng ta mà nói, chỉ cần đã nhận việc, dù cho bên trong là thư tạo phản triều đình, chúng ta cũng trao tận tay người nhận, cô nương có cảm thấy còn có cái gì khác quan trọng hơn khiến cho chúng ta hứng thú nhìn lén không?

– Tốt…

Viên Tử Y ném tới lá thư:

– Tiểu nữ có việc gấp phải về Thiên Sơn một chuyến, nếu công tử không đem tin thư đưa đến tận tay Chu sư tỷ, hoặc là nhìn lén nội dung bên trong, sau này quay trở về Trung Nguyên, dù cho công tử chân trời góc biển, tôi cũng nhất định sẽ tìm tới tận nơi…

– Đúng là công phu!

Nhìn phong thư xoay tròn bay tới, đến trong tay mình vừa vặn lực ném, Tống Thanh Thư ánh mắt sáng ngời nói:

– Cô nương cứ yên tâm đi, ta lấy danh dự mấy trăm năm gia thế Bách Hiểu Sanh ra đảm bảo, tất nhiên sẽ không xảy ra vấn đề.

Nhưng trong lòng hắn âm thầm cười nhạo, giang hồ Bách Hiểu Sanh đầu phải là hắn đâu.

– Đa tạ công tử, tiểu nữ xin cáo từ.

Viên Tử Y cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng tìm Chu Chỉ Nhược là có chuyện khẩn cấp, nhưng không gặp được Chu Chỉ Nhược ở Nga Mi, vốn tưởng rằng chuyến này tay trắng trở về, nào ngờ bây giờ lại có hy vọng.

Nhìn thân ảnh Viên Tử Y biến mất ở phía xa, Khúc Phi Yên nghi hoặc hỏi:

– Công tử vì sao lại tốn khí lực lớn như vậy để lừa nàng?

Chung Linh ở một bên cũng gật gù, hiển nhiên cũng có nghi hoặc đồng dạng.

– Thế lực Hồi cương ở Tây Vực chỉ đứng sau Mông Cổ và Minh giáo, Viên Tử Y chuyến đi này là thay mặt tộc Hồi đến đây Trung thổ tìm chưởng môn Nga Mi, nói không chắc là có chuyện gì quan hệ đến Minh giáo, ngươi cũng biết lần này Đông Phương giáo chủ bị thương chính là do Minh giáo Trương Vô Kỵ âm thầm đánh trúng, tại hạ muốn thử xem có thể tìm hiểu được tin tức gì có liên quan…

Tống Thanh Thư dẫn hai nàng đi tới một nơi vắng vẻ, dùng cành cây cách thật xa đem mật thư mở ra, thấy không có bất luận cạm bẫy gì, mới yên lòng.

Sau khi xem xong nội dung trong thư, Tống Thanh Thư cười gằn không ngừng, thì ra để đối ứng với thế lực hùng mạnh của Mông Cổ, tộc Hồi có ý định cùng Minh giáo cùng nhau kháng địch, nhưng hai thế lực này bởi vì nhiều năm liên tục chinh chiến, tích oán rất sâu, Hồi cương do Hoắc Thanh Đồng làm thống soái đề nghị tìm phe thứ ba đứng ra điều giải tác hợp, trong chốn võ lâm thịnh truyền giáo chủ Trương Vô Kỵ của Minh giáo cùng chưởng môn Chu Chỉ Nhược phái Nga Mi là chi giao, Viên Tử Y thì có nguồn gốc cùng nguồn với phái Nga Mi, liền được phái đến đây, để nhờ Chu Chỉ Nhược ra mặt, bắc cầu cho Hồi cương và Minh giáo Trương Vô Kỵ.

“Xem ra khắp thiên hạ mọi người đều luôn nghĩ rằng Chu Chỉ Nhược và Trương Vô Kỵ mới là một đôi, lão tử không tin là không lật được chuyện này…”

Tống Thanh Thư cảm thấy trong lòng một trận quỷ hỏa ứa ra.

– Tống đại ca, tại sao sắc mặt của đại ca không vui vậy?

Chung Linh thấy hắn mặt hắn tối tăm, thân thiết hỏi.

– Không có gì, ta đang nghĩ đến một ít chuyện buồn mà thôi.

Tống Thanh Thư nhếch miệng trả lời.

– Hồi cương muốn cùng Minh giáo liên hợp, xem ra cần phải sớm thông báo cho sư phụ…

Khúc Phi Yên buồn bã nói, nàng vẫn quý mến sư phụ của chính mình, lại không nghĩ rằng sư phụ lại trao nàng cho một nam nhân khác…

– Bọn họ cũng chưa liên hợp được ngay bây giờ, việc cấp bách vẫn là phải đến Thổ Phồn, nếu ta có thể khôi phục lại công lực, cùng giáo chủ của cô nương song kiếm hợp bích, thì đã bại Trương Vô Kỵ là điều chắc chắn.

Tống Thanh Thư trầm giọng nói.

Nghe hắn nói như vậy, Khúc Phi Yên lại cảm thấy phiền muộn cực kỳ:

– Công tử, trước đã nói mau chóng đi tới Ninh Mã Tự, công tử lại một mực muốn ghé qua núi Nga Mi.

– Tiện đường mà thôi, bởi vì Nga Mi đối với ta có ý nghĩa đặc thù…

Tống Thanh Thư thở dài, không đợi hai nàng đặt câu hỏi nữa, liền vịn hai nàng đi xuống núi.

– Tống đại ca, nữ nhân kia đã đi mất, sao công tử còn để bên hông của muội.

– Công tử, cái tay… cái tay công tử… ở dưới… mông của ta…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229