Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 179
Phần 179

– Ngươi nếu như còn dùng cái ánh mắt háo sắc kia nhìn ta như vậy, ta sẽ móc hai tròng mắt của ngươi ra đấy.

Nhìn thấy biểu hiện của Tống Thanh Thư, Đông Phương Bất Bại lạnh lùng nói xong, liền xoay người đi vào trong nhà.

– Đó là do tại hạ lần đầu tiên nhìn thấy cô nương mặc trang phục nữ nhân mà…

Tống Thanh Thư đi theo sau nàng, mặt mày hớn hở nói tiếp:

– Ai có thể nghĩ đến, Đông Phương Bất Bại uy chấn thiên hạ thì ra lại là một cô nương mềm mại thiên kiều bá mị như vậy.

– Mau thu lại cái bộ dạng chuyên lừa gạt các vị cô nương của ngươi đi.

Đông Phương Bất Bại không vui nhìn hắn, ngồi xuống tiếp tục việc thêu thùa của nàng.

Tống Thanh Thư đi vào bên trong, thấy trong phòng đặt mấy tấm bình phong thêu hình mấy nữ nhân thần thái khác nhau, trên ghế lại rải thảm lót thêu hoa, không khỏi lấy làm kỳ lạ, cuối cùng chú ý tới phía sau vạt áo rộng dài của Đông Phương Bất Bại, vẻn vẹn chỉ buộc chặt eo bằng một chiếc đai lưng nhỏ, đương nhiên là bên trong chân không, hắn đã từng chứng kiến cảnh tượng toàn bộ hạ thể của quận chúa A Kha khi nàng xuất thủ đánh hắn, do dự một hồi rồi Tống Thanh Thư cũng lên tiếng:

– Đông Phương cô nương, trang phục rất đẹp, hiện ra vóc dáng yêu kiều thướt tha, nhưng thực sự là không tiện dùng để đấu võ a.

– Ta thích…

Đông Phương Bất Bại ngừng tay lại một chút, rồi lại chăm chú thêu tranh trên tấm bình phong.

– Hoàng đế Khang Hi phái ngươi đến?

Đông Phương Bất Bại hỏi.

– Chẳng lẽ ta không thể vì lo lắng cho bằng hữu mà đến giúp đỡ sao?

Tống Thanh Thư cảm thấy nên để Đông Phương Bất Bại cảm thấy nợ ân tình của mình, mà không phải là để Khang Hi được trục lợi.

– Chúng ta là bằng hữu sao?

Đông Phương Bất Bại cũng không phản đối lại hỏi.

– Đương nhiên là thế rồi…

Tống Thanh Thư da mặt từ lâu đã luyện đến mức dày hơn cả tường thành, trừng lớn mắt ra vẻ vô tội…

– Vừa rồi không phải cô nương còn xuất thủ lưu tình cứu tại hạ sao?

– Ta chỉ là muốn để ngươi nếm chút vị đắng, bù lại mối hận ở bên ngoài kinh thành lần trước.

Nghĩ đến dáng vẻ chật vật lăn lộn dưới đất ban nãy của hắn, trên môi Đông Phương Bất Bại nổi lên nụ cười.

– Đáng tiếc cuối cùng ngươi lại không né tránh, làm hại khoái hoạt báo thù của ta giảm đi nhiều…

– Cho nên mới nói cô nương vẫn không nỡ để cho tại hạ bị chết mà…

Thấy sắc mặt phát lạnh của Đông Phương Bất Bại, quan sát chung quanh không có bóng người khác, Tống Thanh Thư khẽ hỏi:

– Thương thế của cô nương như thế nào rồi?

– Lần trước có người nói khoác là muốn đến đây làm nam nhân của ta, hiện tại như thế nào nói cũng không dám nói ra, mà lại đi hỏi chuyện khác?

Đông Phương Bất Bại đầu ngón tay nàng bắn ra những cây Tú hoa châm vào trong tấm bình phong đối diện, hoàn thành nét thêu cuối cùng của bức Mỹ nhân đồ.

– Chủ yếu là tại hạ sợ da mặt cô nương quá mỏng, vừa nghe tại hạ nhắc lại chuyện đó thì muốn cùng ta sống chết, cuối cùng thì chỉ làm lợi cho Nhậm Ngã Hành mà thôi.

Tống Thanh Thư mỉm cười nói.

– Nhậm Ngã Hành?

Đông Phương Bất Bại như rơi vào hồi ức, cuối cùng thì lắc đầu nói:

– Nếu như ngươi tới là vì giúp ta đối phó Nhậm Ngã Hành, ngươi có thể quay trở về được rồi. Hấp Tinh Đại Pháp của lão ta tuy rằng được cho là đệ nhất võ lâm tuyệt học, đáng tiếc là ta cũng chẳng để ở trong mắt.

– Nếu là bình thường, đương nhiên cô nương không sợ, nhưng lần trước cô nương cùng Phong Thanh Dương quyết đấu đã bị nội thương trầm trọng, tại hạ phỏng chừng cô nương chưa khôi phục được nhanh như vậy, nên chạy tới đây thay cô nương đỡ trận.

Tống Thanh Thư liền vội vàng nói.

– Cũng được… lưu ngươi ở đây còn có thể giúp ta đối phó với bọn chúng, có điều riêng Nhậm Ngã Hành nhất định phải do ta đối phó.

Đông Phương Bất Bại vốn muốn định từ chối hảo tâm của Tống Thanh Thư, không hiểu tại sao, từ trong lòng dâng lên một dự cảm không hay, chần chờ trong chốc lát, rốt cục cũng gật đầu.

Tống Thanh Thư vốn đang lo lắng Đông Phương Bất Bại quá mức kiêu ngạo, xem thường sự giúp đỡ của hắn, thấy nàng đáp ứng, vui mừng cười nói:

– Ha ha, tại hạ và cô nương liên thủ, Nhậm Ngã Hành dù có ba đầu sáu tay, cũng không gây ra được sóng gió gì lớn.

Đông Phương Bất Bại mặc kệ hắn nói, nàng lại lấy từ trong người ra một chiếc hộp đựng Tú hoa châm, bắt đầu thêu lên trên tấm bình phong mới…

– Có một vấn đề tại hạ vẫn muốn hỏi cô nương, năm xưa cô nương đoạt ghế giáo chủ của Nhậm Ngã Hành, tại sao không giết chết lão ta, mà lại đem nhốt dưới lòng Tây hồ để rồi ngày nay sinh ra họa lớn?

– Tại sao không giết Nhậm Ngã Hành, là bí mật lớn nhất của bổn giáo.

Đông Phương Bất Bại quay đầu lại nở nụ cười xinh đẹp hỏi:

– Có muốn biết hay không?

– Muốn!

Tống Thanh Thư gật đầu như gà mổ thóc.

– Nhưng đáng tiếc ta lại không muốn nói cho ngươi.

Đông Phương Bất Bại ngoảnh mặt làm ngơ, tâm trí đều đặt ở trên tấm bình phong đang thêu.

– Đông Phương cô nương, cô nương học cái tính xấu này ở đâu vậy?

Tống Thanh Thư sững sờ, nhưng không tức giận, trái lại có chút cao hứng, không nghĩ tới nàng cũng biết trêu đùa như vậy.

Đông Phương Bất Bại cũng không quản tới hắn, đôi tay trắng nõn chập chờn, phi châm thoăn thoắt, đường viền hình thù mỹ nhân trên bình phong từ từ hiện ra. Tống Thanh Thư nhìn thấy thật vô vị, đột nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề:

– Đông Phương cô nương, không biết trên Hắc Mộc nhai có người nào tên là Dương Liên Đình?

Trong đôi mắt hắn sáng rực như muốn hiểu thấu tâm can của Đông Phương Bất Bại.

“Tách…” một tiếng, đường chỉ trong tay của Đông Phương Bất Bại bị đứt, nàng quay đầu lại nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư, trong mắt nổi lên sát khí:

– Ngươi từ đâu nghe được cái tên này?

Thấy nàng phản ứng mạnh như vậy, Tống Thanh Thư trong lòng hồi hộp: “Chẳng lẽ Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình thật sự là có quan hệ tình ái…” Nghĩ tới chuyện này, nhất thời trong lòng hắn hơi khó chịu.

– Tại hạ cũng đã quên từ đâu nghe được cái tên đó rồi.

Đông Phương Bất Bại im lặng một hồi, rồi mở miệng nói:

– Hắn đã chết rồi…

– Chết như thế nào?

– Ta giết…

Đông Phương Bất Bại chậm rãi nói.

– Cái gì?

Tống Thanh Thư giật nảy mình, đáng tiếc là nàng không tiếp tục nói thêm câu nào…

Đông Phương Bất Bại ngẩng đầu lên, nói:

– À… để ngươi là một người ngoài ở lại trong bổn giáo thì cũng không thích hợp, ngươi hãy cải trang thành người của Nhật Nguyệt thần giáo, đến lúc hệ trọng còn có thể khiến đám người Nhậm Ngã Hành bị bất ngờ.

– Cải trang thành ai đây?

Tống Thanh Thư mờ mịt hỏi.

– Dương Liên Đình.’

Đông Phương Bất Bại điềm nhiên nói.

Tống Thanh Thư nghĩ đến hình ảnh Dương Liên Đình, liền cảm thấy buồn nôn, vội vã cự tuyệt nói:

– Tuyệt đối không được!

– Tại sao?

Đông Phương Bất Bại nghi hoặc hỏi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229