Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 142
Phần 142

Tống Thanh Thư đến ngự thư phòng, thì đã nhìn thấy Vi Tiểu Bảo và Đa Long cũng ở sẵn đó, hướng về Khang Hi thi lễ một cái.

– Được rồi, khanh cũng đã tới.

Khang Hi ôn hoà nở nụ cười, ngồi trở lại bên trên Long Ỷ, nói:

– Lần này trẫm triệu các khanh tới đây là muốn nghe qua ý kiến, các khanh cảm thấy nên xử trí những tên thích khách như thế nào đây?

Đa Long nói:

– Đám phản loạn này gan to bằng trời, nên đưa ra xử tội lăng trì để răn đe làm gương.

“Con bà mày…”

Vi Tiểu Bảo liếc mắt nhìn liếc nhìn Đa Long, trong lòng gã tức giận “Hồng Hoa hội cũng là phản Thanh phục Minh, cũng có thể là cùng với Thiên Địa hội ít nhiều qua lại, phải tìm cách giúp bọn họ một tay, miễn cho sau này sư phụ trách tội… ”

Nghĩ vậy nên Vi Tiểu Bảo vội vàng tiến lên nói:

– Muốn giết đám thích khách không khó, chỉ là nô tài lo lắng, hoàng thượng nhiều năm qua là một minh quân, thật khó khăn mới tạo nên trong lòng của dân chúng một vầng hào quang. Nếu như đem đám thích khách xử tử lăng trì, dân chúng không biết rỏ chuyện, nói không chắc còn có thể bên ngoài đồn thổi sai lệch… chỉ có điều hoàng thượng anh minh thần võ, chắc là đã sớm nghĩ đến biện pháp giải quyết trước đó rồi.

Khang Hi mỉm cười, quay đầu lại nhìn Tống Thanh Thư hỏi:

– Còn khanh thì cảm thấy thế nào?

– Thần thì cho rằng, việc cấp bách trước tiên là điều tra rõ chủ sử đứng ở phía sau đám thích khách, nếu không tìm ra, thì hành động như thế này vẫn còn tái diễn, còn về chuyện sống chết của đám thích khách thì chỉ là việc nhỏ.

Tống Thanh Thư suy nghĩ trước tiên cần phải đem sự chú ý của Khang Hi từ nọi người trong Hồng Hoa hội dời qua nơi khác để kéo dài thời gian lại nghĩ cách cứu giúp, chứ nếu như Khang Hi hạ lệnh xử trảm, thì hắn lúc này vẫn đúng là chưa có biện pháp gì cả.

– Không cần tra xét, trẫm biết…

Khang Hi vẻ mặt trầm ngâm nói.

– Thích khách đanh bị nhốt ở Thiên Lao chưa có bị tra khảo…

Đa Long sững sờ, kính phục nhìn Khang Hi nói tiếp:

– Hoàng thượng quả nhiên cao thâm khó dò.

– Trẫm tối hôm qua khi biết được bọn chúng là người của Hồng Hoa hội, liền biết ngay rằng kẻ làm chủ sử là ai…

Khang Hi oán hận nói tiếp:

– Tổng đà chủ Trần Gia Lạc của Hồng Hoa hội lâu nay vẫn cùng với Bảo thân vương có mối quan hệ không minh bạch, theo thám tử báo lại, lần này ám sát trẫm chính là do từ Bảo thân vương trong bóng tối sai khiến.

– Bảo thân vương.

Đa Long trong lòng hồi hộp, nghĩ thầm trước đây Bảo thân vương cùng hoàng thượng đã vứt bỏ hiềm khích lúc trước, cùng nhau chống lại quân Mông Cổ, không ngờ cuối cùng là vẫn không nhịn được…

– Con bà nó! Bảo thân vương lại gan to bằng trời như vậy…

Vi Tiểu Bảo vuốt ống tay áo, ra dáng vẻ muốn đánh nhau.

– Hoàng thượng lúc đã khoan hồng độ lượng, không nghờ tới Bảo thân vương còn làm trầm trọng thêm chuyện này, dám làm ra chuyện khi quân phạm thượng, đúng là thẩm thẩm có thể nhẫn, nhưng thúc thúc không thể nhịn! Hoàng thượng mau hạ lệnh bắt hắn nghiêm hình tra tấn, mới giải được mối hận trong lòng…

– Ừm… Tiểu Bảo ngươi nếu đã tích cực như vậy, thì trẫm sẽ ban một đạo thánh chỉ cho ngươi, hãy chạy đến Thịnh kinh đem Bảo Thân vương đem về trị tội.

Khang Hi trầm giọng nói xong nhìn gã.

Vi Tiểu Bảo ngượng ngùng nói:

– Nô tài nếu như có bản lãnh đó, thì làm gì để cho hoàng thượng lo lắng đến mức như vậy.

– Không biết hoàng thượng dự định xử trí như thế nào vơi người của Hồng Hoa hội?

Tống Thanh Thư lúc này cũng có nghĩ ra chút ít manh mối, Khang Hi đã tỏ rõ là biết ai đứng lưng làm chủ vụ thích khách này, vào lúc này thì đám người Hồng Hoa hội đối với Khang Hi coi như là vô bổ không còn tác dụng, ăn thì không ngon, bỏ đi thì tiếc.

– Trẫm dự định thả bọn chúng ra.

Khang Hi một lời nói ra, tất cả đều giật mình kinh hãi.

Vi Tiểu Bảo thì trong lòng vui vẻ, ngoài miệng lại nói:

– Hoàng thượng sao lại dễ dàng thả bọn chung như vậy?

Tống Thanh Thư cũng nghi hoặc nhìn Khang Hi, trong lúc này cũng đoán không được Khang Hi đang có ý đồ gì.

– Không sai…

Khang Hi đứng lên, ở trong ngự thư phòng đi qua đi lại, chậm rãi nói ra dòng suy nghĩ:

– Bây giờ quân tiên phong Mông Cổ đang cường thịnh, trẫm còn cần đến sức mạnh của Bảo thân vương, hiện tại động đến hắn vẫn chưa phải là lúc.

– Vậy thì chẳng phải là để hắn bắt nạt, mà mình thì lại không thể hoàn thủ?

Vi Tiểu Bảo trợn mắt lên hỏi.

– Haha… ngược lại không phải là vậy đâu…

Khang Hi cười nói:

– Quãng thời gian trước trẫm đã giải quyết xong Kim Xà vương, bây giờ không còn nỗi lo ở phía nam về sau, có thể từ bây giờ bắt đầu rãnh tay để đối phó với Bảo thân vương, chỉ là những việc này đều cần phải có thời gian.

Tống Thanh Thư đã hiểu ra:

– Do đó hoàng thượng muốn thả người của Hồng Hoa hội, lo lắng Bảo thân vương chó cùng rứt giậu…

– Không sai…

Khang Hi gật đầu tán thành rôi nói:

– Bảo thân vương đang chằm chằm nhìn vào động tĩnh kinh thành, lo lắng đám người của Hồng Hoa sẽ đem hắn khai ra, hắn đang lâm vào thế cỡi lưng cọp, vạn nhất vào lúc này, có kẻ mang lòng dạ khó lường ở bên cạnh quạt gió thổi lửa, Bảo thân vương sẽ khởi binh làm phản ngay lập tức, thì Đại Thanh sẽ gặp nguy hiểm.

– Vì lẽ đó mà hoàng thượng cũng không cần tra khảo, trực tiếp thả ra đám người Hồng Hoa hội, để trấn định tinh thần của Bảo thân vương?

Tống Thanh Thư nghe qua thì ánh mắt rạng ngời.

– Nhưng làm như vậy thì cũng quá tiện nghi những tên phản tặc kia.

Đa Long tức giận bất bình nói.

– Thật vậy không?

Khang Hi lộ mỉm cười gian trá, :

– Hồng Hoa vào cung ám sát, trẫm không chỉ thả bọn họ, hơn nữa lại không tra khảo, người Hồng Hoa hội trở về báo lại cho Bảo thân vương, ngay cả thẩm tra cũng không có, các ngươi cảm thấy Bảo thân vương sẽ nghĩ như thế nào về chuyện như thế?

– Hắn sẽ cho cho rằng người Hồng Hoa hội đã đầu hàng về phía chúng ta rồi.

Vi Tiểu Bảo hưng phấn nói:

– Bên trong nghi kỵ lẫn nhau, nhất định là sẽ chó cắn chó.

Khang Hi khẽ mỉm cười, trong lòng suy nghĩ, cứ cho rằng Hoằng Lịch sẽ biết Hồng Hoa hội để lộ bí mật mà chính mình không bị truy cứu là được, Hoằng Lịch sẽ hiểu rõ ràng vì sao. Rất nhiều lúc chân tướng cũng không quan trọng, trọng yếu chính là khí độ mà thôi… Đương nhiên những vấn đề thâm sâu trong chính trị, Khang Hi không cần thiết phải nói cho mấy tên thần tử này nghe.

– Trẫm gọi các khanh tới đây, chính là muốn các khanh tìm biện pháp âm thầm đem người Hồng Hoa hội thả ra ngoài, dù sao trẫm cũng kiêng kỵ các đại thần, bọn họ thì đường nhiên không muốn buông tha cho những thích khách này rồi.

Khang Hi ánh mắt đảo qua ba người nói.

– Chuyện này hoàng thượng cứ giao cho hạ thần phụ trách đi.

Tống Thanh Thư xung phong nhận việc nói.

– Cũng được, khanh võ công cao cường, là người lựa chọn tốt nhất để làm việc này.

Khang Hi gật đầu nói tiếp:

– Đa Long, ngươi trong bóng tối phối hợp cùng Thanh Thư, lúc cần thiết, cũng có thể hi sinh mấy tên thị vệ, nên nhớ chuyện ngày hôm nay trong căn phòng này, trẫm không muốn bất cứ thêm người nào biết.

Tống Thanh Thư liền vội vàng nói:

– Chúng thần rõ rồi!

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229