Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 76
Phần 76

Thì ra là Thủy Sinh đoán chắc Tống Thanh Thư chỉ là làm ra vẻ chứ chẳng có thể nào tìm ra đáp án, cố tình để cho hắn xấu mặt.

Quả nhiên nghe được lời của nàng, toàn thể mọi người bên trong đều quay đầu lại nhìn Tống Thanh Thư.

Tú bà ánh mắt sáng ngời, cười ha hả nói:

– Hóa ra là Vi công tử a, quả nhiên là đại tài, xin mời tướng cô tử nói ra, Ôn cô nương sẽ định đoạt là có chính xác hay không.

Nghe được lời lẽ vô tình, Vương Ngữ Yên lo lắng nhìn Tống Thanh Thư, sau vài lần tiếp xúc với hắn, trong lòng của nàng đối với hắn có ấn tượng khá tốt, không đành lòng nhìn thấy hắn xấu mặt, nàng đang muốn âm thầm nói cho hắn đáp án, thì Thủy Sinh nhìn qua đã hiểu ý ngay, liền đứng che chắn ở giữa hai người, cười khanh khách nói:

– Vương cô nương không cần vì là công tử nhà ta lo lắng, công tử học được thần cơ diệu toán, loại đề mục đơn giản này thì dĩ nhiên phải biết.

Thủy Sinh trong lòng đắc ý cười lạnh, hiện tại đem hắn nâng lên thật cao, đợi lát nữa hắn rơi xuống thì càng đau, Vương Ngữ Yên thì không biết rõ ràng quan hệ của hai người, thấy Thủy Sinh nói như vậy, nàng cũng đành từ bỏ ý định nhắc nhở hắn.

“Hừ tiểu cô nương này, xem ra sau này phải điều giáo lại mới được…”

Tống Thanh Thư hung hăng trừng mắt với Thủy Sinh một cái.

Đa Long hâm mộ nhìn Tống Thanh Thư, nháy mắt nói:

– Tống công tử, bọn họ tưởng nhầm ngươi là Vi huynh đệ… ha ha, cơ hội hiếm có, chúc ngươi ôm được mỹ nhân…

– Đến tột cùng là có biết hay không nói mau ra đi, đừng lãng phí thời gian mọi người nữa.

Đám người phía dưới nhao nhao, bọn họ đã chờ đến lúc hết kiên nhẫn rồi, Thủy Sinh hớn hở chờ xem kịch vui.

– Một trăm đao qua đi, cái khan gấm của Ôn cô nương bị chia làm 5,051 mảnh.

Tống Thanh Thư nhìn qua tâm màn che phủ của mỹ nhân trả lời đáp án.

Vương Ngữ Yên gật đầu, nghĩ thầm Tống công tử không chỉ có võ công cao, hơn nữa quả nhiên là học được thần cơ diệu toán.

Ôn cô nương cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói uyển chuyển, mỗi chữ cũng tựa hồ có ma lực câu hồn:

– Vi công tử quả nhiên tài cao, không biết công tử làm sao đoán ra được vậy?

Tong lòng Ôn cô nương đang nghi hoặc, vì nghe tiếng Vi Tiểu Bảo đã lâu, gã vô học, tướng mạo hèn mọn, vì sao người này lại phong thần tuấn lãng, còn có thể giải được cái đề mục này?

Ôn cô nương này chính là Hạ Thanh Thanh phu nhân của Viên Thừa Chí, nhiều năm về trước nàng cũng là một tiểu cô nương ngây ngô, có điều chẳng biết vì sao, từ sau khi nàng gã cho Viên Thừa Chí thì dung nhan càng trở nên mỹ lệ tuyệt trần làm rung động lòng người, mỗi lần giơ tay nhấc chân đều tỏa ra mị lực thành thục của nữ nhân, bây giờ đang là diễm quang tỏa ra bốn phía.

Nếu như lúc này Tống Thanh Thư biết được thân phận của nàng, hắn nhất định phải cảm thán:

“Chẳng trách Viên Thừa Chí không đành lòng bỏ Hạ Thanh Thanh mà đi tìm Chu A Cửu, thì ra Hạ Thanh Thanh đã kinh biến thay đổi đến mức:

Nhất cố khuynh nhân thành.

Tái cố khuynh nhân quốc.

Nghĩa là:

Quay lại nhìn một lần thì làm nghiêng thành người,

Quay lại nhìn lần nữa thì làm nghiêng nước người.”

Như vậy!

Đề mục này vốn là nằm trong một quyển sách cổ tịch, cố ý gây khó dễ những chi sĩ tìm hoa vấn liễu, để bọn họ biết khó mà lui, mục đích của nàng là đón lõng Vi Tiểu Bảo ở tại đây, vì nơi này là chốn xuất thân của Vi Tiểu Bảo, trước sau gì một khi đi ngang qua thì gã cũng sẽ tìm tới nơi đây vui chơi, đáp án thì tự có tự mình nàng biết, Vi Tiểu Bảo làm sao mà tùy tiện đoán ra được chứ?

Nào có ngờt Vi Tiểu Bảo vừa mở miệng lại trả lời đúng ngay, làm cho Hạ Thanh Thanh bất ngờ cực kỳ, lập tức chú ý tới phía sau hắn có một đôi, nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, thì trong lòng hơi động: “ Vi Tiểu Bảo ngồi ở vị trí cao, phỏng chừng đây là phò tá đã giúp hắn nghĩ ra được… ”

Lúc này mọi người nghe câu hỏi của nàng, người ngoài đều hóng xem trong thời gian nháy mắt, Tống Thanh Thư làm sao mà lại tính toán ra đáp án nhanh như vậy…

Tống Thanh Thư chần chờ một chút, rồi nói ra:

– Chỉ là đoán thôi.

Hắn thầm cười khổ, Tống Thanh Thư biết cái đề mục này cũng là do ngẫu nhiên, thời hiện đại công ty của hắn có lần tuyển dụng người, trong lúc vô tình thì hắn nhìn thấy phòng nhân sự chuẩn bị đề mục, trong đó có vấn đề câu hỏi này.

Lúc đó Tống Thanh Thư lúng túng phát hiện ngay cả mình cũng không trả lời được, lại không tiện hỏi cách làm, lặng lẽ quay về phòng làm việc mở ra google tìm kiếm, do đó cái đề mục này mới khắc sâu ấn tượng với hắn.

– Nếu Vi công tử nếu không muốn tiết lộ phương pháp giải của mình, tiểu nữ cũng cũng không muốn làm cho Vi công tử khó xử.

Hạ Thanh Thanh vội vã mở miệng giúp hắn giải vây, nghe được nàng nói thì mọi người còn tưởng rằng đây là tuyệt kỹ độc nhất của Tống Thanh Thư không muốn chia sẻ nói ra cùng mọi người, nên cũng thoải mái bỏ qua.

– Công tử xin nghe tiếp một đề nữa, nếu như công tử có thể đáp được, xin mời lên tiểu lâu cùng gặp gở.

Hạ Thanh Thanh nở nụ cười quyến rũ, tiếp tục tràn ngập mê hoặc.

Lần này bên dưới sôi sùng sục tiếng người:

– Không phải nói là có đến ba đề mục sao? Tại sao nếu giải được hai cái thì liền để hắn đi vào?

– Ôn cô nương, muốn đem nắm lấy sao?

– Chắc là thấy hắn phong thái anh tuấn nhiều tiền, thì cho rằng hắn tuổi trẻ có sức lực, lũ tiểu bạch kiểm đều là tốt mã giẻ cùi, không có dùng được đâu, nếu thích thì bổn đại gia có báu vật thô to trong người mới xứng đáng kết bạn cùng nữ nhân đây.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229