Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 97
Phần 97: LÀM TÌNH VỚI DAO CƠ TIÊN TỬ

Nghịch Nam Long vốn là người có trái tim nồng ấm, dễ cảm thông với người khác, đặc biệt khi đứng trước nữ giới lại càng trở nên nhạy cảm, thấy Dao Cơ tiên tử tuyệt vọng như vậy, không kìm lòng được, liền quỳ một chân xuống ngồi bên cạnh nàng, nói một cách chân thành:

– Xin Dao Cơ nương nương đừng buồn, tại hạ thề rằng sau này gặp lại Dương Tiễn, nếu mạnh hơn hẳn gã thì nhất định sẽ không giết gã, cũng không làm hại gã, nếu bằng nhau hoặc kém hơn thì sẽ không tìm thủ đoạn đê đèn để ám hại gã.

Dao Cơ tiên tử mừng rỡ nói:

– Nghịch Nam Long, chàng quả là người có lòng nhân nghĩa, ta hết sức cảm kích. Nhưng Dương Tiên đang tiến vào Ma giới, sợ rằng nó sẽ bị ma lực điều khiển, làm mất đi lý trí, trở thành một kẻ tàn bạo vô tình, lục thân bất nhận. Liệu chàng có thể vì ta mà tiến vào Ma giới cứu nó được chăng?

Nghịch Nam Long sửng sốt, đáp:

– Chuyện này sao có thể được? Ma giới là hiểm cảnh cùng cực mà các bậc Đại Tiên cũng không có sức chống trả, huống chi tại hạ đang bị giam giữ trong cung Vị Ương, không thể xuất cung được.
– Chuyện thả chàng khỏi cung Vị Ương không có gì phức tạp, chỉ cần ta mở lời cầu xin, hoàng huynh nhất định sẽ đáp ứng. Ta với Nữ Oa nương nương cũng là chỗ thân tình, có thể đứng ra làm trung gian hóa giải hiềm khích giữa hai người. Dương Tiễn là đứa con duy nhất của ta, bố nó đã chết, gia đình ta neo người, nếu nó cũng chết nốt hoặc hóa thành điên dại tất ta không sống nổi.

Nghịch Nam Long cho dù tốt tính đến đâu cũng không muốn vì một kẻ chẳng thân thiết gì với mình mà liều lĩnh bước chân vào chỗ chết, khăng khăng từ chối:

– Dao Cơ tiên tử tha lỗi, tại hạ tài hèn sức mọn không làm được việc này, xin hãy đi nhờ người khác.
– Nghịch tráng sĩ mang theo dòng máu nghịch thiên của Nghịch Thiên Đế năm xưa, mà Ma giới cực kỳ tôn sùng Nghịch Thiên Đế, chỉ có chàng mới cứu được con ta mà thôi. Tráng sĩ, xin chàng đáp ứng lời cầu xin của thần thiếp.

Dao Cơ tiên tử cầm tay Nghịch Nam Long, nước mắt đổ ra ướt mi.

Nghịch Nam Long cảm xúc dâng trào, bất giác bước ra khỏi ranh giới phân biệt nam nữ, lấy tay lau nước mắt cho nàng. Hai người đứng sát cạnh nhau, cảm tưởng như Dao Cơ tiên tử có thể tùy ý ngã vào lòng chàng.

Dao Cơ tiên tử thấy Nghịch Nam Long mấy lần mấp máy môi muốn nói mà lại thôi, biết rằng chàng đang đấu tranh nội tâm kịch liệt, bây giờ chính là lúc để gia tăng sức ép, chứ nếu để cảm xúc này trôi qua, chàng định tâm lại thì sau này thuyết phục còn khó hơn lên trời.

Nàng ngả thân dựa hẳn vào người Nghịch Nam Long. Cơ thể nàng mềm mại quá, mùi hương trên người nàng thanh khiết, nồng nàn quá làm trái tim Nghịch Nam Long rạo rực. Chàng lấy tay vuốt mái tóc nàng, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp đang hoen lệ của nàng, thần trí không còn được tỉnh táo nữa, liền cúi xuống đặt nụ hôn lên môi nàng. Dao Cơ tiên tử hơi rùng mình nhưng không chống trả. Nghịch Nam Long được thể, vòng tay ôm siết lấy cơ thể nàng, lưỡi tiến càng sâu vào trong miệng. Hai người dính chặt lấy nhau, cảm nhận hơi nóng rừng rực từ cơ thể của nhau.

Dao Cơ tiên tử chồng chết nhiều năm, sống cô đơn hoang lạnh, bây giờ con trai cũng đi mất, tâm trí bất ổn, trong lòng thầm khao khát tìm được người xứng đáng để nương tựa. Nghịch Nam Long tuy địa vị thấp kém, nhưng lại là người duy nhất cứu được con nàng, hơn nữa từ chàng tỏa ra sự hấp dẫn giới tính mà người khác không có được, nàng vừa gặp đã yêu. Lúc này vì vô vàn lý do hợp lại mà ngọn lửa nhục dục bùng cháy. Nàng bất chấp tất cả, chỉ mong được sống trọn vẹn phút giây này.

Nghịch Nam Long biết mình mà làm tình với Dao Cơ lúc này thì phải thực hiện lời hứa cứu Dương Tiễn, nhưng Dao Cơ tiên tử quá xinh đẹp, bản tính của nàng quá mềm mỏng dịu hiền, chàng cầm lòng không đặng, chỉ có thể theo sự thúc đẩy của bản năng mà tiến tới.

Chàng rùng mình một cái, Thiên Thần giáp biến mất, cơ thể hoàn toàn trần truồng, con chim dài ba mươi phân vươn cao. Dao Cơ tiên tử thấy con chim của chàng hấp dẫn quá, chân rủn đi, ngã quỵ xuống. Nghịch Nam Long đỡ nàng nằm ra sàn mây, bàn tay khéo kéo cởi hết quần áo của nàng, để lộ ra một thân hình tuyệt mỹ phi phàm.

Dao Cơ tiên tử đã sinh một lứa chứ không còn trinh nguyên, cơ thể ngoài vẻ đẹp tự nhiên quyến rũ còn có thêm cả nét thành thục mà gái trinh không có, tựa như quả chín đến kỳ phải hái, hoa thơm đến lúc phải ngắt, phần eo cực thon chia đôi cơ thể, phía trên là bầu ngực lớn màu trắng sữa, phía dưới là mông to như cái rổ úp vào, chính giữa hai chân là một cái lạch màu hồng nhạt ươn ướt. Thánh thủy từ đó tuôn trào.

Nghịch Nam Long ngắm nhìn cơ thể nàng, chim cương cứng hết cỡ, sớm đã không còn chịu được nữa, bỏ qua luôn giai đoạn kích dục, lập tức nhét chim vào bướm Dao Cơ tiên tử. Nàng rên lên đầy khoái cảm, hạ thể bắt đầu uốn éo chuyển động để hợp nhịp với Nghịch Nam Long. Hai người trải qua giai đoạn thăm dò kéo dài một phút, thấy dường như mình sinh ra là để dành cho nhau, nhanh chóng đẩy tốc độ lên cao trào. Con chim của Nghịch Nam Long vỗ những cú khủng khiếp vào lồn Dao Cơ tiên tử trong khi nàng ra sức ưỡn đít lên, mặt hoa nhăn nhó trong niềm khoái cảm vượt xa sức chịu đựng của tâm trí nàng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155