Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 14
Phần 14: ĐI TÌM THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ

Hai người làm tình năm ngày năm đêm đến khi Nghịch Nam Long hoàn toàn kiệt sức, chân tay run lẩy bẩy mới ngừng lại. Hóa ra trong quan hệ tình dục, cho dù là thần hay người thì bên đầu hàng trước vẫn luôn là nam giới.

Bạch Cốt Tinh nằm gối đầu lên ngực Nghịch Nam Long, lắng nghe trái tim chàng đập từng tiếng thình thịch, nói một cách dịu dàng:

– Ta vốn chỉ định chơi bời với chàng một lúc rồi giết đi, ai ngờ chàng lại khiến ta yêu chàng mất rồi.

Nghịch Nam Long âu yếm vuốt khẽ mái tóc của Bạch Cốt Tinh, bảo:

– Ta cũng không ngờ rằng mình lại có tình cảm với nàng. Nàng lừa ta tới mấy lần là vì sao?

Bạch Cốt Tinh cười phá lên:

– Tính ta vậy đó, thích đùa cợt với nam giới. Ta biết đàn ông yêu lâu một người sẽ chán nên mới hóa thân đủ kiểu. Ta hỏi này, chàng thích ai nhất trong số ba người?
– Mỗi người đều có điểm hấp dẫn riêng, nhưng khi ta biết cả ba đều là nàng rồi thì ta lại thích nàng bây giờ nhất, từ nay đừng thay đổi hình dạng nữa nghe không?

Bạch Cốt Tinh không trả lời mà hỏi sang vấn đề khác:

– Chàng đến đây làm gì?
– Ta muốn gia tăng pháp lực bằng phép Luân hồi, muốn thế cần có miếu thờ quanh năm hương khói không dứt.
– Ồ, thì ra vì chuyện này mà chàng muốn tiêu diệt tà ma ác quỷ để tạo ơn cho dân chúng. Chuyện đó đơn giản, ta giúp được. Trong vòng năm trăm năm tới ta sẽ bỏ Bạch Hổ Lĩnh đến nơi khác sống, dân chúng trong làng thấy ta bỏ đi nhất định sẽ biết ơn chàng mà lập đền thờ. Nếu chúng không lập đền thờ ta sẽ ăn thịt hết.
– Ấy đừng, ngay cả nếu họ không lập đền thờ cũng đừng làm hại họ. Trong vòng năm trăm năm tới nàng sẽ ở đâu?
– Ta chưa biết. Chàng cũng đừng hỏi, vì điều đó sẽ làm tổn thương lẫn nhau. Sau năm trăm năm, ta sẽ quay về đây. Còn chàng thì đi đâu?
– Ta muốn tìm một Đại Tiên để nhờ làm phép Luân hồi. Nàng có biết vị Đại Tiên nào có tấm lòng Bồ tát sẵn sàng giúp đỡ những người kém cỏi như ta không?
– Nghe nói Quan Âm Bồ Tát đã đạt tới đẳng cấp Á Thánh tiệm cận với Thánh Nhân là người có tấm lòng quảng đại từ bi, nhưng ngài sống ở Tây phương xa xôi chắc chàng không tìm được đâu. Người thứ hai là ân nhân của ta, Thông Thiên giáo chủ.

Nghịch Nam Long sửng sốt hỏi:

– Nàng với Thông Thiên giáo chủ quen biết ư?
– Năm xưa Thông Thiên giáo chủ đi ngang qua nơi ta đang tụ khí hóa hình đến giai đoạn then chốt, thấy ta gặp trở ngại không vượt qua được, liền sinh lòng từ bi mà ra tay cứu giúp. Ngài ban cho ta pháp lực, sau đó lại dạy phép cho. Ngài là người rất nhân từ và có quan điểm cởi mở với vạn vật, bất kể xuất thân là gà, chó, chuột, mèo hay như ta là đống xương trắng đều vô cùng coi trọng, cho rằng có thể trở thành tiên. Con người ấy một mình chống lại cả tiên giới, bởi các vị thần trên trời rất coi trọng nguồn gốc xuất thân, cho rằng súc vật chỉ có thể làm người hầu chứ không có tư cách đứng ngang hàng với họ. Chàng nghĩ coi có uất ức hay không?
– Nàng nói rất đúng. Người ta chỉ nên đánh giá thành quả và sự nỗ lực chứ đừng nhìn vào nguồn gốc xuất thân, vì không ai tự chọn được nguồn gốc cho mình.
– Vậy nên Thông Thiên giáo chủ là niềm hy vọng duy nhất cho những người như em. Thông Thiên giáo chủ từng bảo rằng sau này gặp chuyện khó khăn không giải quyết được thì cứ đến tìm, nhất định sẽ ra tay giúp đỡ. Ngài ấy sống ở điện Bích Du trên đảo Kim Sa.
– Vậy ta đến đảo Kim Sa. Bạch Cốt Tinh, ta gặp nàng không lâu mà như đã quen từ kiếp trước, mối thâm tình này nhất định sẽ ghi nhớ. Hãy bảo trọng.

Hai người lưu luyến chia tay.

Bạch Cốt Tinh giữ đúng lời hứa, rời khỏi Bạch Hổ Lĩnh năm trăm năm để trú tại vùng núi khác. Nghịch Nam Long nói với dân ba thôn rằng chàng đã đánh đuổi được yêu quái, dân ba thôn cảm kích vô cùng, liền lập đền thờ ở chân núi, quanh năm hương khói không dứt. Nghịch Nam Long ký thác một phần hồn phách vào bức tượng của chính mình trong đền thờ, từ nay cho dù có chết thì vẫn còn phần hồn này, đảm bảo lưu giữ được toàn bộ ký ức và bản ngã trong quá trình luân hồi.

Sau khi đã thu xếp được mọi chuyện yên ổn, Nghịch Nam Long liền tặng tuấn mã cho người dân trong thôn, rồi phất tay một cái, cơ thể cứ thế bay lên trời trong tiếng hò reo không ngớt của người dân ba thôn. Chàng kết hợp hai phép Ngự Phong và Tá Phong, đằng vân giá vũ bay về Kim Sa đảo. Tốc độ của chàng nhanh hơn ngựa nhưng chậm hơn máy bay, đi mãi mới tới nơi.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155