Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 93
Phần 93: VẠN NIÊN NHẤT NGUYỆT YẾN

Trong khi hai mẹ con Tây Vương Mẫu tranh cãi, thì từ ngoài cửa cung Vị Ương bỗng vang lên tiếng gọi cửa thật lớn.

Nghịch Nam Long lắng nghe, nhận ra âm thanh cao vống lên rất đặc trưng của Trư Bát Giới.

Chàng đang mệt, không muốn tiếp khách, nhưng vốn là người thân thiện nên cũng chịu khó mặc Thiên Thần giáp ra gặp đối phương.

Thấy chàng, Trư Bát Giới tỏ ra hết sức mừng rỡ:

– Nghịch huynh ở đây chơi tập thể Tây Vương Mẫu nương nương và mười nàng công chúa có sướng không?

Vừa nói xong, đã nhận ra mình lỡ lời, bèn vội lấp liếm đi:

– Coi như ta không nói gì nhé. Nghịch huynh, ta đến mang theo tin vui đây.

Nghịch Nam Long tò mò hỏi:

– Tin gì vui?

Trư Bát Giới đáp:

– Thái Âm Tinh Quân mở tiệc thưởng trăng, mời chư tiên tới dự. Cứ một nghìn năm một tiệc nhỏ, ba nghìn năm một tiệc lớn, mười nghìn năm mở một đại tiệc, gọi là Vạn Niên Nhất Nguyệt Yến, xa hoa vô cùng. Năm nay vừa hay tròn mười nghìn năm, chính là Vạn Niên Nhất Nguyệt Yến. Tinh Quân là bậc Thánh Nhân, địa vị trong Tiên giới vô cùng cao quý, ngang hàng với Tam Thanh và Ngọc Hoàng Thượng Đế, khách mời cũng toàn những đại nhân vật Tam Giới, ngay cả Nhiên Đăng Cổ Phật từ phương Tây xa xôi cũng đích thân tham dự. Mọi người đều phải mang lễ vật đến mừng. Nghe nói Thái Thượng Lão Quân mang theo mười bình hồ lô, trong đó có năm bình hồ lô kim cương, mỗi bình đựng một viên Tuyệt Phẩm Đan và năm bình hồ lô vàng, mỗi bình đựng mười viên Thượng Phẩm Đan đến làm quà cho Thái Âm Tinh Quân.

Nghịch Nam Long ngạc nhiên hỏi:

– Chơi lớn vậy sao? Nghe nói từ trước đến nay Thái Thượng Lão Quân chỉ làm ra được có một trăm viên Tuyệt Phẩm Đan và một nghìn viên Thượng Phẩm Đan, vậy mà chỉ riêng đại tiệc lần này đã mang đến năm viên Tuyệt Phẩm Đan và năm mươi viên Thượng Phẩm Đan, như vậy chẳng phải lỗ vốn ư?

Trư Bát Giới nháy mắt, nói nhỏ vào tai Nghịch Nam Long:

– Nguyên lai năm xưa Thái Thượng Lão Quân thầm yêu Thái Âm Tinh Quân mà không được đền đáp, sau này đắc đạo vẫn canh cánh mối tình đơn phương, lần nào gặp nàng cũng dâng đại lễ nhưng Thái Âm Tinh Quân cũng là dạng quái thai, quà thì nhận hết mà nhất quyết không chịu mở lòng đáp lại. Bà ta ăn đậm mấy vụ rồi, lần này chắc lại mở mồm cá ngão xơi hết đồ ngon.

Nghịch Nam Long giương mắt nhìn Trư Bát Giới, tự hỏi trên Thiên Đình còn thằng cha nào ăn nói như phường hạ lưu thế này nữa không?

Chàng hỏi:

– Tiệc này thì có liên quan gì đến ta?
– Thái Âm Tinh Quân đích thân mời huynh đến dự tiệc, nhờ ta chuyển lời.

Lời nói ấy khiến Nghịch Nam Long cực kỳ ngạc nhiên.

– Ta với Thái Âm Tinh Quân không thân không quen, ta lại đang bị Ngọc Hoàng giam lỏng trong cung Vị Ương, sao lại mời ta dự tiệc làm gì? Tiệc này Ngọc Hoàng có tham dự không?
– Có chứ? Lúc nào ngài chẳng góp một chân?
– Ấy, thế thì ta chịu, không thể nhận lời. Xin Thiên Bồng Nguyên soái gửi lời cảm ơn và xin lỗi của ta đến với Thái Âm Tinh Quân, nếu sau này còn duyên, và còn được mời lần nữa thì ta nhất định vượt đường xa muôn dặm dự tiệc.

Trư Bát Giới xua tay:

– Nghịch huynh đừng cả nghĩ. Chuyện này đúng là có chút khó nói, nhưng theo chỗ ta hiểu, thì Ngọc Hoàng Thượng Đế đồng ý để huynh rời cung Vị Ương đến dự tiệc, miễn là huynh không tham gia tiệc chính cùng với các bậc Thánh Nhân mà chỉ tham gia tiệc phụ cùng với các bậc Đại Tiên khác mà thôi.
– Vậy là sao? Ta thực sự không hiểu.

Trư Bát Giới lại thì thào nói nhỏ:

– Nghe đâu người thực sự mời huynh lần này là mẹ của Dương Tiễn, Dao Cơ Tiên Tử. Dao Cơ Tiên Tử nghe nói con trai mình định tiến vào Ma giới để đoạt ma lực, vô cùng lo lắng, liền xin Ngọc Hoàng cho mình được gặp huynh hòng thuyết phục huynh đến xin lỗi con trai bà ta. Dương Tiễn vốn là người hào sảng, là niềm hy vọng của Thiên Đình, chỉ vì chuyện của Na Tra và Ngọc Đỉnh chân nhân mà tâm phiền ý loạn, sa chân vào ma đạo, thực là điều đáng tiếc. Nếu huynh tỏ thành ý, biết đâu có thể giúp Dương Tiễn quay đầu, trở về lối chính.

Nghịch Nam Long thành thật đáp:

– Ta vốn không có thù oán gì với Dương Tiễn, cũng không ngại xin lỗi vì đã giết sư phụ của người này, nếu thực sự gặp được nhau thì tội gì không biến thù thành bạn? Được, Thiên Bồng Nguyên soái hãy chuyển lại lời rằng Nghịch Nam Long này sẵn sàng đến dự tiệc để giải quyết ân oán, quyết không nuốt lời.

Trư Bát Giới giơ ngón tay trỏ lên, nói:

– Phải thế chứ, đúng là Nghịch tráng sĩ.
– Chỉ có điều tại hạ không có vật gì quý giá để làm quà, không biết có bất tiện không?
– Thái Âm Tinh Quân có bảo riêng trường hợp của Nghịch huynh thì chỉ việc đến tay không, cung Quảng Hàn vô cùng hân hạnh đón tiếp.

Nghịch Nam Long cảm thấy việc này có chút kỳ quái, nhưng vốn bản tính lạc quan, vô tư, nên cũng không nghĩ nhiều, cáo biệt Trư Bát Giới, quay trở vào trong cung Vị Ương, một lần nữa lôi mẹ con Tây Vương Mẫu ra địt váng cả Thiên Đình.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155