Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 96
Phần 96: GẶP DAO CƠ TIÊN TỬ

Nhất Nga thấy Nghịch Nam Long thản nhiên như vậy, liền đến gần, hỏi:

– Nghịch tráng sĩ chê điệu múa này không đẹp, bọn em không xinh hay sao mà dáng vẻ thản nhiên làm vậy?

Nghịch Nam Long bỏ bình rượu xuống, đứng lên, giãy bày:

– Xin Nhất Nga tiên tử tha tội bất kính. Các vị cung nhân ở đây ai ai cũng xinh đẹp tuyệt trần, điệu Quảng Hàn Tình Khúc cũng vô cùng quyến rũ, chỉ là cơ thể ta dạo này hơi mệt, nhã hứng chưa lên, nên tâm trạng có phần thờ ơ chứ thật sự các nàng chẳng có gì để chê cả.

Nhất Nga lại tiến gần Nghịch Nam Long thêm chút nữa, lấy xiêm y che miệng, cười cười hỏi:

– Có phải chàng ngủ với Tây Vương Mẫu nương nương và mười cô con gái của bà nhiều quá nên phát sinh chứng lãnh cảm với phụ nữ rồi không? Tây Vương Mẫu đang ngồi cùng chồng bên tiệc chính, hơi chút là ánh mắt lại hướng về bên này, xem chừng nhớ chàng da diết.

Nghịch Nam Long ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ làn da mái tóc của nàng còn thơm hơn cả hoa lan, lúc nàng lại gần dáng điệu tình tứ như người mới yêu, mang đến cảm xúc vừa dễ chịu vừa kích động, vội vã hít một hơi thở sâu để củng cố chân tâm, rồi mới đáp lại một cách nhã nhặn:

– Nhất Nga tiên tử quá lời rồi, chuyện ấy không thể mang ra nói đùa được.
– Thôi nào, chuyện nàng với mẹ con Tây Vương Mẫu nương nương cả Tam giới còn ai không biết. Nếu chàng muốn, thần thiết sẽ bố trí một căn phòng riêng để chàng cùng Tây Vương Mẫu hành lạc, đảm bảo Ngọc Hoàng Thượng Đế không hề hay biết. Không phải thần thiếp tự kiêu, nhưng ở đây thần thiếp giống như đại tổng quản của cung Quảng Hàn, đã được Thái Âm Tinh Quân đã ban chỉ dụ, chuyện gì cũng có thể tự quyết được.

Nghịch Nam Long địt Tây Vương Mẫu cả năm còn chưa đủ chán hay sao, lúc ấy sợ hãi xua tay:

– Thôi, thôi, ta chỉ muốn có thời gian để thoải mái một mình.

Nhất Nga cầm tay Nghịch Nam Long, nói đầy dịu dàng:

– Vậy mời chàng qua căn phòng này để có thời gian tĩnh tâm, đặng phục hồi sức khỏe.

Bàn tay của Nhất Nga mềm còn hơn tay em bé, vừa chạm vào Nghịch Nam Long đã run bắn như tích điện.

Chàng đinh ninh rằng thái độ và lời lẽ của mình vừa nãy đã xúc phạm danh dự cung nhân Quảng Hàn, bây giờ bị người ta đuổi khỏi bàn tiệc, không dám phản kháng, chỉ có thể lặng lẽ đi theo Nhất Nga sang căn phòng khác.

Chàng không biết rằng việc Nhất Nga nói chuyện riêng và cầm tay mình đã khiến cho Võ Thánh vô cùng ghen tị và tức giận. Vốn Võ Thánh mê Nhất Nga như điếu đổ, âm thầm dự định sau này lên làm Thánh Nhân rồi nhất định sẽ đến cung Quảng Hàn gạ nàng làm thiếp, đem về cung giã cho nát lồn mới thôi.

Võ Thánh không thèm xem Quảng Hàn Tình Khúc, mắt hổ dõi theo Nhất Nga và Nghịch Nam Long lúc này đã biến mất sau cánh cửa, tâm trạng như muốn bốc hỏa.

Từ thời điểm ấy, trong lòng Võ Thánh đã có ý muốn giết chết Nghịch Nam Long.

Hắn là cao thủ chỉ dưới cấp Thánh Nhân tí tẹo thôi, là một trong những đại nhân vật trong Tiên giới, cả ngàn năm nay chưa từng thất bại dưới tay ai. Hắn cũng là phò mã của Thiên Đình, cầm trong tay trăm vạn quân, có quyền tiền trảm hậu tấu. Hơn nữa Nghịch Nam Long đã làm mất mặt Thiên Đình cùng cực, người thân của Ngọc Hoàng ai ai cũng muốn giết chàng, chỉ là chưa đến thời điểm thì chưa nên ra tay mà thôi.

Lại nói Nhất Nga dẫn Nghịch Nam Long vào trong căn phòng kín, nơi ấy có một người phụ nữ đang ngồi đợi.

Nghịch Nam Long trông người phụ nữ này quen quen mà nhất thời không nhớ ra từng gặp ở đâu.

Người phụ nữ thấy Nghịch Nam Long, vẫn ngồi yên vị mà tự giới thiệu bản thân:

– Ta là Dao Cơ tiên tử.

Nghịch Nam Long biết Dao Cơ tiên tử là mẹ của Dương Tiễn, em gái Ngọc Hoàng, vội vã vòng tay cúi chào:

– Nhọc lòng Dao Cơ nương nương đến đây tìm gặp, tại hạ vô cùng hổ thẹn.

Dao Cơ tiên tử thấy chàng hành xử hòa nhã như vậy, gật đầu, khen thầm trong bụng. Nàng nói tiếp:

– Vốn biết chàng và đứa con hiếu thắng của ta có chút bất hòa, những tưởng nó bị người hại, nhưng xem chừng chỉ là sự hiểu lầm.

Nghịch Nam Long thành thật đáp:

– Tại hạ cùng Dương Tiễn vốn ở hai bên chiến tuyến, mỗi người thờ một chủ, không khỏi dẫn đến xung đột. Nhưng tại hạ không căm ghét con người Dương Tiễn. Tại hạ cho rằng Dương Tiễn là người hào sảng, trọng nghĩa khí, có lòng nhân ái, người như thế hẳn đã được nuôi dạy rất tốt. Nếu có thể hóa thù thành bạn thì quý hóa làm sao, chỉ có điều oán đã kết quá sâu, tại hạ đã giết thầy của Dương Tiễn, sợ rằng hai bên chỉ có thể đánh nhau đến chết mà thôi.

Dao Cơ tiên tử buồn bã kêu lên:

– Oan nghiệt, thật là oan nghiệt.

Nàng nghĩ về người chồng dũng cảm đã bị Giao Long ba đầu giết chết, con trai duy nhất thì đang sa chân vào ma đạo mà không cầm được nước mắt.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155