Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 76
Phần 76: THỎA THUẬN GIỮA NGHỊCH NAM LONG VÀ TÂY VƯƠNG MẪU

Tây Vương Mẫu nói:

– Nghịch Nam Long, chuyện ta nhờ ngươi, nhất định phải giữ bí mật không được nói với ai. Thậm chí với Thượng Đế bệ hạ cũng không cần tiết lộ làm gì, khỏi khiến người lo lắng.

Nghịch Nam Long hỏi:

– Xin hỏi Vương Mẫu nương nương đó là chuyện gì mà ghê gớm làm vậy?

Tây Vương Mẫu chậm rãi kể lại đầu đuôi.

Hóa ra Vương Mẫu có tới hai mươi tư người con gái, Long Kiết công chúa chỉ xếp vị trí thứ mười ba. Theo tục lệ Thiên Đình, con gái sớm thì nghìn tuổi, muộn thì mười nghìn tuổi sẽ được cho đi lấy chồng. Năm nay đến lượt công chúa thứ mười tám là Thanh Nga, gả cho tục gia đệ tử của Thái Thượng Lão Quân là Vương Lâm.

Vương Lâm đỉnh cấp Đại Tiên, được người đời đồn đoán rằng chỉ trong khoảng trăm năm nữa sẽ bước vào hàng ngũ Thánh Nhân, là một trong những đại nhân vật trong Tiên giới. Tây Vương Mẫu rất muốn kết thân với người này. Thanh Nga công chúa cũng cực kỳ ưa thích Vương Lâm, mọi sự muôn phần hòa hợp. Hiềm nỗi có chuyện khó nói. Đó là Thanh Nga công chúa hễ lại gần cánh đàn ông là có biểu hiện ghê sợ, thậm chí ngay cả với cha nàng là Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng không ngoại lệ. Điều này thật khó lý giải. Nàng cực kỳ lo lắng về nỗi đêm động phòng hoa chúc mà trở nên điên dại thì hậu quả khôn lường.

Vương Lâm vốn xuất thân chỉ là một thiếu niên tầm thường nơi hạ giới, bố mẹ đều là nông dân, sau nhờ một cái danh ngạch mà nhập môn tiểu tiên phái, do thông minh đĩnh ngộ, thủ đoạn vô biên mà dần dần tu luyện lên đẳng cấp cao cường, được Thái Thượng Lão Quân yêu mến thu làm đồ đệ. Vương Lâm là kẻ máu lạnh tàn khốc, nghe đâu năm xưa giết người như ngóe, tuyệt đối không nên để hắn mất lòng.

Tây Vương Mẫu biết Nghịch Nam Long có biệt tài làm vui lòng phụ nữ, trong lúc quẫn bách liền nghĩ ra giải pháp cuối cùng là mượn Nghịch Nam Long để phá thế sợ đàn ông của Thanh Nga công chúa. Tiên giới không quan tâm đến chuyện trinh tiết như Nhân giới, nam tiên nữ tiên thấy đối phương thuận mắt là lập tức tiến hành giao phối, thỏa mãn rồi lại chia tay nhau để vân du tứ hải. Chuyện Thanh Nga công chúa và Nghịch Nam Long quan hệ tình dục ngay trước ngày nàng cưới chồng dĩ nhiên là điều cấm kỵ, nhưng chỉ cần hai bên giữ kín mồm miệng thì ai biết đấy là đâu?

Nghịch Nam Long vốn không thích làm chuyện đi đêm, vừa nghe xong đã tìm cách chối từ:

– Thưa Vương Mẫu nương nương, tại hạ bị Ngọc Hoàng Thượng Đế giam tại cung Vị Ương, không tiện phá lệnh ra ngoài. Xin vương mẫu thứ tội cho.

Tây Vương Mẫu sốt ruột nói:

– Ta là hôn thê độc nhất của Thượng Đế bệ hạ, ý của ta cũng chính là ý của bệ hạ. Ngươi lo cái gì? Vốn chuyện giữa Nữ Oa và ngươi là chuyện cá nhân, Thiên Đình không nên can thiệp vào. Bệ hạ vì Dương Tiễn mà giận dữ vô cớ, cũng là điều đáng tiếc. Nếu ngươi giúp được con gái ta thì ta sẽ cầu xin bệ hạ cho ngươi được tự do.
– Tại hạ được tự do, thế còn tiểu Nữ Oa và Thiên Vĩ Hồ thì sao?
– Hai tên đó là người của Nữ Oa, không thể thả được.
– Vậy thì tại hạ không đi. Ta nhất định ở lại để bảo vệ các nàng.
– Ngươi thật là đồ không thấu tình đạt lý. Thế này đi, ta có vườn đào tiên, lúc này vừa khéo sắp đến Hội Bàn Đào dành cho các vị tiên nhân cấp cao. Ngươi giúp ta, ta ban cho ngươi một trái đào tiên.

Nghịch Nam Long chưa từng thấy ai ki bo như vậy, đến trẻ con cho đào còn cho ít nhất hai quả, đằng này đường đường là Tây Vương Mẫu chủ vườn đào mà cho có mỗi một quả, không khỏi cảm thấy thắc mắc.

Tây Vương Mẫu tức giận bảo:

– Sao ngươi ngu thế? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói rằng đào của ta một nghìn năm mới ra hoa, ba nghìn năm mới có quả, mười nghìn năm quả mới chín, người thường ăn một quả cũng sống lâu ngàn năm, tiên nhân ăn một quả cũng có thể thăng tiến tu vi, ăn nhiều quả có thể đột phá cảnh giới? Đến Thánh Nhân còn thèm rỏ dãi đào của ta, với ngươi ta dùng hai tay dâng lên tận mồm còn chê?

Nghịch Nam Long thấy Tây Vương Mẫu có thành ý, từ chối mãi không tiện, bèn tặc lưỡi bảo:

– Đào tiên của nương nương tại hạ xin nhận, còn chuyện trả tự do thì thôi đi. Tại hạ còn một yêu cầu nữa, xin nương nương thuận cho. Tại hạ muốn được gặp Long Kiết công chúa để thăm hỏi sức khỏe của nàng, chuyện này tại hạ vẫn canh cánh trong lòng từ lâu, cảm thấy mình có lỗi với nàng. Nếu tại hạ có thể giúp nàng tỉnh táo trở lại, dẹp bỏ tâm ma, trở về với chồng cũ thì thật mừng lắm thay.

Tây Vương Mẫu trợn mắt, mắng:

– Ngươi đến gặp nó, hai đứa lại làm tình với nhau, còn bảo nó về với chồng cũ à? Ngươi ăn gì mà khôn thế? Nhưng thôi, đằng nào chuyện đã rồi, chỉ cần ngươi giúp được Thanh Nga thì ta cho ngươi gặp Long Kiết trong mười phút.

Nghịch Nam Long mừng rỡ nói:

– Tạ ơn Vương Mẫu nương nương.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155