Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 28
Phần 28: NGHỊCH NAM LONG GIẾT LÔI CHẤN TỬ

Đại quân tiến lên, chưa được bao xa đã gặp một người có cánh bay trên lưng chừng trời. Người này ngoại hình kỳ dị: Tóc đỏ, nanh bạc, một bên mắt vàng, bên kia lại mắt xanh trông rất đáng sợ.

Người này tên là Lôi Chấn Tử, con nuôi của Cơ Xương, học trò của Vân Trung Tử tu tại núi Chung Nam, động Ngọc Trụ. Lúc hai bên đánh nhau đến kịch liệt, Vân Trung Tử liền cho Lôi Chấn Tử xuống giúp cha nuôi diệt nhà Thương.

Lôi Chấn Tử cầm cây búa vàng là pháp bảo rất lợi hại, có thể tạo ra sấm sét. Đôi cánh của Lôi Chấn Tử cũng là một loại vũ khí thượng hạng, mỗi lần vỗ cánh có thể nhảy từ địa điểm này tới địa điểm khác trong tích tắc, nhờ vậy mà Lôi Chấn Tử trăm trận trăm thắng. Các tiên nhân bên phía Triệt giáo không ai chống nổi.

Lôi Chấn Tử thấy Nghịch Nam Long hạ sát Hoàng Thiên Hóa một cách dễ dàng, biết là cao thủ, liền tự mình tìm đến giết.

Nghịch Nam Long ngẩng đầu lên, nói với Lôi Chấn Tử:

– Nếu tráng sĩ muốn sống thì xin hãy trở về, đừng dại đâm đầu vào vũng nước đục.

Lôi Chấn Tử gầm lên một tiếng, cây búa vàng chĩa xuống. Theo sự dẫn đường của cây búa, hàng chục tia sét to bằng cái cây lớn đua nhau giáng xuống đầu của Nghịch Nam Long. Nghịch Nam Long thấy sức tấn công của đối phương dữ dội, không dám thẳng thắn đối đầu, liền nhảy từ lưng trâu xuống đất, dùng phép độn thổ tránh đi. Sét giáng xuống mặt đất, cày thành cái hố lớn. Trâu thần trúng mấy chục tia sét, cho dù sức khỏe vô địch cũng chịu không nổi, lập tức lăn quay ra chết.

Con trâu này về tay Nghịch Nam Long chưa được mười lăm phút đã chết, thật là đáng tiếc cho thần ngưu.

Nghịch Nam Long độn thổ đi mấy chục mét, từ dưới đất vọt lên trời cao, khoảng cách với Lôi Chấn Tử rất gần. Chàng vung bàn tay, tung ra một chùm sét tuy kích thước bé hơn sét của Lôi Chấn Tử rất nhiều nhưng lợi hại không kém, thần tiên cấp thấp chỉ trúng một tia cũng đủ thiệt mạng.

Lôi Chấn Tử vỗ cánh, phát ra tiếng nổ lớn, trong khoảnh khắc đột nhiên biến mất. Chùm tia sét của Nghịch Nam Long rơi vào khoảng không.

Nghịch Nam Long biết đã gặp đại địch, không dám lơ là, lắc mình một cái đã vọt lên sát tầng mây, nơi chàng vừa đứng xuất hiện một tia sét quét ngang bầu trời, nếu trúng phải thì chắc mười phần chết chín.

Nghịch Nam Long toát mồ hôi, cảm thấy Lôi Chấn Tử thủ đoạn vô biên, mạnh hơn Hoàng Thiên Hóa rất nhiều.

Mặc dù đã có nhiều tiến bộ, nhưng các thuật pháp cao thâm chàng vẫn chưa thực hiện được, đành dùng sức ngạnh kháng đối phương.

Chàng vung tay, thi triển phép Tiên Sơn Di Thạch, các khối đá lớn trên mặt đất giống như bị người khổng lồ cầm lấy, đồng loạt bay dựng đứng lên trời. Nghịch Nam Long hét lớn một tiếng, huy động các tảng đá ném về phía Lôi Chấn Tử.

Cảnh tượng ấy thật kinh tâm động phách. Lôi Chấn Tử không bỏ chạy mà hiên ngang cầm búa, hễ gặp tảng đá nào bay đến lại cầm búa gõ một phát, tảng đá ấy lập tức vỡ tan thành các mảnh nhỏ. Đá vụn rơi rào rào xuống đất như mưa đá.

Nghịch Nam Long lại vung tay lần nữa, đá vụn vừa chạm đất lại bay lên, giống như hàng trăm nghìn viên đạn bắn về phía Lôi Chấn Tử. Lôi Chấn Tử chấn kinh không dám đón đỡ như trước, vội vỗ cánh, lập tức hiện ra tại địa điểm khác cách đó vài trăm mét. Còn chưa hoàn hồn, đã thấy cơ thể mình chìm trong một biển lửa màu trắng.

Hóa ra Nghịch Nam Long dùng đá tấn công khắp vùng trời, nhưng cố tình chừa lại một khoảng trống duy nhất làm mồi bẫy Lôi Chấn Tử, Lôi Chấn Tử trong lúc vội vàng không nghĩ được sâu xa, cứ thế đâm đầu vào, trúng ngay Bạch Hỏa.

Bạch Hỏa này là lửa do Rồng trắng tạo thành, lợi hại hơn hầu hết lửa trên thế gian, cánh của Lôi Chấn Tử dính có tẹo lửa đã bốc cháy đùng đùng.

Lôi Chấn Tử sợ hãi, muốn chạy trốn, nhưng cánh đã cháy rồi, không vỗ được nữa, còn đang hoang mang, đã thấy Nghịch Nam Long rút ra thanh kiếm Mật Tà là vũ khí cướp được của Hoàng Thiên Hóa, từ xa xẹt đến luồng thanh quang sáng chói. Mật Tà là thần kiếm, có thể tấn công từ cự ly vô cùng xa, miễn nơi nào ánh sáng chiếu đến được là nơi đó có người chết.

Đầu của Lôi Chấn Tử bị ánh sáng từ thần kiếm Mật Tà quét trúng, lập tức rụng xuống đất, hồn phách bay lên bảng Phong Thần.

Nghịch Nam Long vẫy tay, cây búa vàng của Lôi Chấn Tử bay về với chàng, từ nay chàng lại có thêm một vũ khí mới rất lợi hại.

Nghịch Nam Long hạ cánh xuống đất, chấn chỉnh đội ngũ, tiếp tục tiến về phía đại trận của quân Chu.

Sau hai chiến thắng liên tiếp, Nghịch Nam Long dần có lòng tin vào bản thân. Chàng là một trong số những người hiếm hoi biết cả ba mươi sáu phép Thiên Cang lẫn bảy mươi hai phép Địa Sát, nên trừ khi gặp Đại Tiên, còn nếu chỉ là tiên nhân thông thường thì chàng có thể dùng phép thuật biến hóa mà giết chết. Mặc dù việc tiết kiệm đồ cũ có thể không mang lại…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155