Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 107
Phần 107: NGHỊCH NAM LONG THỤ HƯỞNG ĐAN DƯỢC

Thái Thượng Lão Quân giận dữ nói:

– Tiểu Quân, mười bình hồ lô này vốn là lễ vật ta mang đến tặng muội. Nhưng muội để cho một tên tiểu tử gây ra chuyện bại hoại, làm mất danh dự của môn phái, làm vấy bẩy tên tuổi của sư phụ, không thể tha thứ được. Mau trả lại đây, đừng buộc ta phải ra tay làm dữ.

Thái Âm Tinh Quân mắt phượng rực rỡ, lạnh giọng đáp:

– Huynh ra tay làm dữ thì cũng làm được gì ta?

Thái Thượng Lão Quân đang định tranh cãi tiếp, thì Tiếp Dẫn đạo sư, hay còn được biết đến với tên gọi phổ biến hơn là A di đà Phật đã xua tay, nói:

– Tiệc hôm nay là do Tinh Quân đứng ra chủ trì, chúng ta chỉ là khách mời. Nương nương nói đúng, việc của chủ nhà không phải là việc của chúng ta. Nay xảy ra cãi vã, tiệc mất vui, nên giải tán cả thôi. Còn về mười bình hồ lô, Lão Quân đã định mang tặng cho chủ nhà thì mang về cũng dở, thôi thì cứ để lại, coi như quà chia tay, các vị thấy sao?

A di đà Phật đã chứng đắc đạo quả, là một trong các vị phật được cả Tam giới cực kỳ kính ngưỡng, ngay cả Tam Thanh cũng phải kiêng nể. Thái Thượng Lão Quân vẫn ôm tình nồng với sư muội, bây giờ nghe A di đà Phật khuyên nhủ, chín bỏ làm mười, chắp tay nói:

– Tạ ơn A di đà Phật đã chỉ dạy, tôi nhất thời hồ đồ, suýt gây ra việc huynh muội tương tàn. Nay để lại mười bình hồ lô làm quà chia tay, từ nay cắt đứt quan hệ, không bao giờ đặt chân đến cung Quảng Hàn nữa. Các vị, cáo từ.

Nói rồi, phất tay áo đi mất.

Ngọc Hoàng Thượng Đế làm ra bộ mặt thản nhiên, dắt tay Tây Vương Mẫu ra về.

Chư vị Phật cũng lần lượt về Tây Phương.

Thái Âm Tinh Quân không hề biết rằng một thế trận liên minh tru diệt Nghịch Nam Long đã được thiết lập, hứa hẹn gây ra cuộc đại chiến trăm nghìn năm có một. Nàng chỉ cảm thấy bồn chồn, lo lắng không an, bèn mang mười bình hồ lô đến cho Nghịch Nam Long, nói:

– Đây là đan dược của Thái Thượng Lão Quân, em không cần đến nó. Chàng mau uống đi.

Nghịch Nam Long thấy có năm bình hồ lô kim cương, năm bình hồ lô vàng, bình nào cũng rất nặng, bèn mở ra xem, thấy bên trong mỗi bình hồ lô vàng có hai mươi viên đan dược kỳ lạ, bên trong đặc ruột màu vàng mà lớp vỏ bên ngoài có màu đỏ tỏa ra ánh sáng lấp lánh, mùi thơm nồng nàn. Bình hồ lô kim cương lại càng kỳ lạ hơn, nhìn qua tưởng không có gì, phải mở Thập Vĩ Hồ Thiên Nhãn mới thấy hai viên đan dược trong suốt không màu không mùi không vị, viên nào cũng nặng ngang quả núi, không rõ được làm từ chất liệu gì hay luyện chế theo phương thức nào mà lại có tính chất khác thường như vậy.

Nghịch Nam Long trầm ngâm nói:

– Ta nghe Thiên Bồng Nguyên soái nói Thái Thượng Lão Quân mang đến đây năm bình hồ lô kim cương, mỗi bình đựng một viên Tuyệt Phẩm Đan và năm bình hồ lô vàng, mỗi bình đựng mười viên Thượng Phẩm Đan, nhưng xem ra ông ấy đã mang số lượng gấp đôi. Thái Âm, ông ấy có tình với em như vậy, ta thật áy náy.

Thái Âm Tinh Quân nói:

– Số người có tình với em nhiều không kể xiết. Năm xưa Thiên Ma cũng vì em mà chết, chẳng lẽ em lại cứ phải dằn vặt chuyện đâu đâu? Đây đều là đan dược quý giá, chàng mau uống để đột phá lên Thánh Nhân.
– Em không định uống chúng ư?
– Em được khách dự đại yến tặng cho nhiều đan dược, dạo này uống không thấy hiệu quả nữa, nhưng chàng thì đang ở cấp Đại Tiên, dư địa phát triển còn nhiều, chắc chắn sẽ có công hiệu.

Nghịch Nam Long nghe vậy, không chần chừ gì nữa, lập tức bỏ hết cả đống đan dược vào mồm, nhai như đường đậu, tức thì cảm nhận được một nguồn nhiệt lượng vĩ đại đổ vào cơ thể, nhất thời không tiêu hóa hết được. Nguồn nhiệt lượng ấy quá lớn, nhanh chóng dồn lại thành hình một vì sao khổng lồ, tạo nên cánh cổng năng lượng thứ hai tồn tại song song với Tiên Thiên Hợp Nhất.

Chàng may mắn quá đỗi, thụ hưởng quá nhiều cơ duyên, cơ duyên nào cũng chấn động kim cổ. Là người đầu tiên có được hai cánh cổng năng lượng tồn tại đồng thời với nhau, chẳng cần vất vả tập luyện mà vẫn đạt tiến cảnh mà người khác có mơ cũng không chạm tới được. Tuy chàng chưa thể đột phá cấp Thánh Nhân, nhưng cũng không còn cách bao xa nữa. Điều này ngẫm ra thật kỳ diệu, bởi tiên nhân bình thường muốn tiến cấp Đại Tiên không thể mất dưới mười nghìn năm, muốn tiến cấp Thánh Nhân không thể mất dưới năm trăm nghìn năm, vậy mà Nghịch Nam Long cứ một thời gian ngắn lại nhảy một cấp, đã thế quanh năm suốt tháng chỉ có đi địt gái, làm tình với nữ tiên, đời người như thế còn mong muốn gì hơn nữa?

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155