Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 36
Phần 36: KIM LINH THÁNH MẪU TRỔ TÀI CỨU NGHỊCH NAM LONG

Hắc Kỳ Lân thấy chủ gặp nạn, liền bay lên, dùng miệng cắn lấy cái xác không hồn của Nghịch Nam Long, phi về trận doanh bên mình.

Trước đó con vật thông minh này đã kịp tha về cả cây búa của Nghịch Nam Long nữa.

Na Tra thấy người trong mộng bị Dương Tiễn giết chết, giận run người, cầm Hỏa Tiêm thương đâm luôn vào ngực Dương Tiễn. Dương Tiễn tóm được cây thương, giữ chắc không buông, đúng lúc ấy ngọn lửa từ Hỏa Tiêm thương bùng lên, thiêu đốt cơ thể gã.

Hỏa Tiêm thương là pháp bảo rất mạnh, ngọn lửa của nó đủ sức thiêu đốt phần lớn vật chất trong thiên hạ, thế nhưng Dương Tiễn chìm trong biển lửa mà chẳng hề hấn gì, bản lĩnh rõ ràng cao hơn Na Tra rất nhiều.

Thái Ất chân nhân hiện ra giữa không trung, phẩy tay một cái, ngọn lửa lập tức biến mất không còn dấu vết gì nữa.

Na Tra thấy sư phụ, òa lên khóc:

– Sư phụ, Dương Tiễn giết chàng mất rồi.

Thái Ất chân nhân thở dài:

– Dương Tiễn đã làm đúng. Với kẻ địch không được phép nhân từ.
– Người có thể cứu chàng không?
– Cứu? Tại sao ta phải cứu nó? Na Tra, con đã trở nên mê muội mất rồi, đừng ở lại đây nữa, hãy về động phủ tĩnh tu mười năm. Bao giờ tỉnh ngộ mới được xuất quan.

Na Tra kính ngưỡng sư phụ, không dám cãi lời, đành lạy ba lạy rồi gạt nước mắt trở về động phủ.

Thái Ất chân nhân nhìn theo đồ đệ, lẩm bẩm:

– Đứa trẻ này vốn là pháp bảo của ta, lúc ra đời tạo hóa ban cho thân nữ nhưng quyết chí trở thành nam. Nó đã được định sẵn sẽ góp công lớn trong trận Vạn Tiên tiễu trừ Triệt giáo, tiêu diệt quân Thương, thế mà từ khi gặp Nghịch Nam Long tâm tính bắt đầu thay đổi, muốn được trở thành nữ nhi. Ta đành đuổi nó về động Kim Quang, vậy là dòng chảy vận mệnh đã thay đổi rồi. Nghịch Nam Long mang hơi thở nghịch thiên của Nghịch Thiên Đế năm xưa, quả là đáng sợ, cũng may nó đã chết. Độc chất của Giao Long ba đầu là một trong tam độc lừng lẫy trong Tiên giới, một khi đã trúng thì không có thuốc giải, phen này chắc Triệt giáo không cứu được nó.

Nói rồi, nhìn Dương Tiễn vẫn đang đứng đó, ánh mắt tràn đầy sự tiếc nuối dõi theo Na Tra đã đi khuất, lắc đầu một cái, lập tức biến mất.

Lại nói Hắc Kỳ Lân tha xác Nghịch Nam Long về trại, năm vị tiên cô ùa ra, đưa vào trong lều, lại cầu cứu Kim Linh thánh mẫu cứu giúp.

Kim Linh thánh mẫu đặt tay lên trán Nghịch Nam Long, thăm bệnh một lát rồi bảo:

– Hồn vía của Nghịch Nam Long không hiểu làm thế nào mà có thể đi một vòng Hoàng Tuyền rồi nhớ đường trở về xác cũ, quả là chuyện lạ. Tuy nhiên cơ thể này trúng độc quá nặng, để nguyên như thế này thân xác sẽ thối rữa, không thể hồi sinh được, cần phải đẩy hết độc tố ra khỏi cơ thể mới xong.

Hạm Chi tiên cô yêu Nghịch Nam Long như điên dại, lúc đấy khóc hỏi:

– Vậy phải làm thế nào mới đẩy được độc tố khỏi cơ thể?
– Độc tố lan từ đùi theo đường máu đi một vòng quanh người, đi đến đâu các cơ quan nội tạng ngừng hoạt động đến đấy, cần phải dồn độc tố vào một điểm rồi cho nó thoát ra mới được. Trên người có hai điểm, một là miệng, hai là chim. Hồn khí của Giao Long mang theo khí âm hàn, lúc này có xu hướng dồn về chim. Nguyên nhân là vì trong Âm có Dương, trong Dương có Âm, Dương dễ bị Âm quyến rũ mà Âm thì dễ bị Dương quyến rũ. Vừa hay con chim cũng là điểm tập trung khí lực của Nghịch Nam Long. Vậy chúng ta chọn con chim của hắn làm điểm thoát khí đi.

Năm vị tiên cô nhìn nhau thẹn thùng.

Vân Tiêu tiên cô nói:

– Vậy để chúng em lại thi phép cũ.
– Cái này không được. Độc chất của Giao Long là một trong tam độc nguy hiểm lắm. Các em bản lĩnh còn kém, pháp lực không đủ, nếu không cẩn thận để dính dù chỉ một chút thôi cũng chết bất đắc kỳ tử, phải để ta đích thân ra tay mới được.

Kim Linh thánh mẫu quyết chí giúp Nghịch Nam Long, khi ấy liền thi phép cởi bỏ bộ Kim Quy giáp ra khỏi người chàng. Vốn bộ giáp này kỳ lạ vô cùng, bên ngoài thì cứng như thép mà bên trong thì mềm như vải nên chim của Nghịch Nam Long không bị cọ xát đến nỗi tổn thương.

Giáp trụ đã cởi, Nghịch Nam Long lại trần truồng như cũ. Năm vị tiên cô nhìn con chim của chàng lúc này đã nghẹo đầu sang một bên, tuy chẳng có khí lực gì mà thân chim vẫn to như khúc gỗ, nhớ lại lúc mình nhét con chim này vào bướm, khoái cảm đỉnh nóc kịch trần, nước nhờn lại tuôn ra ồ ạt.

Vân Tiêu đặt tay xuống bướm, rên rỉ:

– Bao năm tu hành, cứ ngỡ đã qua được chuyện nam nữ tầm thường, ai dè gặp được đúng người mới hay ta vẫn chỉ là phụ nữ.

Kim Linh thánh mẫu ra lệnh:

– Các em lùi lại đi để ta thi pháp.

Năm vị tiên cô miễn cưỡng lùi lại. Kim Linh thánh mẫu vén tay áo, quỳ xuống mút chim cho Nghịch Nam Long.

Thời ấy xã hội hãy còn nguyên thủy, người ta quan hệ chủ yếu theo bản năng, chưa đúc kết được nhiều tư thế mới mẻ, không có các sách dạy làm tình, lại không có phim ảnh để khán giả noi theo, việc dùng miệng mút chim là cái gì đó kinh tởm, bẩn thỉu, đáng sợ lắm.

Năm vị tiên cô thấy Kim Linh thánh mẫu dùng miệng mút chim, cùng nhau rú lên. Hạm Chi tiên cô lấy tay che mặt nhưng vẫn để hở ra một góc để nhìn không sót chi tiết nào.

Bích Tiêu tiên cô hỏi:

– Thánh mẫu đang làm gì thế ạ?

Kim Linh thánh mẫu đáp:

– Ta dùng miệng phả pháp lực vào con chim này để tiếp sức cho nó. Em thấy nó đã cứng lên chưa?

Quả nhiên sau một hồi được Kim Linh thánh mẫu truyền pháp lực qua đường miệng, con chim của Nghịch Nam Long đã cứng ngắc, màu sắc cũng chuyển từ màu xám sang màu sáng, đầu khấc đỏ hỏn, bóng lưỡng, kích thước chẳng khác gì cái nắm tay.

Kim Linh thánh mẫu lúc này cả thượng thể lẫn hạ thể đều ướt đẫm, phần trên là mồ hôi phần dưới là nước nhờn hay còn gọi là thánh thủy tuôn trào, khi ấy liền cởi quần áo ra, để lộ cơ thể tuyệt mỹ không lời lẽ nào diễn tả được.

Vốn tiên giới khác nhân giới. Dưới nhân giới tuổi thọ có hạn, phụ nữ đẹp nhất là trong độ tuổi từ mười bảy đến hai lăm, lúc này cơ thể phát dục đầy đủ, sức khỏe còn nhiều, sau thời gian đó bắt đầu quá trình lão hóa sắc đẹp, càng lên tuổi cao ngoại hình càng xuống sắc. Nhưng tiên giới không giống như vậy. Tuổi thọ của tiên nhân kéo dài vô hạn, sắc đẹp phụ thuộc vào pháp lực, pháp lực càng mạnh cơ thể càng đẹp. Pháp lực của Kim Linh thánh mẫu cao hơn năm vị tiên cô rất nhiều nên tự nhiên cơ thể cũng đẹp hơn. Cái đẹp ở đây không chỉ nằm ở chỗ các đường nét thập toàn thập mỹ hơn, gương mặt xinh hơn, dáng vóc quyến rũ hơn, mà còn so về độ mịn làn da. Da của Kim Linh thánh mẫu còn mịn hơn da của trẻ sơ sinh, đàn ông bình thường chạm ngón tay vào cũng có thể đạt cực khoái mà xuất tinh tại chỗ. Chẳng những thế làn da còn phát ra ánh sáng lung linh đặc trưng của tiên nhân, hình thức hết sức bất phàm, lại thêm mùi thơm ngào ngạt, kẻ có định lực kém chỉ ngửi một lần cũng đủ mê man mười ngày, chim cứ căng cứng liên tục trong mười ngày, trở nên tàn phế phải cắt bỏ. Chẳng thế mà người trần với tiên nhân không thể lấy nhau, bởi sự kết hợp này sẽ dẫn đến các hậu quả vô cùng tai hại cho bên thuộc tầng lớp thấp hơn.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155