Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 45
Phần 45: CÓ PHẢI HỒNG HÀI NHI LÀ CON CỦA NGHỊCH NAM LONG?

Ngọc Diện công chúa than phiền với Thông Thiên giáo chủ:

– Giáo chủ, xin ngài soi xét cho, đã quy định mỗi người chỉ được tối đa một phút mà ngài xem nãy giờ đã bao nhiêu phút rồi? Xin hãy lấy lại công bằng cho chúng tôi.

Thông Thiên giáo chủ e hèm bảo:

– Thiết Phiến, ngươi đã làm rất tốt, nhưng cũng phải nghĩ cho người đứng sau nữa. Mau dừng lại, nhường chỗ cho Ngọc Diện.

Lời đã ban khác gì thánh chỉ, Thiết Phiến công chúa chỉ còn cách dập cố thêm hai phát, vừa hay lúc ấy Nghịch Nam Long xuất tinh ào ạt trong lồn nàng. Đợi chàng xuất tinh hết thì nàng miễn cưỡng đứng lên, thánh thủy hòa trộn với tinh dịch tuôn chảy dồn dập xuống chân, mỗi bước đi đều để lại dấu nước dưới mặt đất.

Trước khi đi, nàng để lại một câu:

– Để xem chàng có hứng thú với ngươi không?

Ngọc Diện công chúa đặt tay Nghịch Nam Long vào bướm mình, thì thào:

– Chàng ơi, mụ già kia khinh thường em. Chàng nhất định phải cho em thể diện đó.

Nói rồi, nước mắt chảy ra. Đúng là hồ ly tinh có khác, giỏi nhất là khoản đánh vào tâm lý đàn ông.

Xác Nghịch Nam Long cảm nhận được hơi thở như hoa nhài của nàng, chim vừa mới thu nhỏ lại một lần nữa phình to ra.

Ngọc Diện công chúa mừng rỡ nhét chim của chàng vào bướm, phi ngựa một cách cuồng loạn.

Chim Nghịch Nam Long mỗi lúc một to, tựa như muốn xé đôi người Ngọc Diện công chúa.

Ngọc Diện công chúa gào rú lên:

– Thiết Phiến, chị đã thấy chưa? Chị đã thấy chim chàng trong lồn em to thế nào chưa? Ôi, ôi, ôi. Sướng thế này chắc phát rồ mất. To nữa lên chàng ơi, to nữa lên, dẫu chết cũng cam lòng.

Thiết Phiến công chúa căm tức làm sao, nhưng cũng đành hậm hực nhìn chứ không thể nhảy vào tranh giành được.

Số phận đã quyết định rằng Ngọc Diện công chúa chính là kẻ thù trên tình trường của Thiết Phiến công chúa. Hai nàng cứ tranh mãi một con chim.

Ngọc Diện công chúa cố tình làm cho Thiết Phiến tức giận nên cầm tay của Nghịch Nam Long đặt lên vú mình, bàn tay của chàng dẫu không bóp lại nhưng to lớn và nặng nề nên vẫn khiến nàng khoái cảm.

– Đúng rồi, chàng bóp vú em đi. Chàng bóp em mạnh hơn nữa đi. Em thích quá chàng ơi, mụ già kia làm gì được chàng bóp vú thế này.

Câu này đương nhiên chỉ là lời bốc phét nhưng Thiết Phiến công chúa vẫn tức giận lắm.

Một lúc sau, Thông Thiên giáo chủ đuổi Ngọc Diện công chúa đi cho người khác lên.

Thiết Phiến công chúa thì thào vào tai Ngọc Diện công chúa:

– Con hồ ly tinh này, ngươi nghĩ trêu tức được ta, nhưng chàng đã xuất tinh vào lồn ta chứ không xuất tinh vào lồn ngươi. Ta đã mang thai đứa con của chàng.

Ngọc Diện công chúa thất kinh kêu lên:

– Nói dối.
– Ta nói dối ngươi làm gì? Hãy nhìn đùi ta xem, có phải còn vương tinh dịch màu trắng đục của chàng không? Ha ha, ta sẽ đẻ cho chàng một đứa con, đặt tên là Hồng Hài Nhi.

Thiết Phiến công chúa lấy tay xoa nhẹ lên cái bụng phẳng lì, rõ ràng không hề nói chơi. Ngọc Diện công chúa tức lắm mà không làm gì được.

Sau này quả nhiên Thiết Phiến công chúa đẻ ra một đứa bé kháu khỉnh xinh xắn, đặt tên là Hồng Hài Nhi, sở hữu tuyệt chiêu phun ra ngọn lửa Tam Muội Chân Hỏa khiến Tôn Ngộ Không tí nữa thì thiệt mạng, tuy không rõ là con ai nhưng người đời đồn rằng chắc không phải con của Ngưu Ma Vương bởi hai cha con chẳng giống nhau điểm nào.

Chuyện đó là mãi sau này, bởi Thiết Phiến công chúa mang thai không giống người thường, thời gian hoài thai rất lâu.

Trong khi các tiên nữ tranh nhau con chim của Nghịch Nam Long thì Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thượng Lão Quân đều đã hạ giới.

Thái Thượng Lão Quân cưỡi Thanh Ngưu quái là một con trâu thần, dáng vẻ ung dung tự tại. Trong khi đó Linh Bảo Thiên Tôn cưỡi Ngưu Ma Vương, dáng vẻ oai phong lẫm liệt.

Ngưu Ma Vương không biết rằng vợ mình ở cách vài dặm đang khao khát con chim không phải chim mình, trong bụng thì đã hoài thai đứa con không phải của mình.

Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thượng Lão Quân chắp tay chào đại sư huynh:

– Xin lỗi vì đã bắt huynh trưởng đợi lâu. Chúng ta mau xung trận đi thôi.

Nguyên Thủy Thiên Tôn gật đầu. Phe Xiển giáo liền cử người đến trước trận khiêu chiến. Đa Bảo đạo nhân thấy bên mình vẫn đang tiếp pháp lực cho Nghịch Nam Long chưa xong, liền tiến ra trước trận, vái các vị sư bá:

– Kính thưa các vị sư bá. Chúng tôi chưa chuẩn bị xong, nếu các vị sư bá mà xung trận lúc này thì không khỏi khiến cho thanh danh tổn hại.

Nguyên Thủy Thiên Tôn phải đợi nửa buổi rồi, tức quá không chịu được, quát lớn:

– Hết tên này bắt đợi đến tên khác bắt đợi. Ta cho các ngươi nửa canh giờ nữa là phải đánh, nếu không chúng ta cứ lao vào phá trận.

Đa Bảo đạo nhân than thầm, nhưng biết đại sư bá tính nóng như lửa, không dám cãi lời, chỉ còn cách lủi thủi về báo cho sư phụ biết.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155