Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 25
Phần 25: NGHỊCH NAM LONG HÓA THÂN THÀNH RỒNG

Nước Cam Lồ hồi sinh được các tầng Âm Phủ, nhưng không hồi sinh được linh hồn. Long Nữ cúi đầu, nói với Quan Thế Âm Bồ Tát:

– Xin Bồ Tát chỉ điểm.

Quan Thế Âm nói:

– Nước Cam Lồ cần dấu vết mới có thể hồi sinh. Các linh hồn đã bị pháp lực của Mạnh Bà nương nương tiêu diệt hoàn toàn, không còn dấu vết dưới Âm Phủ hay bất kỳ đâu, không thể hồi sinh được nữa. Thiện tai, thiện tai.

Mạnh Bà nghe vậy, không nói gì.

Nghịch Nam Long vội nói:

– Đều là lỗi của tại hạ. Xin cho tại hạ qua sông Hoàng Tuyền, tiến nhập luân hồi, sau này không dám trở lại đây gây rối nữa.

Mạnh Bà giãy nảy lên:

– Chàng đã thành thân với ta, lấy mất trinh tiết của ta, sao có thể như vậy được? Từ nay chàng là chồng thiếp, chúng ta mãi mãi không rời xa nhau.

Nghịch Nam Long nghĩ thầm cưới Mạnh Bà cũng không phải là chuyện xấu, người phụ nữ này tuy nhiều tuổi nhưng ngoại hình và tính cách đều trẻ trung, vai vế lại cao, nhưng nếu cưới thì mình sẽ phải ở lại đây vĩnh viễn, không còn được nhìn thấy ánh sáng Mặt Trời nữa.

Quan Thế Âm Bồ Tát lại nói:

– Nghịch Nam Long thí chủ mang theo hơi thở Nghịch Thiên, ở lại Âm Phủ không có lợi cho chúng sinh, chi bằng để thí chủ quay trở lại dương gian, khi hết một vòng đời lại đến đây thăm Mạnh Bà nương nương, như vậy là vẹn cả đôi đường.

Nghịch Nam Long nhìn Quan Thế Âm với vẻ cảm kích. Phật Bà nói câu nào cũng nâng đỡ gã, ơn nghĩa này biết đến bao giờ mới trả nổi?

Mạnh Bà pháp lực tuy mạnh hơn Quan Thế Âm nhưng dường như rất nể vì người này, sau một lúc do dự liền bảo:

– Quan Thế Âm đã nói vậy thì cứ làm vậy đi, nhưng chàng phải thường xuyên xuống đây thăm ta. Lúc chàng thăm ta các Diêm Vương không được cản đường, linh hồn của chàng được quyền thẳng đến sông Hoàng Tuyền mà không cần xếp hàng, kẻ nào dám ngăn trở ta sẽ xóa sổ linh hồn của hắn khỏi Tam Giới ngay cả một chút dấu vết cũng không để lại.

Các vị Diêm Vương nghe thế, sợ run cầm cập, vội cúi đầu nói:

– Xin nghe lời Mạnh Bà nương nương.

Từ đó trở về sau Nghịch Nam Long đi Âm Phủ như đi dạo, tiến nhập luân hồi vô số lần tùy ý mà không chịu bất kỳ một ước thúc nào, trong lịch sử Tam Giới kể từ thời hồng hoang đến nay chưa từng có ai được hưởng đặc quyền này.

Nghịch Nam Long qua sông Hoàng Tuyền mà không cần uống canh Mạnh Bà. Hai người bịn rịn chia tay bằng một nụ hôn nồng thắm.

Thông Thiên giáo chủ đang ngồi buồn tẻ ở đảo Kim Sa thì thấy cơ thể vốn đã chết của Nghịch Nam Long giật lên một cái, còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy cơ thể ấy giật thêm cái nữa, rồi lại cái nữa. Cứ như thế giật liên tiếp mười cái, cuối cùng mới choàng tỉnh.

Lão sửng sốt nhìn Nghịch Nam Long, thấy sắc mặt chàng hồng thuận, ánh mắt lấp lánh hữu thần, dáng vẻ tinh anh khác xa ngày trước, trong chốc lát bỗng hiểu mọi chuyện, liền hô lớn:

– Chúc mừng ngươi đã tiến nhập vòng luân hồi thành công. Lúc nãy ngươi giật lên mười cái, có phải đã hoàn thành mười vòng luân hồi?

Nghịch Nam Long cười đáp:

– Chính vậy.
– Làm sao mà ngươi làm được như vậy?

Nghịch Nam Long thật thà thuật lại mọi việc không thêm không bớt. Thông Thiên giáo chủ càng nghe càng sợ.

Nghịch Nam Long làm chồng của Mạnh Bà mà Mạnh Bà là sư mẫu của lão, thế chẳng phải Nghịch Nam Long là sư thúc của lão sao?

Đầu Thông Thiên giáo chủ quay như chong chóng, lại nghĩ đến việc Nghịch Nam Long có người bảo kê dưới Âm Phủ, từ nay muốn luân hồi mấy vạn, thậm chí mấy triệu lần cũng được, miễn là mối quan hệ giữa hai vợ chồng họ còn mặn nồng thì gã có thể xem Âm Phủ như sân vườn, Hoàng Tuyền như hồ bơi, các vị Diêm Vương đại danh đỉnh đỉnh như bảo vệ gác nhà, sợ rằng ngay cả sư phụ lão là Hồng Quân Lão Tổ cũng không được như vậy.

Còn đang lắp bắp, đã thấy cơ thể Nghịch Nam Long phát sáng. Chàng hoảng sợ kêu lên:

– Thông Thiên giáo chủ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Mau cứu ta với.

Thông Thiên giáo chủ hét lớn:

– Ngươi hoàn thành mười vòng luân hồi, pháp lực đại tiến, cơ thể không kìm giữ được nữa, năng lực tự động phát tiết ra ngoài, bây giờ cần phải tận dụng cơ hội này để nghịch chuyển khí huyết, đưa máu của ngươi về dạng huyết long thuần chủng, từ đó hóa hình thành Rồng.
– Không được, ta không muốn xóa bỏ máu Tiên của mẹ ta.
– Thật ngu xuẩn, máu Rồng mạnh hơn máu Tiên cả trăm lần, ai cũng muốn đạt được huyết long thuần chủng, ngươi lại muốn làm ngược lại?
– Ta thà không được hóa hình thành Rồng chứ không muốn xóa bỏ dòng máu của mẹ.
– Hừ, vậy thì ta giữ lại mười phần trăm tiên huyết cho ngươi. Với chín mươi phần trăm long huyết cũng đủ để hóa hình, nhưng uy lực con rồng này sẽ không được như ý.

Nói rồi, Thông Thiên giáo chủ lập tức thi pháp. Dưới sự hỗ trợ của lão, cơ thể của Nghịch Nam Long đột nhiên to ra cả chục nghìn lần, kích thước chẳng khác gì ngọn núi lớn, mặt mũi biến đổi, đầu người hóa thành đầu Rồng, chân tay hóa thành chân rồng, móng tay hóa thành móng vuốt. Da thịt toàn thân biến thành màu trắng có vảy, trở thành một con Bạch Long cực kỳ đẹp đẽ và hiên ngang.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155