Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 89
Phần 89: DƯƠNG TIỄN ĐÒI MỞ MA GIỚI

Hàn Lập chứ chẳng phải ai khác chính là nạn nhân lớn nhất của trật tự Tiên giới.

Vốn dĩ tiên lực của gã đã có thời gian thăng tiến cực nhanh, mức độ đậm đặc cũng hiếm người sánh bằng, nhưng cứ đến ngưỡng đột phá lại bị một lực vô hình mà cực kỳ vững chắc nào đó đẩy ngược trở lại, không có cách nào vượt lên đẳng cấp Thánh Nhân.

Sau này hỏi han nhiều người, mới biết rằng đó là rào cản mà các bậc Đại Năng đặt ra nhằm ngăn không cho những nhân vật mà họ đánh giá là nguy hiểm tiến vào cảnh giới ngang cấp với mình.

Hàn Lập còn chưa tới cảnh giới Thánh Nhân đã đánh ngang tay với Thánh Nhân, nếu đột phá lên cao thì còn lợi hại thế nào nữa? Tiên giới còn ai đấu được với gã nữa?

Ngay cả tên hiệu của gã đã là một sự thách thức khó chấp nhận với tiên giới. Hàn Thiên Tôn! Thiên Tôn là đặc quyền của Tam Thanh: Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn, một tên Đại Tiên tầm thường tư cách gì lấy danh hiệu Thiên Tôn? Chuyện này với Hàn Lập có chỗ khó nói. Vốn gã không tự đặt cho mình danh hiệu này mà là các đồng đạo tôn kính đặt cho, bây giờ biết giải thích thế nào với người đời?

Gã cười khổ, nói với Vương Lâm:

– Chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Vương huynh có biết khái niệm Thánh Nhân Hợp Nhất chưa?

Vương Lâm nghe từ ấy lạ tai, thành thật lắc đầu.

Hàn Lập lại bảo:

– Nếu Vương huynh biết khái niệm Thánh Nhân Hợp Nhất, sẽ biết được Nghịch Thiên Đế năm xưa khủng bố thế nào, ta làm sao so được với gã? Tuy nhiên, nói qua nói lại, tất cả cũng đều xuất phát từ trật tự Tiên giới mà ra.

Gã lại tiếp tục đắm mình vào dòng suy nghĩ.

Ai trong đời chẳng muốn phát triển lên? Tiềm năng của gã lớn lao như vậy, tất không chịu an phận làm một Đại Tiên nhỏ nhoi. Cách này không được thì ta làm cách khác. Tru Tiên Tứ Kiếm là vật nghịch thiên, không chịu sự quản lý của các Thánh Nhân, dựa vào sát khí tích tụ đời đời của thanh kiếm này gã có thể dễ dàng phá vỡ hàng rào do các bậc Đại Năng đặt ra để đột phá cảnh giới.

Hàn Lập tuy không phải kiếm tu nhưng rất có duyên với kiếm. Vũ khí lợi hại nhất của gã là bộ pháp bảo phi kiếm gồm 72 cây Thanh Trúc Phong Vân kiếm đã làm mưa làm gió khắp Tiên giới, thiên hạ vô địch.

Gã có niềm tự tin sâu sắc sẽ đánh bại được Nghịch Nam Long, cái khó là buộc Ngọc Hoàng thi hành lời hứa của mình, vì gã biết rằng trong số ba hồn kiếm kia thì hai đang thuộc về học trò của Nguyên Thủy Thiên Tôn, một thuộc về Dương Tiễn, không phải là thứ dễ lấy.

Gã đặt điều kiện:

– Ta muốn ba hồn kiếm tập trung một chỗ trước khi nhận lời.

Vương Lâm vui vẻ đáp:

– Ta sẽ truyền lại lời này cho Ngọc Hoàng, nhất định ông ta sẽ đồng ý.
– Vậy thì tốt. Vương huynh hãy đi lo liệu việc đó đi, trong thời gian ấy ta sẽ tìm đến một người, có lẽ sẽ có ích cho cuộc chiến này.

Vương Lâm tò mò hỏi:

– Ai vậy?
– Huynh không cần hỏi, lúc lâm trận sẽ biết thôi.

Vương Lâm biết tính bạn, không nói thêm nữa, lập tức cáo từ.

Ngọc Hoàng Thượng Đế nghe tin Vương Lâm và Hàn Lập nhận lời tham chiến, biết rằng đây là các cao thủ số một số hai dưới cấp Thánh Nhân, cảm thấy rất vui vẻ, liền cho người thông báo với Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nguyên Thủy Thiên Tôn lại gọi Quảng Thành Tử là người đang giữ Tru Tiên kiếm, Ðạo Hạnh Thiên Tôn là người đang giữ Hãm Tiên kiếm vào phân phó.

Riêng Tuyệt Tiên kiếm đang được Dương Tiễn giữ. Sau khi Ngọc Đỉnh chân nhân bị Nghịch Nam Long sát hại, Dương Tiễn đã về động Kim Hà núi Ngọc Tuyền tu luyện, quanh năm đóng cửa không chịu tiếp ai.

Ngọc Hoàng sai Kim Đồng sứ giả đến gặp Dương Tiễn truyền Ngọc chỉ.

Kim Đồng sứ giả đứng ngoài cửa động, nói vọng vào:

– Nhị Lang Thần tiếp chỉ.

Dương Tiễn lạnh lùng đáp:

– Ta vâng lệnh sư phụ bế quan, không thể bước ra khỏi động. Kim Đồng sứ giả có việc gì xin cứ thông báo.
– To gan. Đây là Ngọc chỉ của Ngọc Hoàng Thượng Đế, mệnh lệnh của sư phụ làm sao sánh bằng? Nhị Thần Thần mau ngừng việc bế quan, bước ra khỏi động, quỳ gối tiếp chỉ.

Dương Tiễn hừ lạnh, vẫn đang trong tư thế xếp bằng, tâm chợt động, dẫn theo Tuyệt Tiên kiếm xuất thế, một tia hào quang cực nhỏ bắn ra xuyên thủng vai phải của Kim Đồng sứ giả khiến gã phọt máu tươi, đau chảy nước mắt.

– Tiểu nhân vô lễ. Ngọc Hoàng Thượng Đế là bác ruột của ta, mày chỉ là thằng sứ giả nhỏ nhoi mà cũng dám đến đây dương oai tác quái à? Nể mặt bác nên ta tha không giết, nhưng mau cút đi cho đỡ bẩn mắt ta.

Kim Đồng sứ giả cố sức nói:

– Ngọc Hoàng Thượng Đế ra lệnh cho Dương Tiễn giao nộp Tuyệt Tiên kiếm để tiễu trừ Nghịch Nam Long.
– Hừ, Tuyệt Tiên kiếm là của ta, sao có thể nộp cho người khác? Ta chỉ có thể cho mượn, nhưng để được mượn thì cần có một điều kiện, đó là mở cửa Ma giới cho ta sở hữu Ma lực.

Kim Đồng sứ giả càng nghe càng sợ:

– Cách đây một trăm nghìn năm, có tới bốn giới đó là Tiên giới, Phật giới, Nhân giới và Ma giới, nhưng Ma giới quá tàn ác, hung bạo, chuyên tấn công ba giới còn lại, sinh linh đồ thán. Tiên giới và Phật giới đã liên thủ tiêu diệt Ma giới, phong ấn chúng lại vĩnh viễn, chìa khóa để vào Ma giới được giao cho Ngọc Hoàng, vị quân chủ đứng đầu Tam giới. Ma lực là sức mạnh bất tử, người nào sở hữu ma lực sẽ trở thành Thiên ma, trong lịch sử có ba Thiên Ma, tên Thiên Ma cuối cùng đã bị Thánh Nhân Hợp Nhất tiêu diệt. Nhị Lang Thần, ngài không định trở thành Thiên Ma thứ tư đó chứ?

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155